Chương 44:

537 13 0

 Do vậy, thay vì nói là diễn tuồng, chi bằng nói là chuyện cười con rối bị giật giây.

 Quan hệ giữa Phong Yến quốc và Nam Trụ quốc là đối nghịch như nước với lửa. Lời này của Quyền Chí Long chứa ý khiêu khích nhẹ nhàng, làm cho lòng người phát rét.

 Uy danh của Cửu vương gia các quốc gia đều nghe thấy. Ở trong mắt nam nhân này, việc Nam Trụ Hoàng chém chết muội muội mình chẳng qua chỉ là một tuồng kịch.

 Diễn thì cứ diễn đi, diễn xong thì kết thúc đi thôi.

 Mà áp lực uy nghiêm trên người nam nhân này khiến cho người ta hoàn toàn không thể xem như không có được.

 Sử Minh Phi lúng túng cười hai tiếng, mọi người đều cảm nhận được tiếng cười kia miễn cưỡng làm sao.

 "Mời Cửu vương gia nghỉ ngơi thật tốt, sáng sớm mai còn phải đi đến Vọng Nhật Nhai nghênh đón ánh mặt trời đầu tiên."

 "So với Bổn vương, người nên nghỉ ngơi tốt hình như là Hoàng Thượng. Dù sao... mất đi người thân, hẳn Hoàng Thượng cũng chịu đả kích không nhỏ."

 Cách nói của Quyền Chí Long như nhắc nhở việc Sử Minh Phi tự tay giết chết muội muội ruột của mình. Sử Minh Phi nặng nề thở dốc, ừm một tiếng trả lời.

 Phân phó cung nhân xử lý thi thể của Thất công chúa xong, Sử Minh Phi liền dẫn đầu các vị đại thần quay trở về theo đường cũ. Trước khi đi, hắn quay đầu liếc mắt nhìn thoáng quaQuyền Chí Long, cùng Thái Nghiên trong lòng hắn.

 Đồ mà hắn muốn, tại sao tất cả đều nằm trong tay của nam nhân kia?

 Hắn không phục!

 Tiếng bước chân lệt quệt đi xa rồi, Thái Nghiên mới quay đầu khỏi vết máu còn chưa lau xong trên tường.

 "Phụ vương, người thích nhất dạng nữ nhân gì?" Thái Nghiên đột nhiên lên tiếng, lười biếng ghé đầu vào vai Quyền Chí Long, cái miệng nhỏ nhắn phun khí nóng bên tai của Quyền Chí Long.

 Quyền Chí Long lúc này chỉ cảm thấy cái luồng khí nóng đang phun vào bên tai kia, ấm áp, ngưa ngứa, tựa như có chiếc lông vũ không ngừng chọc nhột trong lòng hắn.

 Đặc biệt là đứa trẻ hỏi đến cái vấn đề này, khiến cho hắn lầm tưởng đứa nhỏ này rốt cuộc đã thông suốt.

 Quyền Chí Long có chút mất kiên nhẫn không nhịn được, nhưng nhìn lại thân hình nhỏ bé trong ngực, thất vọng lắc đầu một cái. Chỉ mới tám tuổi, đợi nàng lớn lên còn cần mấy năm, thật là một sự chờ đợi giết người.

 "Lớn lên Nghiên nhi như thế nào, phụ vương liền thích nữ nhân như thế đấy." Hình dáng bên ngoài không quan trọng, quan trọng là người này.

 Từ đâu đó sâu xa bên trong đã hình thành một sợi tơ, quấn chặt hai người lại một chỗ với nhau.

 "Vậy sao?" Thái Nghiên thở dài.

 Phụ vương rồi sẽ có một ngày phải lấy vợ, đến lúc đó, mình không thể ngủ chung cùng phụ vương, ngay cả lúc ăn cơm, cũng không chỉ có hai người.

