Chương 23:

385 7 0

 Đại thần đứng bốn phía xung quanh nhìn hình ảnh này mà sợ chết khiếp, lên giọng chỉ trích Quyền Vưu Trầm: "Trầm Vương, đây là ý gì? không sợ máu me đầm đìa gì đó làm bẩn Nghi Phi điện sao!"

 Ngô Đại học sỹ vẫn đứng cạnh đây chưa kịp thối lui, đến khi thấy Hoàng Thượng mở nắp rương thì xoay người nôn ào ạt, đến bây giờ còn chưa nôn xong. Bọn họ chỉ là dân học sỹ, bình thường cũng không ra khỏi Hoàng Đô được mấy bước nên hiển nhiên không có sự quyết đoán như bên phía võ quan, giờ bỗng nhiên thấy một cái đầu người, không bị dọa đến bể phổi đã là giỏi.

 Cố gắng chùi chùi lau lau vết dơ bên miệng,Quyền Chí Doanh cố gắng trấn tĩnh tinh thần rồi hỏi: "Trầm Vương, ngươi có ý gì đây?"

 Chẳng lẽ đầu người cũng có thể xem là bảo bối?

 Cái đầu người này đã gần như rữa nát, tóc dài vừa rối vừa rụng từng mảng, hầu như chỉ còn lại cái khuôn mặt là giữa nguyên.

 Thái Nghiên đi theo cạnh Quyền Chí Long, bước vòng quanh rương gỗ vài vòng.

 Quyền Chí Long cúi gần xem vài lần, ánh mắt biến đổi, nói bằng vẻ không chắc chắn lắm: "Đây là thủ cấp của Quốc chủ Địch Tập quốc?"

 Địch Tập quốc là một tiểu quốc xa xôi, cộng tổng nhân số của cả quốc gia cũng chỉ hơn mười vạn dân. Nếu so với đại quốc Phong Yến mênh mông thì còn nhỏ hơn con kiến. Quyền Chí Longchưa từng đi xa đến những nơi như Địch Tập quốc, nhưng tranh họa mặt mũi quân chủ của những quốc gia thế này hắn đã từng xem qua.

 Quần thần ồ lên. Thủ cấp Quốc chủ! Như vậy bây giờ Địch Tập quốc... đã thành cái gì rồi?

 "Cửu vương gia nói chính xác chứ?" Quyền Chí Doanh nhìn về phía Trầm Vương, lên tiếng hỏi.

 Thái Nghiên hạ mi giấu ánh mắt. Trầm Vương đúng là bỏ ra nhiều nhân lực vật lực nhỉ. Dám quang minh chính đại mang theo thủ cấp của một quốc chủ đến Hoàng Đô, không sợ chọc phiền toái à?

 "Đúng là nhãn lực Cửu Vương gia tốt thật. Đây quả thật là thủ cấp của Quốc chủ Hạng Thượng của Địch Tập quốc." Trầm Vương đứng cách rương gỗ rất gần, nhưng không có vẻ gì là bị ảnh hưởng cả, cứ như là không hề ngửi thấy mùi tanh tưởi, vẫn cười đầy vẻ đắc ý.

 "Đất phong của lão thần cách Địch Tập quốc rất gần. Mấy năm nay lá gan của Địch Tập quốc càng ngày càng lớn, thỉnh thoảng vẫn cho người đến quấy phá biên cảnh quốc gia ta. Cho nên lão thần liền tự mình mang theo binh lính giữ biên cảnh sang san bằng Địch Tập quốc. Địch Tập quốc tuy rằng ít người, nhưng vẫn được xem là giàu có. Hoàng Thượng nói xem... thế có tính là bảo bối được không?" Trầm Vương oang oang cười ba tiếng.

 Xem biểu hiện của Trầm Vương, Thái Nghiên nhớ tới lời Phụ Vương đã từng nói, nghĩ bụng, lão này sợ là đã giết sạch dân chúng của cả một quốc gia! không hổ là một kẻ tâm ngoan thủ lạt.

 Giết sạch hoàn toàn dân chúng của một nước mà không hề có chút áy náy, đã vậy còn cầm thủ cấp của Quốc chủ chạy tới Hoàng Đô tranh công.

 Sắc mặt Quyền Chí Doanh càng thêm khó coi. Hắn vẫn chủ trương lấy dân làm gốc. Chẳng qua đó chỉ là một quốc gia nhỏ, chỉ cần hắn phái sang vài sứ giả, thương thuyết vài ngày, lại đưa một chút áp lực, tiểu quốc này tuyệt đối sẽ thần phục cho Phong Yến. Thật sự không cần phải san bằng Địch Tập quốc.

 Nhưng đây tốt xấu gì cũng là lễ vật Trầm Vương hiến tặng, Quyền Chí Doanh cũng phải cho hắn một lời phải đạo.

 "Tính chứ, tính là bảo bối chứ. Trầm Vương thật sự là bảo đao chưa lão, vẫn vì Phong Yến quốc mà khuếch trương lãnh thổ. Phong Yến quốc thật may mắn." Quyền Chí Doanh vỗ vỗ bả vai Trầm Vương, khuôn mặt mang nét cười, dường như rất vừa lòng với lễ vật do Trầm Vương đưa tặng.

 Dù rằng năm tháng thoi đưa khiến cho con người già đi, nhưng cá tính tàn bạo của lão già này vẫn không hề thay đổi.

