Chương 2:

284 4 0

"Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh cướp người không."Quyền Chí Long nói chuyện kiêu căng, cộng thêm khí chất tôn quý sẵn có, không gã nhân sĩ nào so được với hắn.

Đối phương bị khinh thị như vậy, máu nóng bốc lên đầu: "Đừng tưởng bộ dáng được thì tự cho là giỏi. Nơi này chúng ta đều dùng quyền cước nói chuyện, đắc tội với lão tử, ngươi có dám đánh không?"

Chu Dương không nể mặt cười to, trời ạ... so quyền cước, cỡ hắn cũng dám so quyền cước với vương gia sao?

Vương gia cho một quyền thì có thể tiễn ngươi đi gặp diêm vương rồi. Người này thật sự không biết trời cao đất rộng, bị vậy cũng xứng đáng.

"Quyền cước, là như vậy sao?" Ngay lúc đối phương không hề chuẩn bị, năm ngón tay Quyền Chí Long nắm lại, phát ra âm thanh răng rắc, đột nhiên hướng bụng đối phương ra quyền.

Động tác thật nhanh, lại chuẩn, nhân sĩ võ lâm ở đây đều trừng mắt nhìn, ngay cả cơ hội cản đòn cũng không có.

Quyền cước mang theo lực lượng cực lớn, đại hán bị một quyền này đánh vào văng xa ra ba thước, té trên mặt đất ôm bụng kêu đau.

Quyền Chí Long cũng không tính lấy mạng hắn: "Đây chỉ là chút giáo huấn..."

Nói xong, cũng không quay đầu lại xoay người bước đi.

Tề Hồng thấy Cửu Vương gia lại chỗ mình, lập tức đem tiểu quận chúa đưa cho hắn.

Và người bước lên lầu, trực tiếp vào khách phòng.

"Thật là một người lợi hại, ra tay liền khiến người ta cả đường sống cũng không có." Sau khi Quyền Chí Long rời đi, người trong khách điếm liền bàn tán sôi nổi.

"Cũng không biết đó là người của phái nào."

"Nhanh... Trịnh Đông Dương hộc máu, sắp chống đỡ không được rồi." Nhìn Trịnh Đông Dương không ngừng phun ra máu tươi, rất nhiều người liên nâng hắn lên đưa tới y quán.

Trong khách phòng, cửa sổ được mở ra, ánh mắt trời tiến vào phòng thập phần chói mắt.

Quyền Chí Long mở nắp bình dược, lấy ra viên thuốc, mở miệng Thái Nghiên nhét vào.

Qua một khắc, người trên giường dần dần tỉnh lại, đầu tiên là lấy tay vỗ vào trán, muốn làm chính mình thanh tỉnh một chút, sau đó nhớ tới khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê, Thái Nghiên đột nhiên mở mắt, nhìn Quyền Chí Long đang đứng ở đầu giường.

"Phụ vương, người làm vậy là có ý gì?" Nàng không muốn tới Thanh Châu, liền đánh nàng ngất rồi mang đi.

Nhìn căn phòng xa lạ này, trong lòng Thái Nghiên cũng thầm đoán ra, lại nhíu nhíu chân mày.

Quyền Chí Long nhẹ xoa trán nàng: "Con đoán đúng, chúng ta đã tới Thanh Châu rồi.

"Phụ vương, vì sao không tôn trọng ý muốn cũng con? Con không muốn tới Thanh Châu." Cái Thái Nghiên muốn là đối đãi ngang hàng, mặc kệ Quyền Chí Long có nguyên nhân gì, cũng không thể đánh nàng bất tỉnh, cưỡng chế mang nàng đến Thanh Châu. Tôn trọng tối thiểu như vậy, sao phụ vương cũng không cấp cho nàng?

"Việc này sau này sẽ giải thích, bổn vương tạm thời không thể nói. Nếu đã đến đây rồi, con tốt nhất là ngốc ở đây, đừng nghĩ tới về kinh thành. Bổn vương nói rồi, việc đến Thanh Châu là không thể không đi." Vẻ mặt Quyền Chí Long nhìn Thái Nghiên vô cùng ôn nhu.

Tề Hồng và Chu Dương cũng biết lúc này không thể quấy rồi hai người, thực thức thời rời khỏi phòng.

Quyền Chí Long ngồi đối diện Thái Nghiên, cũng không biết trong đầu hai người đang nghĩ gì...

Cuối cùng, Thái Nghiên mở miệng trước: "Phụ vương, người tính làm gì sao? Hơn nữa... sợ con ngăn cản?"

Nếu không phải như vậy, Thái Nghiên thật sự đoán không ra phụ vương vì cái gì lại gạt nàng.

Dưới cái nhìn chăm chú của Thái Nghiên, Quyền Chí Long suy nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu.

Lần này đổi lại khiến Thái Nghiên ngạc nhiên, rốt cuộc là việc gì? Vì sao lại sợ nàng ngăn cản?

"Nghiên nhi, con đoán chính xác rồi. Nhưng bây giờ, chỉ có thể nghe lời phụ vương, đừng tùy hứng như vậy." Quyền Chí Longsủng nịch nhìn nàng, ánh mắt hắn có vẻ gì đó buồn rầu làm Thái Nghiên cũng lo lắng theo.

Nàng cũng không phải muốn như vậy, nhưng chỉ cần nghĩ tới phụ vương cố ý giấu diếm nàng, liền cảm thấy giận ngút trời.

Trải qua nhiều việc như vậy rồi, cho nên nàng càng thêm quý trọng.

Thái Nghiên chậm rãi cúi đầu, "Con không tùy hứng, cũng không hoài nghi, nhưng mà tức giận vì phụ vương gạt con. Giữa chúng ta không nên có bí mật, không phải sao?"

Cảm xúc củaThái Nghiên rất tệ, ai cũng có thể thấy được.

không đành lòng nhìn bộ dáng lúc này của Thái Nghiên, Quyền Chí Long nâng đầu nàng lên, nói: "Nghiên nhi. Lúc trước con cũng có bí mật gạt phụ vương. Giờ phụ vương giấu con một lần, chẳng lẽ không được sao?"

Biết Quyền Chí Long nói đến chuyện nàng mang theo trí nhớ kiếp trước chuyển thế,Thái Nghiên trầm mặc. Thật sự là nàng giấu phụ vương không chỉ một hai lần, chẳng lẽ không thể để phụ vương giấu nàng một lần sao?

Cách nửa ngày, Thái Nghiên cuối cùng thỏa hiệp: "Chỉ lần này. Phụ vương, về sau có chuyện gì đều phải nói cho con biết."

Quyền Chí Long gật đầu, trừ bỏ chuyện này, hắn cũng không nghĩ muốn giấu Thái Nghiênviệc gì khác. Ánh mắt chuyển qua trên đùi Mạn Duẫn, mâu quang sâu thẳm thêm vài phần.

Bởi vì đã hôn mê nhiều ngày, ngoại trừ cháo ra Mạn Duẫn cũng chưa ăn gì khác. Sau khi tỉnh lại, nàng liền thấy đói. Thái Nghiên nói với Quyền Chí Long, hắn liền kêu Chu Dương đi chuẩn bị đồ ăn.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!