Chương 15:

243 3 1

Xe ngựa chạy suốt ngày đêm, chỉ ngẫu nhiên dừng lại nghỉ một chút, ở núi Lâm Chi bắt hai con thỏ, làm một chút đồ ăn ngon. một đường không dừng lại, cho tới khi bọn họ chạy tới kinh thành đã là chuyện của mười ngày sau.

Ngạo Mao ghé cả người vào thành xe, nó ngoại từ ăn cơm là chui ra ngoài, còn lại đều ngủ lười.

Ngạo Mao quen tính lười nhác, Mạn Duẫn cũng không quản nó nhiều.

Mạn Duẫn cảm thấy không thoải mái, xốc màn che lên ló mặt ra xem tình hình bên ngoài. đã nhiều ngày nay nàng xuất hiện tình trạng nôn khan, cũng không biết vì lý do gì, chỉ cảm thấy hơi không thoải mái mà thôi, không phải bệnh tình nghiêm trọng gì.

"Sao vậy?" Mỗi khi thấy thân thể Mạn Duẫn có vẻ không khỏe, Tịch Mân Sầm đều lo lắng hỏi. Sau đó hắn đều nói Chu Dương dừng xe ngựa, chờ Mạn Duẫn nghỉ ngơi đủ rồi lại tiếp tục lên đường.

Mắt thấy sắp tới cửa thành, Mạn Duẫn không nghĩ lại dừng lại. Hơn nữa sắc trời đã sắp tối đen, nếu không đi vào, chỉ có thể chờ sáng mai cửa thành lại mở ra mới có thể vào.

"Sầm, không cần dừng lại, cũng không phải nghiêm trọng gì, tiếp tục đi thôi." hiện tại nàng đã cảm thấy tốt hơn nhiều, sắc mặt cũng dịu xuống.

Tịch Mân Sầm nhìn nhìn nàng: "Được rồi, đứa nhỏ của bổn vương sao có thể yếu ớt chứ!"

Hai má Mạn Duẫn đỏ lên, quay đầu không thèm nhìn Tịch Mân Sầm. đã nhiều ngày rồi, Tịch Mân Sầm luôn đem hai chữ đứa nhỏ dán lên miệng nói linh tinh, thường xuyên khiến Mạn Duẫn ngượng ngùng.

Nếu ở hiện đại, quan hệ của bọn họ chính là chưa kết hôn đã có thai.

Cảnh sắc xung quanh dần trở nên quen thuộc. Phố xá nhộn nhịp, thảnh thoảng truyền tới tiếng rao to của tiểu thương. Mạn Duẫn ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, lại sinh ra cảm giác đã về tới nhà.

Trước cửa lớn Sầm vương phủ, hai con sư tử đá uy mãnh khiếp người sừng sững đứng đó, trước sau như một, không phân biệt xuân hạ thu đông. Hai phiến cửa sơn son mở ra, bốn thủ vệ nắm chuôi kiếm đứng đó, thần sắc nghiêm túc.

Chu Dương từ trên xe ngựa nhảy xuống đứng trước cửa lớn, hướng xe ngựa hô: "Vương gia, tới."

Tịch Mân Sầm đỡ Mạn Duẫn đi ra, ánh mặt trời chói chang làm Mạn Duẫn khẽ nhíu mắt lại.

Chu Dương cùng vài tên thủ vệ quen thuộc nói chuyện, bày ra bộ dáng của một thủ vệ trưởng hỏi: "Gần đây trong phủ thế nào?"

"Có Chu thị vệ quản lý nên tất cả mọi thứ đều thỏa đáng." Bốn thủ vệ đều cực kì có lễ, hơi cúi đầu báo cáo với Chu Dương.

"Chu thị vệ" trong miệng bọn họ, hẳn nhiên là vị ca ca khô khan kia của Chu Dương.

"Gọi Chu Phi tới." Tịch Mân Sầm phân phó xuống, đi vào đại sảnh.

Lập tức có tỳ nữ bưng trà, lại hỏi một chút tối nay bọn họ muốn ăn gì.

Đ đường đã nhiều ngày, mọi người vẫn không được ăn một bữa tử tế. Cho nên vừa về tới vương phủ, Chu Dương đã hướng tỳ nữ nói ra cả một danh sách đồ ăn, trong đó đồ ăn mà Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn thích ăn chiếm một phần lớn. Vài món còn lại thì dựa theo khẩu vị của Chu Phi, Chu Dương và Tề Hồng mà làm.

Tề Hồng ở trong võ lâm tiêu sái thành thói quen, chân khoanh lại ngồi trên ghế: "Ta nói này Vương gia, ta làm đương sai của ngài, không thì cũng là thị vệ, rốt cuộc không khác gì mã phu cả? Mấy ngày nay ta cùng Chu Dương đều thay nhau đánh xe, tay cũng muốn trật khớp luôn rồi."

Hai nô tỳ đứng sau giúp hắn đấm lưng, Tề Hồng thoải mái nhịn không được khẽ than nhẹ.

