Chương 12:

345 4 0

 Ba người canh ở bên ngoài suốt một đêm, sợ tiểu Quận chúa tỉnh lại không có người chăm sóc nên một khắc cũng không dám rời. Chu Phi đứng thẳng lưng, tay đặt lên bội kiếm bên hông, thỉnh thoảng liếc mắt ra bốn phía một cái; Chu Dương ngồi trên đất vẽ nhăng nhít, miệng lầm bà lầm bầm gì đó, nếu cẩn thận lắng tai nghe thì có thể nghe thấy hắn đang điểm danh các loại Tiên Phật, Tổ tông... nhờ phù hộ, thì ra là đang cầu Thần bái Phật; Tề Hồng dựa vào cột nhà, dụi dụi đôi mắt mà ngáp một cái thật dài không cưỡng được.

 Đêm dần qua, sắc trời từ từ sáng lên, những tán lá xanh ngắt đọng rất nhiều giọt sương bắt ánh mặt trời phát ra ánh sáng long lanh.

 Không khí mới mẻ buổi sáng sớm rất mát, một trận gió thổi tới khiến toàn thân sảng khoái nhẹ nhàng.

 Thái Nghiên vẫn còn đang ngủ say, sau khi cơn đau đi qua chỉ có thể dựa vào giấc ngủ mới khôi phục được thể lực. Toàn thân nàng được bao trong một mảnh nóng ấm, tay đụng vào một vật gì vừa to lớn vừa ấm áp. Như nhận biết đó là gì, Thái Nghiên càng ôm chặt lấy, dán chặt toàn bộ thân thể vào.

 Quyền Chí Long cùng nằm với Thái Nghiên trên giường, ôm lấy thắt lưng Thái Nghiên để nàng dựa sát hơn vào trong lòng mình.

 Hắn không hề chợp mắt, ngón tay nhẹ phẩy tóc trên trán Thái Nghiên. Tám năm qua, đây là lần đầu tiên Thái Nghiênphát bệnh, hơn nữa lại ngay trước mặt hắn. Điều này khiến hắn vô cùng tự trách. Khí hậu tại Nam Trụ ấm áp hơn Phong Yến quốc, Sử Minh Phi lại là Hoàng Đế Nam Trụ quốc nên che chở Thái Nghiên mọi lúc mọi nơi, ăn uống đồ dùng chưa bao giờ bạc đãi nàng. Được tỉ mỉ che chở như vậy nên bệnh trạng của Thái Nghiên vẫn ẩn núp trong chỗ sâu, không ngờ chỉ cần một chuyện tối qua mà đã thúc đẩy cho nó phát tác.

 Nhớ tới thời điểm Thái Nghiên phát bệnh, hắn vô cùng thống khổ.

 Quyền Chí Long không muốn một lần nữa nhìn thấy tình huống này. Xem ra, hắn cần phải mau chóng xử lý cho xong việc tại Tê thành rồi sớm đi ra ngoài tìm kiếm phương thuốc cho Thái Nghiên để trị tận gốc căn bệnh chết tiệt này.

 Ngủ thẳng đến trưa, Thái Nghiên mới chậm rãi mở mắt. Điều đầu tiên lọt vào mắt nàng chính là đôi mắt đầy lo lắng của Phụ Vương. Thái Nghiên thử động đậy thân mình thì phát hiện toàn thân đều mềm nhũn không còn chút sức lực nào.

 "Phụ Vương, ngươi vẫn ở cạnh ta suốt à?" Trong lúc nàng ngủ, người luôn ôm trọn nàng vào trong vòng tay ấm áp chắc chắn là Phụ Vương rồi. Nếu hắn vẫn ôm nàng như vậy chắc hẳn vẫn chưa ăn cơm.

 Thái Nghiên nhíu mày, "Phụ Vương, bây giờ là giờ nào? Đói bụng rồi, chúng ta đi dùng bữa đi."

 Quyền Chí Long không mở miệng, hai mắt nhìn thẳng vào nàng.

 Thái Nghiên bị nhìn đến đỏ mặt, quơ quơ năm ngón tay trước mặt hắn, hỏi: "Làm sao vậy?"

 "Lần sau đừng một mình chạy đi như thế, ít nhất đừng chạy đi ban đêm, hiểu không?" Tịch Mân Sầm chỉ vào đầu gối của nàng, gương mặt ít khi thay đổi giờ lộ ra một tia lo lắng, "Nếu ngươi lại phát bệnh lần nữa, Phụ Vương thật sự không biết nên phạt ngươi thế nào."