 "Nghiên nhi không thích nhìn phụ vương ở chung với người khác một chỗ." Thái Nghiên nói rõ, dù tương lai phụ vương phải rời khỏi mình, mình cũng phải nói cho phụ vương biết được suy nghĩ của mình. Nàng sẽ không buông phụ vương ra, cả đời đều không buông ra.

 Quyền Chí Long búng cái mũi nhỏ dính đầy bụi, "Chỉ một mình ngươi đã đủ khó nuôi rồi, phụ vương còn không ngại phiền toái mà muốn tìm nữ nhân khác nữa sao?"

 Đoán được tại sao tối nay Thái Nghiên lại khác thường, nội tâm của Quyền Chí Long tràn đầy ngọt ngào. Tiểu nha đầu chậm lụt tình cảm, khó khi nào mới mẫn cảm được một lần như vậy.

 "Đi tắm." Quyền Chí Long mới vừa để Thái Nghiên xuống, phát hiện áo khoác trên người mình cũng dính chút bụi bậm.

 Thái Nghiên người đầy bụi đất nhìn phụ vương, hé ra nụ cười, "Nghiên nhi cũng cùng tắm."

 Chuyện hai người cùng ăn, cùng ở, cùng tắm rửa không phải là lần đầu tiên. Thái Nghiên coi đó là chuyện đương nhiên nên chờ phụ vương ôm mình vào thùng nước tắm.

 "Kiếp trước chắc phụ vương thiếu nợ ngươi."

 Người có thể khiến cho Cửu vương gia hạ mình mà tắm rửa cho sợ rằng chỉ có đứa nhỏ này mà thôi. thật không biết đến khi nào nàng mới có thể hiểu được rằng mình dụng tâm lương khổ.

 Trong thùng tắm, từng luồng khí nóng khẽ bay lên rồi tỏa ra, khiến cho cả căn phòng biến thành mông lung tựa như ảo mộng.

 Quyền Chí Long lột sạch Thái Nghiên thả vào thùng nước tắm. Nhìn tiểu nha đầu không mảnh vải che thân, da thịt trắng như trứng gà bóc, càng không thể đè nén trái tim đang đập thình thịch như muốn nhảy khỏi cổ họng...

(Ta: ca cũng cầm thú vừa thôi, tiểu Nghiên mới 8t nha..... ráng nhịn, ráng nhịn đi ca ơi.....)

 Trong thùng tắm, Thái Nghiên ngồi trên đùi Quyền Chí Long, xối nước tắm rửa.

 "Lần sau không bao giờ được chui xuống dưới gầm giường nữa." Từng gáo nước nóng ấm dội xuống có thể chà ra một lớp bụi.

 Quyền Chí Long chỉ cảm thấy thân thể bị người ta đốt lên một ngọn lửa, đặc biệt một bé con nào đó còn không an phận mà kỳ cọ cho hắn, khiến sắc mặt của hắn hơi ửng ửng hồng.

 Bắt lấy bàn tay nhỏ bé của Thái Nghiên đang chà xát lồng ngực hắn, Quyền Chí Long nói: "Để phụ vương tự làm."

 Mấy lần trước nàng chà rửa cho phụ vương thì phụ vương còn ra vẻ rất hưởng thụ, nói về sau cũng sẽ chỉ để cho mình chà xát cho hắn, không biết tại sao hôm nay phụ vương lại không muốn nhỉ? Nhưng rồi Thái Nghiênvẫn đưa khăn vải lại cho hắn.

 Quyền Chí Long mới vừa thở ra được một hơi thì đứa bé trên đùi đột nhiên lại vặn vẹo mấy cái. Quyền Chí Long cúi đầu nhìn, thì ra Thái Nghiên muốn quặt tay ra sau tự chà lưng, nhưng vì tay ngắn nên với không tới một số chỗ, vì thế mới vặn vẹo thân thể một chút.

 Không phát giác được việc phụ vương trở nên kỳ lạ, Thái Nghiên cố gắng chà lưng. Bởi vì biết phụ vương có tính thích sạch sẽ, cho nên mỗi đêm nàng đều tự mình tắm rửa sạch sẽ mới leo lên giường.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!