Chương 40:

371 6 0

 Quyền Chí Doanh thở dốc mấy hơi, khoát tay, ý bảo mình không có việc gì.

 Ánh mắt chuyển qua nhìn Thất Công chúa và Bát Công chúa, thản nhiên nói: "Các ngươi cũng đừng giải thích, sự việc Ngũ Công chúa mới vừa xong thế mà các ngươi còn không chịu tiếp thu giáo huấn, giờ lại tìm tiểu Quận chúa gây sự. Nơi này là nơi an táng các vị Tiên Hoàng, cho dù các ngươi không biết xấu hổ nhưng Trẫm vẫn còn muốn giữ thể diện để gặp các vị Tiên Hoàng đây. một khi đã như vậy, các ngươi cũng ra dân gian cùng với Ngũ Công chúa đi. Miễn cho Trẫm và Tiên Hoàng nhìn thấy mặt các ngươi liền phiền lòng."

 Quyền Chí Doanh như già đi vài tuổi, toàn thân tản ra cảm giác tang thương.

 Hoàng bá bá trước giờ đối đãi với Thái Nghiên rất tốt, thấy dáng vẻ hắn lúc này Thái Nghiên cũng có vài phần không đành lòng, "Hoàng bá bá, ta không có sao, việc này coi như xong đi."

 Quyền Chí Nhiễm vốn không định xen mồm, bởi vì cứ xét theo sự việc lần trước thì cũng thấy Phụ Hoàng rõ ràng thiên vị tiểu Quận chúa, lúc này mà cầu tình thì ngược lại sẽ càng chọc cho Phụ Hoàng tức giận hơn. Nhưng thấy tiểu Quận chúa đã mở miệng, hắn cảm thấy vẫn nên ra mặt thì tốt hơn.

 "Phụ Hoàng, hay là hỏi các nàng một chút xem có ý thức hối cải hay không." Quyền Chí Nhiễm quỳ hai chân xuống đất, phía trước hai Công chúa.

 Kẻ làm cha mẹ đều hy vọng con cái có thể quây quần bầu bạn với mình, đặc biệt là TQuyền Chí Doanh đã hơn bốn mươi tuổi, cũng đã trải qua tang thương quá nhiều rồi nên càng khát vọng thân tình.

 Nhìn sang Thái Nghiên vài lần, Quyền Chí Doanh cân nhắc một lúc rồi mới nói: "Nể mặt tiểu chất nữ và Chí Nhiễm cầu tình cho các ngươi, Trẫm hỏi các ngươi một lần, biết sai rồi chứ?"

 Bọn họ đã đưa ra bậc thang, nếu hai nàng không biết theo đó mà xuống thì Thái Nghiên cũng chẳng còn lời nào để nói. Nàng đưa tay nhẹ sờ mặt, thật là đau, lúc đầu còn nhịn được, giờ mặt đã sưng lên, cảm giác đau đớn từ từ lan tràn.

 Bát Công chúa còn muốn nói gì đó, nhưng mở miệng chưa kịp phun ra một chữ đã bị Thất Công chúa bên cạnh kéo kéo tay áo.

 "Phụ Hoàng, nhi thần đã biết sai." Thất Công chúa dập đầu trên đất đầu tiên, rồi lại quay mặt sang hướng Thái Nghiên, "Tiểu Quận chúa, hôm nay ngàn sai vạn sai đều là của chúng ta. Xin ngươi tha thứ."

 Thái độ nhận sai chỉn chu, không có điểm nào có thể khiến người ta soi mói. Thái Nghiên vô cùng rõ ràng chẳng qua nàng ta bị tình thế ép buộc nên mới cúi đầu nhận sai. Nhưng hôm nay, Thái Nghiên vẫn nên nể mặt Hoàng bá bá. Thái Nghiên cũng chẳng có cừu hận sống chết nào với các nàng, cho các nàng một cái giáo huấn thì đã đủ rồi.

 "Được." Thái Nghiên khẽ gật đầu.

 "Tiểu chất nữ khoan hồng độ lượng không tính toán chi li, nhưng sự việc hôm nay phải trách phạt. Các ngươi có ý kiến không?" Quyền Chí Doanh nâng Quyền Chí Nhiễm dậy, bảo hắn đứng yên một bên.

 Thất Công chúa và Bát Công chúa quỳ dưới đất, bốn phía xung quanh đều là các đại thần.