 Quyền Chí Long cũng là người lạnh băng vô tình, nhưng đối với việc tiêu diệt cả một quốc gia, hắn thật sự không dậy nổi sự đồng tình. Trên chiến trường, hắn giết đâu có ít người. Nhưng vì hai quốc gia khai chiến, không cần phải ai cảm thương ai.

 Thái Nghiên bịt mũi, giật giật vạt áo Quyền Chí Long, kéo về chỗ ngồi. Đối với hành động càn rỡ của Trầm Vương, nàng không hề có một tia hảo cảm. Nhưng cho dù trong lòng có một chút cảm thương đối với hơn mười vạn dân chúng vô tội kia, nhưng cảm xúc này chỉ trỗi dậy trong nháy mắt mà thôi. Dù sao, người đã chết rồi thì không thể sống lại, ngủ yên mới là quan trọng nhất.

 "Hoàng thúc tặng cho Trẫm những lễ vật như vậy, muốn Trẫm ban thưởng cái gì không?" Quyền Chí Doanh cũng chịu hết nổi mùi tanh hôi trong không khí, đi trở về long tọa, nâng chén rượu lên ra ý, hướng Trầm Vương hỏi.

 Trầm Vương uống một hơi cạn sạch chén rượu, cười nói: "Việc này đều là lão thần ra lực vì Hoàng Thượng, vì quốc gia, nào dám đòi ban thưởng cái gì. Nhưng..." Trầm Vương chuyển hướng câu chuyện, "Nửa tháng nữa chính là tiên hoàng tế điện, lão thần muốn ở lại Hoàng Đô tham gia hoàn lần tế điện này, sau đó mới quay về đất phong. Nếu là Hoàng Thượng thật muốn ban thưởng cho lão thần, hay là đồng ý việc này nhé."

 Một Vương gia khi đã được ban thưởng đất phong, nếu không có sự phê chuẩn của Hoàng Thượng thì không thể lưu lại Hoàng Đô dài hạn. Trầm Vương là Ngũ ca của Tiên hoàng, lời đề nghị này của lão xem như xuất phát từ nghĩa cử huynh đệ tình thâm, khiến Quyền Chí Doanh muốn cự tuyệt cũng không được.

 "Yêu cầu của Hoàng thúc chỉ nhỏ như vậy, chất nhi nào dám không đáp ứng. Ngươi cứ ở lại Hoàng Đô đi." Quyền Chí Doanh bưng chén rượu, một ngụm uống cạn.

 Sau bọn họ lại tiếp tục hàn huyên, mãi cho đến khi đêm đã khuya, trăng treo cao cao lên ngọn cây thì mọi người mới tan yến.

 Chu Dương đã an bài xe ngựa chu đáo, đứng chờ ở ngoài cửa cung.

 Suốt dọc đường đi ra khỏi Hoàng cung, tâm trạng của Thái Nghiên có hơi trầm trọng. Ai đã nhìn thấy cảnh tượng phát sinh trong dạ yến cũng sẽ không dễ chịu chút nào, ngoại trừ Phụ Vương vốn là người trời sinh vô tình.

 Trên đường ra, thỉnh thoảng chạm mặt vài vị đại thần, sau khi hướng hai người hành lễ xong liền nhanh chóng rời đi. Thái Nghiên dám nói, sau khi nhìn thấy cái đầu người kia, nhóm người này đảm bảo không ăn vào bụng được bất cứ thứ gì.

 "Khấu kiến Vương gia, tiểu Quận chúa." Chu Dương thấy hai người đi ra thì lập tức đón chào, thu hồi vẻ cà lơ phất phơ, cọng cỏ ngậm lệch bên miệng kia cũng phun ra rất xa.

 "Hồi phủ đi." Quyền Chí Long phân phó một câu, đỡ Thái Nghiên ngồi vào xe ngựa.

 Xe ngựa của Vương phủ bề ngoài trông không được xa hoa như chiếc xe của Trầm Vương kia, nhưng khi ngồi xuống thì lại thoải mái gấp đôi. Trong xe ngựa, chỗ ngồi được lót bằng tấm da hổ do Quyền Chí Long săn được vài năm trước, mềm mại và vô cùng ấm áp.

 Vừa ngồi lên xe ngựa, Quyền Chí Long liền nhắm hai mắt lại dưỡng thần.

 "Phụ Vương, Trầm Vương kia rất có dã tâm."Thái Nghiên đẩy đẩy cánh tay Phụ Vương, tựa cả người vào người hắn.

 Bàn tayQuyền Chí Longtheo quán tính đặt lên lưng nàng, "Sao Nghiên nhi nhận thấy được vậy?"

 "Trầm Vương lớn tuổi như vậy rồi, đáng lý ra nên yên bình sống ở đất phong mà hưởng phúc mới phải. Thế mà lão lại chạy tới Địch Tập quốc để chinh chiến, đấy chẳng qua là muốn nói cho các vị đại thần biết rằng... Lão mặc dù già, nhưng năng lực vẫn đầy đủ như trước. Hôm nay lão hiến vật quý với chiêu bài là vì sự tốt đẹp của Phong Yến quốc, còn không bằng nói là lão đang tự tạo uy tín cho chính mình." Từ lúc mở màn đến cuối cùng, từng nhịp từng đoạn, Trầm Vương đều làm cực kỳ tốt, để lại một ấn tượng không sai với các vị đại thần.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!