Đối với lời nói của Tề Hồng, Tịch Mân Sầm cũng không để ý tới. Con người lạnh băng ngồi trên ghế chỉ mải miết dừng lại trên người Mạn Duẫn.

Chu Phi nghe tin Vương gia hồi phủ, lập tức chạy tới, nhìn thấy mọi người đều đang ở đại sảnh, Chu Phi hướng Tịch Mân Sầm hành lễ: "Thuộc hạ khấu kiến Vương gia."

"Chuyện ở Tề Thành giải quyết thế nào?" Tịch Mân Sầm không nói về chuyện của Mạn Duẫn trước, mà hỏi về nhiệm vụ lúc trước hắn đã giao cho Chu Phi.

Mệnh lệnh của vương gia, Chu Phi nào dám qua loa! hắn cúi đầu bẩm báo: "Thuộc hạ dựa vào những gì Vương gia viết để lại, xử trí từng người phạm tội một. Còn văn thư, thuộc hạ đã trình lên cho Hoàng thượng."

Chu Phi xưa nay làm việc đều nghiêm cẩn (nghiêm túc và cẩn thận), Tịch Mân Sầm nghe hắn nói như vậy cũng yên tâm.

"Người trong phòng đều lui ra, bổn vương có chuyện quan trọng muốn hỏi Chu Phi." Tịch Mân Sầm ra lệnh một tiếng, những tỳ nữ trong phòng đều xoay người rời đi.

Trong đại sảnh chỉ còn lại những người biết rõ chuyện.

Tịch Mân Sầm cau mày, đi thẳng vào vấn đề: "Đội ngũ của Sử Minh Phi đi tới đâu rồi?"
Bọn họ từ Thanh Châu gấp rút trở về, hiển nhiên sẽ nhanh hơn Sử Minh Phi một chút. Hơn nữa bọn họ lại chạy ngày chạy đêm, chưa từng dừng lại.

Chu Phi đã sớm thu thập tin tức tình báo: "Khoảng ba ngày sau, Sử Minh Phi sẽ tới kinh thành."

Tịch Mân Sầm suy nghĩ sâu xa, lại hỏi một câu: "Hòa thân công chúa đó là ai?"

Mấy năm trước, từ sau ý đồ leo lên giường hắn của vị công chúa đã chết kia, Nam Trụ quốc cùng Tịch Mân Sầm vẫn chưa từng đám hỏi. Cũng không biết gần đây Sử Minh Phi làm sao, lại nháo ra chuyện này. Theo hắn biết, công chúa Nam Trụ quốc cũng chỉ còn lại mấy vị, mà tài mạo của họ cũng không phải thuộc dạng xuất chúng.

Chu Phi cũng đã hỏi thăm hồi lâu, nhưng lần này Sử Minh Phi làm việc rất bí mật. hắn đã tốn không biết bao nhiêu cơ sở ngầm cũng không thám thính được chút tin tức nào.

Chu Phi thành thật lắc đầu: "Thuộc hạ thất trách, tra tìm được tin tức gì. Thám tử được phái đi trở về báo cáo, vị hòa thân công chúa kia, từ Nam Trụ quốc tới đây đều che lụa mỏng. Hơn nữa Nam Trụ quốc cũng không để lọt tí tin tức nào, vị công chúa mà Sử Minh Phi mang theo là ai cũng không biết được."

Sử Minh Phi làm hoàng đế vài năm, tâm tư cũng trở nên kín đáo hơn, làm việc gì đều cẩn thận.

Tịch Mân Sầm hơi gật đầu, cũng không trách phạt Chu Phi, chỉ nói: "đi chuẩn bị đồ thành hôn, bổn vương cho ngươi bảy ngày."

Chu Phi trợn mắt há mồm, cả người bị vây trong khiếp sợ: "Vương gia, người muốn thành hôn sao?"

hắn hầu hạ vương gia đã nhiều năm, tự nhiên cũng biết tính tình của Vương gia. Người này đối với cái loại đám hỏi chính trị gì đó đều vô cùng khinh thường. Huống hồ tiểu quận chúa còn ở đây, vương gia sao lại có thể cưới người khác!

"Niên kỉ (tuổi) của Vương gia cũng không còn nhỏ, người cùng tuổi với Vương gia, ai không phải là ba vợ bốn nàng hầu, nữ nhân thành đàn chứ?" Thấy Chu Phi vẫn chưa biết gì, Tề Hồng lại nổi lên tâm tư muốn trêu chọc hắn.

Chu Dương cũng hùa theo nói: "Vương gia đã cô độc nhiều năm như vậy, sớm nên thành hôn rồi, cũng khiến cho Sầm vương phủ có thêm việc vui! Ca, chẳng lẽ huynh không muốn có thêm một nữ chủ nhân."

Thần sắc Chu Phi cứng ngắc, ánh mắt hắn hướng về phía Mạn Duẫn. Sao biểu tình của tiểu quận chúa lại giống như không hề liên quan? Tiểu quận chúa là một người kiêu ngạo, sao có thể chịu được việc Cửu Vương gia yêu thích người khác chứ!

