Chương 3:

593 9 0

 Tin tiểu Quận chúa Long Vương phủ về nước lan nhanh như gió, phố lớn ngõ nhỏ đều có người túm năm tụm ba nghị luận về bài thơ 《 gió thu dẫn 》năm đó đưa Thái Nghiên nổi tiếng khắp Hoàng Đô. Những người mấy ngày trước đã vô tình xem được Thái Nghiên khiêu vũ ở Phi Vũ lâu cũng nhất tề hết lời khen ngợi kỹ thuật nhảy của tiểu Quận chúa tuyệt diệu, trăm năm khó gặp. Tóm lại, thanh danh của Thái Nghiên lại nổi như cồn một lần nữa.

 Trong Long Vương phủ, cái cô nàng tiểu Quận chúa đang được truyền tụng vô cùng kì diệu kia đang nằm dưới bóng râm của tàng cây ăn vặt. Trên mặt bàn đá là một cái đĩa trung đổ đầy các loại hạt dưa, bàn tay mảnh khảnh đẹp như ngọc bốc một hạt dưa lên miệng.

 Từ ngàyThái Nghiên trở về, Chu Dương lại đảm nhận chức vụ thị vệ tùy thân như trước kia, miệng không ngừng báo cáo chi tiết từng điểm một hành động giữa Cửu vương gia và Duẫn Linh Chỉ mấy ngày nay.

 Nhưng tóm lại có thể tổng kết bằng một câu 'thiếp cố ý, chàng vô tình'. Từ đầu tới cuối đều cho thấy Duẫn Linh Chỉ đơn phương tương tư mà thôi.

 Nghe xong báo cáo này, tâm trạng Thái Nghiên dần trở nên tốt hơn. Từ trời nhiều mây sắp mưa chuyển thành trời xanh mây trắng. Tầm mắt đột nhiên chuyển hướng về phía đại môn Vương phủ, nơi đó có một cỗ kiệu trên đỉnh đính tua đỏ vừa dừng lại, từ trong bước ra một nữ tử y phục màu hồng phấn, Duẫn Linh Chỉ. Hôm nay, Duẫn Linh Chỉ trang điểm trang nhã, dung mạo vốn đã thanh tú càng thêm kiều diễm.

 Nàng tiếp nhận hai cái rổ từ trong tay gia đinh, đi vào Long Vương phủ, mặt tươi cười đầy vẻ đắc ý liếc mắt nhìn Thái Nghiên một cái, sau đó tiến vào hậu viện.

 "Ả đến làm gì đấy?" Thái Nghiên phun xác hạt dưa ra, quay sang hỏi Chu Dương.

 "Còn làm gì? Mấy ngày nay ngày nào nàng ta cũng mang theo hai cái rổ đến Vương phủ, làm ngọ thiện tình nhân cho Vương gia." Chu Dương khinh bỉ hừ một tiếng, hiển nhiên là không thích hành vi của nữ nhân này.

 Vương gia còn chưa cưới nàng ta qua cửa mà nàng ta đã dương dương tự đắc cho rằng mình đã thành nữ chủ nhân của Vương phủ này rồi, muốn ra muốn vào lúc nào tùy ý. Chu Dương từng ngăn nàng ta không cho phép tiến vào, thế là nàng ta liền mỏng miệng bẩm báo lên Hoàng Thượng và Vương gia. Bởi thế, hai người từ đó cũng kết thù.

 Thì ra là thế! Thái Nghiên gật gật đầu, mắt ánh lên một tia giảo hoạt, nói: "Chúng ta cũng đi phòng bếp đi."

 Chu Dương không hiểu rõ ý của tiểu Quận chúa lắm, nhưng hắn biết xưa nay bụng tiểu Quận chúa chứa đầy ý xấu. Cho dù đã nhiều năm trôi qua, nàng vẫn là vẻ ngoài thiên sứ, mà tâm địa ác ma. Chu Dương theo lệnh tiểu Quận chúa, lôi một thùng dầu và rất nhiều hồ tiêu đến đặt trên đất.

 "Tiểu Quận chúa, tiếp theo làm thế nào?" Chu Dương ngẩng đầu lên hỏi, trong bụng cũng muốn 'dọn dẹp' Duẫn Linh Chỉ một chút, bằng không nữ nhân này thật đúng là khinh thường hắn ăn không ngồi rồi a.

 "Ngươi canh bên ngoài, ta vào trong tiến hành." Thái Nghiên vỗ vỗ vai Chu Dương, ra vẻ 'cứ tin ta đi'.

 Cánh tay nhỏ nhắn của Thái Nghiên xách một thùng dầu, tay kia cầm lấy một chuỗi hồ tiêu, rồi đi về hướng phòng bếp.

 Trong bếp có vài tỳ nữ đang đứng trợ thủ cho Duẫn Linh Chỉ, thấy Thái Nghiên tiến vào liền xoay người hành lễ.

