Chương 35:

532 11 0

 Hoa Liễu Nhai mới vừa rồi còn huyên náo ồn ào, nam tử này vừa đến thì nhanh chóng an tĩnh.

 Áp lực tỏa ra trên người Quách Chí Long khiến mọi người có cảm giác hít thở không thông, trong đó có mấy người nhận ra Cửu vương gia thì run run sợ hãi. Toàn thân hắn tràn đầy hơi thở nguy hiểm, tựa hồ chỉ cần một người nào đó đến gần thì sẽ bị hắn lạnh nhạt giải quyết ngay.

 Quyền Chí Long vốn có khí thế cường đại, cho dù là đại tướng quân trên chiến trường gặp được thì chân cũng sẽ run, chứ đừng nói đến đám nam nhân suốt ngày lưu luyến bụi hoa này ....

 " Thế nào? Nơi này chơi vui chứ?"

 Quyền Chí Long từng bước từng bước tao nhã đi về phía Thái Nghiên.

 Thái Nghiên chưa bao giờ nghe Phụ Vương dùng cả tên lẫn họ mà gọi nàng, hơn nữa còn dùng cái loại giọng này.

 Chu Dương ngồi chồm hổm trên mặt đất đã run không còn hình dáng gì, đầu cũng không dám ngẩng lên. Thái Nghiên biết mình đã chọc giận Phụ Vương, cắn cắn môi.

 Không đợi Thái Nghiên nói câu nào, Quách Chí Long đã bắt Thái Nghiên tới tay, không hề dùng lời nói hay cử chỉ dịu dàng nào. Cho dù bình thường thì mặt Phụ Vương cũng như ngâm nước đá, nhưng riêng đối xử với nàng thì vẫn luôn dịu dàng, hành động thô bạo như vậy vẫn là lần đầu tiên nàng thấy.

 "Để Phụ Vương xem một chút xem rốt cuộc cái gì đã hấp dẫn nữ nhi của ta, ngay cả Hồng ngọc quý Phụ Vương đưa cho cũng lấy ra để mua đấu giá." Bắt đầu nhấc chân, Quách Chí Long đi về phía bàn đấu giá.

 Đúng vậy, ở trong mắt Quách Chí Long, hai cô gái này chỉ là một thứ vật phẩm.

 Quách Chí Long đi quanh lồng sắt một vòng, hàn khí quanh thân khiến cho người người lui ra xa nhường chỗ.

 Tư Mã Triều đứng một bên, không dám hé răng. Vị chủ nhân này, chọc không được.

 Loại náo nhiệt này không phải có tiền là có thể nhìn xem được. Khi nhìn thấy được vẻ mặt nén sợ của Tư Mã Triều, những kẻ có nhãn lực khá phía dưới lập tức thừa dịp Cửu vương gia còn chưa nổi giận liền lặng lẽ lui về phía sau.

 Thấy có người rút đi, người chung quanh cũng ào ạt thối lui như nước thủy triều, chẳng bao lâu, dưới đài đã chẳng còn mấy bóng người.

 Tư Mã Triều nhìn thấy buôn bán bị quấy nhiễu, vỗ vỗ tay vài cái, nhưng không thể làm gì. Ai bảo vị chủ nhân này lai lịch lớn, đã vậy còn đang tức sùi bọt mép.

 "Chẳng qua cũng chỉ có chút tư sắc, nếu Nghiên nhi muốn nhìn biểu diễn kiểu này, cứ nói cho Phụ Vương, tự Phụ Vương sẽ sai người biểu diễn cho ngươi xem."

 Hai cô gái trong lồng lúc này đã bị dục hỏa quấn thân, hôn nhau đầy lửa nóng. Trường hợp này chỉ có thể dùng hai chữ "dâm uế" để hình dung.

 Nghe Phụ Vương kêu mình bằng "Nghiên nhi", Thái Nghiên cho là Phụ Vương đã hết giận rồi, nhưng khi quay nhìn gương mặt lạnh lùng của Phụ Vương thì Thái Nghiên liền vứt ngay một tia thở phào may mắn cuối cùng trong lòng.

 "Phụ Vương, Nghiên nhi biết sai rồi, về sau sẽ không dám nữa."

 Thay vì kiếm cớ để biện minh, Thái Nghiên biết, thà rằng trực tiếp thừa nhận sai lầm còn hơn.

 "Trên đời này còn có chuyện gì mà ngươi không dám làm nữa hay sao? Nghiên nhi, ngươi lần nào mà chả ngoan ngoãn nhận sai, nhưng có lần nào ngươi ghi tạc trong đầu không!" Câu cuối cùng, giọng bỗng nhiên cất cao lên.

 Lúc Quách Chí Long tức giận, ánh mắt lạnh lẽo như băng có thể đông chết người, nhưng việc biểu hiện lửa giận ngút trời ra ngoài như lúc này là lần đầu tiên. Thái Nghiên biết, khẳng định hôm nay Phụ Vương đã bị chọc tức không nhỏ.

 Thái Nghiên sợ bởi vì chuyện này mà Phụ Vương sẽ ghét nàng, sợ Phụ Vương từ nay về sau sẽ bỏ mặc nàng, đôi tay ôm chặt lấy cổ của Quách Chí Long, thanh âm hàm chứa nức nở nói: "Phụ Vương, Nghiên nhi biết sai rồi, thật sự không dám nữa."

 Dáng vẻ điềm đạm đáng yêu khiến ai nhìn thấy tâm can cũng xoắn chặt lại. Ngay cả Chu Phi ngày thường vẫn mặt sắt cũng không đành lòng nhìn bộ dạng này của Thái Nghiên.

 Chu Dương càng hận không cướp đi được Tiểu Quận Chúa trong ngực Cửu vương gia mà xoay người bỏ chạy, nhưng tóm lại là không có lá gan đó, chỉ có thể ôm lấy Tiểu Mạo Ngao, tận lực thu nhỏ bản thân để giảm bớt cảm giác tồn tại, tránh cho Cửu vương gia phát hiện được sự hiện hữu của hắn thì sẽ dùng một chưởng để vỗ chết hắn.

 Biết chuyện không báo, dung túng Tiểu Quận Chúa tới nơi hoa bướm, những tội danh này có mười cái đầu cũng không đủ để chém.

 "Có muốn mua về, tiếp tục từ từ xem hay không?" Nhiệt độ trên người Quách Chí Long là nóng, mà giọng nói lại lạnh như băng.

 Thái Nghiên biết mình không nên tới những chỗ như thế này, nhưng mua hai cô gái này cũng không phải vì để nhìn họ biểu diễn xuân cung sống, chẳng qua nàng chỉ muốn để cho hai cô gái này vui vẻ rời đi cái thế giới này.

 "Phụ Vương, người hiểu lầm." Biết Phụ Vương sẽ nhất định vặn vẹo ý tứ của nàng, Thái Nghiên mở miệng muốn giải thích.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!