Cho dù Chu Phi nguyện trung thành với Vương gia, nhưng với hành vi có mới nới cũ của Cửu Vương gia, hắn cực kì không hài lòng: "Vương gia, người cưới công chúa rồi, tiểu quận chúa làm sao bây giờ?"

Con người lúc nào cũng như hũ nút này cũng hiểu được bất bình vì tiểu quận chúa bị tổn thương ư!

Chu Dương trừng to mắt, bất khả tư nghị nói: "Ca, ai nói với huynh Vương gia muốn kết hôn với công chúa? Huynh đừng ngồi đó mà đoán mò, Cửu Vương gia muốn kết hôn với tiểu quận chúa, tiểu quận chúa đang mang thai."

So với vừa rồi còn khiếp sợ hơn, Chu Phi giương miệng, ánh mắt nhìn về phía bụng của tiểu quận chúa, cố gắng trấn định tâm trí: "thì ra là vậy, sao ngươi không nói sớm!" Làm hại hắn lo lắng suôn một trận.

Tề Hồng ha ha cười: "Cuối cùng cũng trêu Chu Phi được một lần, thường ngày nhìn ngươi lúc nào cũng phụng phịu, cười lên một chút không được sao? Nữ nhân đều thích nam nhân hài hước." hắn tự cho là tuấn tú hất tóc.

Mạn Duẫn bị họ chọc cười, càng ngày càng cảm thấy ba người này quả thật là cực phẩm. một người phong lưu lỗi lạc, một người nghiêm túc khô khan, còn thêm một người ngây ngốc nữa.

Tịch Mân Sầm nhìn ba người, rồi lại nhìn về phía Mạn Duẫn. không biết từ lúc nào, Mạn Duẫn đã chiếm một vị trí đặc thù trong lòng cả ba người này. Ngay cả Chu Phi xưa nay tôn trọng hắn nhất, cũng vì Mạn Duẫn mà nói chuyện.

"Sau này, Mạn Duẫn là chủ tử thứ hai của các ngươi." Tịch Mân Sầm nghịch nghịch tóc của Mạn Duẫn, cũng không cố kỵ ở đây còn ba người khác, nhẹ nhàng búng lên cái trán của nàng.

hắn vẫn như trước không có chút biểu tình nào, chỉ có cổ lãnh khí trên người càng ngày càng ít. Trước mặt tiểu quận chúa, có đôi khi còn có thể toát ra chút ôn nhu.

Trong lòng ba người cảm thán, tình yêu thật sự là điều gì đó kỳ diệu, không chỉ khiến con người hãm sâu trong đó, nó còn có thể thay đổi tính cách của một người. Cửu Vương gia không phải chính là ví dụ tốt nhất sao?

Hai má Mạn Duẫn hồng hồng, liền nhéo tay Tịch Mân Sầm, nhỏ giọng cảnh cáo: "Đừng như vậy."

Mạn Duẫn cùng hắn thân thiết trước mặt người khác không phải lần đầu, nhưng da mặt nàng vốn mỏng, như thế nào cũng cảm thấy ngượng ngùng. Cho dù người ở đây đều là bạn thân, Mạn Duẫn vẫn cảm thấy xấu hổ.

Tịch Mân Sầm hiển nhiên không đồng ý, Mạn Duẫn là người của hắn, ngẫu nhiên biểu thị công khai chủ quyền một chút là quyền của hắn. Thần sắc hắn bất động, cho dù không đáp ứng, hắn cũng không trả lời.

"Chuẩn bị quần áo cho bổn vương, đêm nay bổn vương vào cung diện thánh." Nhiều tháng rồi chưa vào cung, hắn cũng phải hỏi thăm tình hình Phong Yến quốc gần đây mới được. Huống hồ, chuyện của hắn và Mạn Duẫn còn phải thương lượng với Tịch Khánh Lân.

"Con cũng đi." Mạn Duẫn nói xen vào, nhiều tháng rồi không gặp Hoàng bá bá, giờ về rồi nàng cũng nên đi gặp thôi. Hơn nữa Tịch Mân Sầm đi tìm Hoàng bá bá nói chuyện, hơn phân nữa là vì nàng. Nàng không thể để một mình Tịch Mân Sầm chịu vất vả, nàng cũng muốn chia sẻ với hắn.

Xoa xoa đầu Mạn Duẫn, Tịch Mân Sầm gật đầu.

"Ta đi chuẩn bị." Chu Dương xung phong nhận việc, xoay người liền đi ra ngoài.

Sau đó, Tịch Mân Sầm và Chu Phi nói một ít chuyện về triều đình và vương phủ. Theo những gì Chu Phi nói, những ngày này thật thái bình. Hoàng bá bá cử hành khoa thi, tiến hành cũng rất thuận lợi, triều đình lại kiếm thêm được một đám quan viên mới.

Sau khi dùng bữa, Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn lại lên xe ngựa, đi vào hoàng cung.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!