 Thật sự tiếc không thể buộc nàng vào trên người mà mang theo như hình với bóng, đỡ phải nhỡ đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì người đau lòng cũng chỉ là hắn chứ ai.

 Nhưng hiển nhiên là không thể nào làm như vậy rồi. Điều duy nhất hắn có thể làm chính là cố hết sức để luôn ở bên cạnh nàng, giảm bớt khả năng phát bệnh của nàng. Nếu hắn không đoán sai, sau khi phát bệnh lần này, tỷ lệ phát bệnh lại sẽ tăng lên rất nhiều.

 Vừa nghĩ đến khả năng này, sắc mặtQuyền Chí Long tối sầm.

 "Có lần giáo huấn này, Nghiên nhi tuyệt đối không chạy loạn nữa đâu." Thái Nghiên giơ tay lên thề, muốn Phụ Vương an tâm.

 Trên thực tế, vì đã cách đến tám năm nên căn bệnh này đã bị Thái Nghiênquên hoàn toàn từ đời kiếp nào. Tình huống tối qua hoàn toàn nằm ngoài dự tính của nàng.

 Thái Nghiên rất yêu quý bản thân, đặc biệt thân thể này thua xa thân thể khỏe mạnh hồi kiếp trước nên Thái Nghiên luôn tránh để mình bị thương hoặc là cố gắng giảm sự thương tổn đến mức thấp nhất.

 Biết trên người mình có quả bom hẹn giờ, nàng sao còn dám chạy loạn?

 Nhận được cam đoan của Thái Nghiên, Quyền Chí Long không biết nên vui hay nên buồn. Thái Nghiên cam đoan có lần nào là thực hiện đâu?

 Bụng Thái Nghiên không hợp thời rọt rẹt kêu hai tiếng.

 Thái Nghiên lúng túng, "Phụ Vương, ta rất đói. Ngươi chắc không muốn nữ nhi ngoan ngoãn của ngươi còn chưa phát bệnh lại thì đã đói chết trước chứ?"

 Nghe Thái Nghiên làm nũng, tâm trạng phiền muộn của Quyền Chí Long lập tức trở thành hư không, nhẹ xoa xoa trán nàng, "Đi thôi, muốn ăn gì?"

 Thái Nghiên liệt kê ra một đống món ăn...

 Hai người vừa đi vừa thảo luận nên chọn món nào.

 Ba người ngoài cửa nhìn bóng dáng hai người đi xa dần, Chu Dương mở miệng trước: "Tiểu Quận chúa không sao rồi à?"

 Tề Hồng cũng rất nghi ngờ. Tính tình tiểu Quận chúa xưa nay rất kiên cường, hôm qua đau đến chết đi sống lại, hôm nay thế mà đã khôi phục tinh thần cười cười nói nói rồi.

 Tóm lại, tiểu Quận chúa không bệnh nữa, đó là chuyện may mắn nhất.

 Chu Phi bước theo sau, "Hai người các ngươi còn ở đó thất thần làm gì? Quên thân phận mình rồi à?"

 Thị vệ cận thân của Vương gia... Vương gia đi đến chỗ nào, bọn họ phải theo tới chỗ đó.

 Chu Dương thầm nghĩ, may mà nửa đêm về sáng ngủ được chút ít, chứ không làm gì còn tinh thần.

 Ngô Lệnh Bằng nơm nớp lo sợ đứng trong đại sảnh, ngay cả ghế dựa cũng không dám chạm vào, giống như nơi này không phải là nha phủ của hắn mà là quý phủ của Cửu Vương gia vậy. hắn bỗng dưng trở thành người ngoài, còn Cửu Vương gia mới là chủ nhân.

 Quyền Chí Long cùng Thái Nghiên gắp cho nhau, ăn xong bữa trưa như mọi ngày, hoàn toàn làm như không thấy mà chẳng liếc mắt lấy một cái nhìn Ngô Lệnh Bằng đang đứng bên cạnh.

 Chuyện tối qua hơn phân nửa lỗi là Ngô Lệnh Bằng gây ra. Quyền Chí Long xưa nay rất ghét kẻ âm hiểm, kẻ nào thiếu hắn, hắn đều muốn đòi lại cho bằng hết. Mặc kệ Ngô Lệnh Bằng kinh hồn táng đảm đến thế nào mà đứng đó, hắn cứ làm như chẳng có việc gì xảy ra, cần làm gì thì làm cái đó.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!