Chương 4:

229 2 0

Lúc nên tiến thì tiến, nên lùi thì lùi. Những lời Bách Lý Vân Dịch nói ra vô cùng chuẩn xác, không tổn hại đến mặt mũi của Cửu Vương gia, cũng không khiến bản thân uất ức.

Khó trách lời đồn trên giang hồ về hắn, đều là trọng tình trọng nghĩa. Nhìn hắn xem, khí độ đó, trí tuệ đó, mấy ai có thể có được chứ?

"Bách Lý trang chủ sao lại nói như vậy, ngươi cùng ta không thù không oán, bổn vương sao có thể làm tổn hại lợi ích của ngươi?" Quyền Chí Long hỏi lại một câu, cũng không đưa ra đáp án chính xác.

Huống hồ bọn họ không tính làm hại gì tới lợi ích của Thiên Kiểm trang, chỉ muốn lấy một thứ trong này ra mà thôi.

Bách Lý Vân Dịch thưởng thức chiếc nhẫn bạch ngọc đeo trên ngón cái, vẻ mặt hơi dịu đi: "Như thế tốt nhất, Thiên Kiểm trang cũng không muốn thành kẻ địch với Cửu Vương gia. Có thể chung sống hòa bình, đối với ai cũng đều tốt."

Chu Dương thật muốn nổi nóng, mặc dù người kia là trang chủ Thiên Kiểm trang, nhưng hắn nói ra câu này, không có chút hảo cảm nào.

"Khách điếm bên ngoài sao có thể chu đáo bằng Thiên Kiểm trang. Cửu Vương gia đường xa tới đây, không bằng tới Thiên Kiểm trang nghỉ ngơi đi? Thêm nữa hai ta đều là người học võ, ta nghe nói võ công Cửu Vương gia thiên hạ đệ nhất, những người từng đối chiến với ngài không ai có thể sống sót."

Bách Lý Vân Dịch cũng là một kỳ tài học võ, tự nhiên đối với võ công cực kỳ cuồng nhiệt. Nghe nói hắn là phần tử hiếu chiến, chỉ cần trên giang hồ có người nổi danh, liền không tránh khỏi một hồi ác chiến. Tựa như tháng trước, nghe nói có "Yến Tử phi tiễn" ở Dậu Huyện nổi tiếng, liền cố ý chạy tới, cứng rắn muốn người khác đánh nhau với hắn một phen.

Dậu Huyện nằm trên đường đi qua Tê Thành, cho nên đêm đó hắn mới ở trên đài đấu mỹ nhân gặp được Thái Nghiên.

"Bổn vương xác thật cũng có ý muốn ở lại đây, bất quá đánh nhau sẽ làm tổn thương hòa khí, liền miễn đi". Quyền Chí Long biết tâm địa của Bách Lý Vân Dịch, muốn thử hắn. Vừa tới liền cùng hắn đánh nhau, đây không phải kết quả Quyền Chí Long muốn.

Quả nhiên, cuồng nhiệt trong mắt Bách Lý Vân Dịch rút dần, bất quá hắn cũng không đánh mất ý niệm này trong đầu. Kiểu gì cũng có một ngày, hắn sẽ làm cho Cửu Vương gia cam tâm tình nguyện cùng hắn đánh một trận.

"Tôn Chí, mang Cửu Vương gia tới khách phòng trước đi, thuận tiện dẫn mọi người tham quan xung quanh Thiên Kiểm trang làm quen hoàn cảnh" Bách Lý Vân Dịch sờ cằm, bày ra bộ dáng thật sự mệt mỏi. Nhưng ánh mắt hắn lại lóng lánh lóe sáng, không biết lại suy nghĩ cái gì.

Quyền Chí Long vốn là người ít nói, cùng người lần đầu gặp mặt càng không có chuyện gì để nói. Liền nghe theo an bài của Bách Lý Vân Dịch, theo Tôn Chí tới phòng khách.

Ở Thiên Kiểm trang vòng vo vài vòng, bọn họ đi vào khách phòng, sau khi Tôn Chí rời đi, Chu Dương nhịn không được mắng: "Bách Lý Vân Dịch rất không coi ai ra gì, bày ra bộ dáng Thiên Vương lão tử cho ai xem? Luận thân phận, luận võ công, Cửu Vương gia cũng không thua kém hắn."

Trong mắt Chu Dương, Vương gia nhà hắn cái gì cũng đều hoàn hảo.

Tề Hồng từng lăn lộn giang hồ, đối với Bách Lý Vân Dịch lại sùng bái, đương nhiên sẽ không bất bình giống Chu Dương.