 Mặt Bát Công chúa đầy vẻ tức giận bất bình, cắn môi, không phục lắm. Nếu Thất Công chúa không túm chặt góc áo nàng thì nàng đã sớm la lớn rồi.

 "Không ý kiến ạ." Thất Công chúa cúi đầu, giống như thật tình tỉnh ngộ.

 Quyền Chí Doanh nhìn về phía Bát Công chúa, hỏi: "Còn ngươi? Bát nữ nhi."

 Đột nhiên bị điểm danh, Bát Công chúa ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rõ ràng chính tiểu Quận chúa không đúng, vì sao chúng ta phải nhận sai? Phụ Hoàng, người — bất — công."

 Phụ Hoàng, người bất công. Những lời này vang vọng trong đầu mọi người, trong lòng ngoại trừ thương hại nàng ta thì chẳng còn gì khác.

 Thất Công chúa biến sắc, giơ tay lên quăng một cái tát, "Bát muội, ngươi dám nghi ngờ Phụ Hoàng sao? Còn không nhận sai."

 Thái Nghiên bất đắc dĩ quay đầu chỗ khác. Bát Công chúa này đầu óc rất ngu muội. Quân chủ của một quốc gia ghét nhất chính là bị người khác nghi ngờ.

 Nghe được chính nữ nhi của mình nói ra những lời này, tâm trạng của Quyền Chí Doanh lập tức chìm đến đáy cốc.

 Bị một cái tát đánh cho choáng váng nhưng Bát Công chúa vẫn không chút giác ngộ, vẫn hét lên như trước: "Ta không có sai, vì sao phải nhận sai. Phụ Hoàng thiên vị tiểu Quận chúa, lẽ nào các ngươi không nhìn thấy?"

 Bát Công chúa khóc như mưa, không ngừng lấy tay áo lau nước mắt.

 Sắc mặt Quyền Chí Doanh tối đến đáng sợ, "Đã phạm sai lầm còn không biết hối cải, Trẫm nuôi ngươi vô ích! Người tới, đuổi Bát Công chúa xuống khỏi núi Triêu Dương. Ngày mai Trẫm sẽ ra chiếu thư, hủy danh hiệu Bát Công chúa." nói xong, chẳng thèm liếc nhìn nàng một cái, xoay người bước đi.

 "Về phần Thất Công chúa, đuổi về cung, đóng cửa hối lỗi ba tháng. Nếu về sau dám tái phạm, Trẫm sẽ không bận tâm huyết thống thân tình nữa."

 Thất Công chúa âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm, hướng bóng lưng Quyền Chí Doanh bái xuống, "Tạ Phụ Hoàng khai ân."

 Bát Công chúa vẫn khóc không ngừng, dường như còn chưa ý thức được tình thế nghiêm trọng, tiếp tục la hét, "Ta đúng mà. Các ngươi đều bắt nạt ta, ta phải về tìm mẫu phi."

 Thương hại nhìn nàng ta một cái, Thái Nghiên nói: "Có lẽ ngoài cung mới là địa phương thích hợp nhất của ngươi."

 Kẻ không có tâm cơ như Bát Công chúa ở trong Hoàng cung nhất định sinh tồn không lâu. nói không chừng một ngày nào đó làm sơn dương thế tội cho người ta mà còn tung tăng không biết.

 Bát Công chúa muốn xông lên đánh Thái Nghiên, Tịch Kỳ Nhiễm thấy vậy liền lách người đứng chắn giữa hai người, nhăn mày lại: "Bát muội, đừng náo loạn. Nếu ngươi an an phận phận sống trong dân gian, biết đâu một ngày nào đó Phụ Hoàng tâm tình tốt còn có thể tiếp ngươi trở về."

 Ai cũng biết khả năng này cực kỳ thấp, chẳng qua là Quyền Chí Nhiễm an ủi nàng đó thôi.

 Thái Nghiên xoay người, đi về phía tế điện, không đứng ở chỗ này nghe bọn hắn nói ba láp nữa.

 Nếu các nàng không tìm Thái Nghiên gây sự thì kết quả cũng sẽ không như vậy. Truy nguồn gốc, chuyện này vẫn là do các nàng gây ra.

 Lý công công vừa mời Thái y đến thì đã thấy Thái Nghiên rời đi, lập tức chạy chậm đuổi theo.

 "Tiểu Quận chúa dừng bước khám mặt trước đi đã. Nhìn nè, sưng đỏ hết rồi." Lý công công mặt mày nhăn nhúm thương tiếc, dẫn Thái y lên phía trước.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!