"Ngươi thì biết cái gì! Có thể làm Bách Lý trang chủ, đương nhiên có thể ngồi cùng bàn với Vương gia. Huống gì võ công Bách Lý trang chủ độc bá võ lâm, người ta tâm cao khí ngạo thì làm sao? Có bản lĩnh, ngươi cũng đem võ công ra so coi".

Hai người, ai cũng có đạo lý của mình.

Phụ vương là người cao ngạo, cũng là vì quyền lực và võ công của hắn. Nếu không có tất cả những thứ này, hắn cũng chỉ là người thường, sao có thể đem hai chữ "Kiêu ngạo" gắn lên người.

Lúc Bách Lý Vân Dịch nói chuyện, tuy rằng sắc bén, lại chỉ suy nghĩ cho Thiên Kiểm trang. Nhưng cũng nhìn ra được hắn là người trọng tình ngĩa, về phần "kiêu ngạo", người như vậy, chẳng lẽ không đáng giá kiêu ngạo sao?

Bên này thảo luận về Bách Lý Vân Dịch, đồng dạng, ở bên kia cũng đang nói tới Cửu Vương gia.

Tôn Chí sau khi trở về, liền bẩm báo với Bách Lý Vân Dịch, nói: "Trang chủ, Cửu Vương gia đã tới khách phòng."

"Có nhìn ra cái gì không?" Ánh mắt Bách Lý Vân Dịch chuyển tới trên người Tôn Chí.

Tôn Chí chính là trợ thủ đắc lực của Bách Lý Vân Dịch, hắn nhìn ra được trang chủ đối với vị Cửu Vương gia mới tới có chút coi trọng. Nhưng hắn quan sát lâu như vậy, theo lời nói và hành động của Cửu Vương gia cũng không lộ ra chút khả nghi nào. Chỉ có thể lắc đầu nói: "không nhìn ra."

Bách Lý Vân Dịch thở dài một hơi: "hắn rốt cuộc vì cái gì mà tới đây? Có cái gì đáng giá khiến hắn lặn lội đường xa như vậy."

Thật sự không hiểu được, nam nhân kia mặc dù đã ở lại Thiên Kiểm trang, bọn họ vẫn không đoán ra hắn muốn cái gì. Vẫn là im lặng xem xét thôi, chỉ cần ở trong Thiên Kiểm trang, bọn họ có thể dễ dàng giám thị. Nếu hắn có động tác gì, bọn họ cũng biết đầu tiên. Chỉ cần tổn hại đến lợi ích của Thiên Kiểm trang, Bách Lý Vân Dịch đều phải chế trụ.

"Thông báo đầu bếp chuẩn bị đồ ăn cho tốt, buổi tối ta muốn cùng Cửu Vương gia dùng cơm." Bách Lý Vân Dịch phân phó nói.

Tôn Chí lập tức rời khỏi đại sảnh, nói bên ngoài chuẩn bị.

Buổi tối rất nhanh kéo tới, Bách Lý Vân Dịch và Quyền Chí Long ngồi chung một bàn.

Bách Lý Vân Dịch so với lần nói chuyện trước thì lần này tương đối hài hòa, có lễ tiết khi nói chuyện cùng Quyền Chí Long. Nội dung đàm đạo hôm đó, cơ hồ xoay quanh võ học. Thái Nghiênkhông am hiểu phương diện này, ngồi một bên, nghe cũng không hiểu được bao nhiêu.

Ngược lại đôi mắt Tề Hồng và Chu Dương tỏa sáng, phàm là những gì hai người kia nói đều không bỏ qua một chữ ghi tạc trong đầu.

Nghe bọn họ đàm luận võ học, lợi ích thu lại không nhỏ. Vừa nghe xong một hồi, Tề Hồng hình như đã ngẫm ra cái gì, tay sau lưng không ngừng khua loạn.

Bách Lý Vân Dịch cũng là nam nhân phi thường có mị lực, buôn bán bên ngoài tuy không xuất chúng như Quyền Chí Long, cũng không có khí phách mạnh mẽ như Cửu Vương gia; nhưng về phần anh tuấn phi phàm của hắn, cũng mê đảo không biết bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ rồi. Miệng hắn thường gợi lên chút mỉm cười thản nhiên, nhìn qua rất thân thiết.

Hơn nữa khí chất trên người hắn không phải là người tục tằng, nếu không biết trước thân phận của hắn, Thái Nghiên còn tưởng hắn là công tử của nhà giàu có nào đó.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!