 "Tiểu Quận chúa muốn ăn cái gì chăng? Để bọn tiểu nhân làm." Một tỳ nữ tiến lên hỏi bởi tưởng Thái Nghiên đói bụng muốn đến dặn các nàng làm điểm tâm. Vương gia cực kỳ sủng ái tiểu Quận chúa, mọi người từ trên xuống dưới trong Vương phủ đều biết nên thái độ đối với Thái Nghiên tốt hơn đối với Duẫn Linh Chỉ vài phần.

 Duẫn Linh Chỉ chỉ liếc mắt nhìn Thái Nghiên một cái, tiếp tục làm món điểm tâm của nàng.

 Thật sự là làm khó Duẫn Linh Chỉ à nha, một thiên kim tiểu thư mười ngón tay chưa hề nhúng nước thế mà vì muốn trổ tài phục vụ Phụ Vương mà phải tự mình xuống bếp đó nha. Thái Nghiênđặt thùng dầu lên trên bàn bếp, lại rải hồ tiêu trên mặt đất, xong gắn lên mặt một vẻ tươi cười thiên chân vô tà, tiến đến bên cạnh Duẫn Linh Chỉ.

 Nếu Chu Dương mà thấy vẻ tươi cười này thì thể nào cũng lại cảm thán... công phu giả vờ đáng yêu của Tiểu Quận chúa lại tiến bộ rồi. Đồng thời, lại rùng mình vì có người sắp không hay ho rồi.

 "Doãn tỷ tỷ đang nấu cơm cho Phụ Vương sao?"

 Khuôn mặt nhỏ nhắn mang vẻ ngây ngô xinh đẹp, một đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào Duẫn Linh Chỉ. Cho tới bây giờ, Duẫn Linh Chỉ và Thái Nghiên chưa trao đổi qua lại một câu nào, đương nhiên không thể biết tâm tư của Thái Nghiên, nghĩ bụng chắc cô gái này rất dễ sống chung nên cười gật đầu: "Mấy ngày nay đều là ta làm cơm cho Vương gia, Vương gia còn khen trù nghệ của ta tốt lắm nha."

 Khen thật đấy à? Thái Nghiên không tin. Ánh mắt chán ghét chỉ trong nháy mắt biến thành hâm mộ nhìn chằm chằm vào Duẫn Linh Chỉ, nói: "Nghiên nhi cũng muốn nấu cơm cho Phụ Vương nha, Doãn tỷ tỷ có thể chỉ giáo ta hay không?"

 Đôi mắt mở to chớp chớp vài cái, thái độ vô cùng hâm mộ và ham học hỏi.

 Duẫn Linh Chỉ nhủ thầm trong bụng, cô nương tiểu Quận chúa này được Vương gia sủng ái vô cùng, nếu có thể kéo con bé về phe nàng, thái độ của Vương gia đối với mình nói không chừng sẽ tốt lên rất nhiều. Thêm bằng hữu đương nhiên tốt hơn so với thêm kẻ địch chứ. Vả lại... đối phương chỉ là một con nhóc mười lăm tuổi, có thể đùa giỡn tâm cơ gì.

 Lập tức cười gật đầu, "Tiểu Quận chúa nguyện ý học, tỷ tỷ đương nhiên nguyện ý giáo."

 Thái Nghiên chính là chờ nàng ta nói những lời này.

 Duẫn Linh Chỉ xào nấu nêm nếm xong vài món ăn, Thái Nghiên còn làm bộ thật sự nhìn xem như sợ bỏ sót chi tiết quan trọng nào. Lâu lâu Duẫn Linh Chỉ ngẫu nhiên trộm nhìn Thái Nghiên vài lần, phát hiện cô gái này không có hành động gì khác thường mà chỉ nhìn chằm chằm vào thức ăn quay cuồng trong chảo để học hỏi thì ý thức phòng bị hạ xuống một chút.

 Nhìn thấy thức ăn đã làm gần xong, Thái Nghiênbắt lấy tay Duẫn Linh Chỉ lắc qua lắc lại, âm điệu mang theo vài phần làm nũng, "Doãn tỷ tỷ, Nghiên nhi cũng muốn thử xem."

 Thấy con bé ra vẻ nếu không cho thử sẽ mè nheo cho bằng được mới thôi, Duẫn Linh Chỉ khẽ gật đầu, đưa xẻng cho Thái Nghiên, "Đầu tiên, đổ dầu vào giữa chảo." Duẫn Linh Chỉ vừa chỉ vào chảo vừa dạy, trong bụng lại nghĩ, tiểu Quận chúa này thật đúng là vướng tay vướng chân, ở một bên xem không được sao mà cứ phải thò tay vào làm thử.

 Thái Nghiên cúi đầu, trên mặt lại hiện lên nét cười giảo hoạt, nhưng tất nhiên là không để Duẫn Linh Chỉ thấy. Nhắc lên xô dầu đặt trên bếp, không một tia do dự đổ ào vào toàn bộ.

 Chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa bắt dầu bốc cao cả thước, lửa nóng hừng hực tràn ngập toàn bộ phòng bếp. Duẫn Linh Chỉ đứng gần bếp nhất, bị một cú hoảng hồn, thét một tiếng chói tai. Tia lửa bắn lốp bốp ra xung quanh, nhanh chóng bắt vào những vật liệu dễ cháy. Toàn bộ tỳ nữ trong bếp bị tình hình đột ngột này làm cho sợ tới mức vội vàng chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa kêu "Cháy, cứu hỏa."

 Dường như thấy như vậy còn chưa đủ kích thích, Thái Nghiên cầm lấy hồ tiêu, nói một cách đáng yêu: "Doãn tỷ tỷ vừa rồi còn bỏ thêm hồ tiêu có phải không?" Nói xong, liền ném nguyên một dây tiêu dài vào giữa ngọn lửa.

 Khói dầu đã muốn dày đặc thở không nổi, giờ lại thêm tiêu, toàn bộ phòng bếp tràn ngập khói cay sặc sụa có thể khiến người ta nghẹt thở chảy nước mắt nước mũi.

 Duẫn Linh Chỉ làm gì đã gặp tình huống thế này trong đời, vừa liên tục thét chói tai vừa đưa khăn lụa lên che miệng lại mà không ngừng ho khan, trừng mắt nhìn Thái Nghiên rồi quay người muốn chạy ra bên ngoài.

 Làm gì có chuyện Thái Nghiên cho nàng ta cơ hội này, thoắt một cái đã chạy ra trước ả, thoát ra khỏi phòng bếp, rồi đóng cửa phòng lại.

 Chu Dương thấy phòng bếp tỏa khói mù mịt, vừa định vọt vào thì đã thấy tiểu Quận chúa chạy ra.

 "Doãn tiểu thư còn ở bên trong hả?" Chu Dương hỏi.

 Thái Nghiên gật đầu, "Cứ để ả ở bên trong đó thêm một lúc, rồi ngươi lại đi cứu ả ra."

 Lần này chỉ gọi là giáo huấn ả một chút thôi, Thái Nghiêncũng không muốn nháo đến tai nạn chết người, lại thêm phiền toái cho Phụ Vương.

 Chu Dương chống nạnh, mắt nhìn chằm chằm vào cửa bếp. Thật ra tình trạng lửa cháy trong bếp cũng không phải là lớn, nhưng khói thì lại rất nhiều, ắt hẳn là nắm hồ tiêu lúc nãy tiểu Quận chúa cầm theo.

 Một lúc sau, lửa dần dần lan ra lem lém, Thái Nghiên chỉ vào phòng bếp, nói: "Đi cứu ả đi."

 Chu Dương tuân lệnh, đá văng cửa bếp, phóng vào. Thái Nghiên đứng một bên phân phó thị vệ dội nước cứu hỏa, toàn bộ tỳ nữ đều trợn mắt kinh hãi nhìn một màn này, cảm nghĩ trong đầu đối với tiểu Quận chúa hoàn toàn khác xưa. Chẳng biết Doãn tiểu thư đắc tội với tiểu Quận chúa chỗ nào mà bị chỉnh thê thảm như vậy nhỉ.

 Dường như phát hiện có người đang nhìn, Thái Nghiên nhếch mép cười nhẹ, quay đầu sang nhìn. Đám tỳ nữ kia lập tức rùng mình một cái, hiểu ngay, chuyện này tuyệt đối không thể nghị luận, chỉ có thể giấu trong lòng. Những người này là nô tỳ trong Vương phủ, đương nhiên hiểu được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

 Chỉ trong chốc lát, Chu Dương ôm Duẫn Linh Chỉ từ trong phòng bếp đi ra. Duẫn Linh Chỉ suy yếu dựa vào trong lòng Chu Dương, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ thành lem luốc, hửi quá nhiều bồ hóng nên ho khan không ngừng. Đến khi nhìn thấy Thái Nghiên, ánh mắt ả trở nên âm độc, bàn tay giấu trong tay áo gắt gao nắm chặt thành quyền.

 Thái Nghiên tiến đến bên cạnh Duẫn Linh Chỉ, thái độ y như một đứa bé làm sai, khóe mắt rơm rớm, "Doãn tỷ tỷ, thực xin lỗi, ta... ta nghĩ ngươi đã chạy ra trước ta. Tới khi ra rồi mới phát hiện ngươi còn ở trong bếp, ta liền kêu Chu Dương đi vào cứu ngươi."

 Nếu đến lúc này mà Duẫn Linh Chỉ còn nghĩ cô gái này đơn giản thì đầu óc đúng là có vấn đề. Nàng là người sống đứng sờ sờ ra đó, sao tiểu Quận chúa có thể nhìn không thấy? Rõ ràng là con bé cố ý.

 Nhưng tốt xấu gì Duẫn Linh Chỉ vẫn là một danh môn khuê tú, Thái Nghiên đã nhận sai, chẳng lẽ nàng còn dây dưa chết cũng không buông tha? Vả lại, Cửu vương gia sủng tiểu Quận chúa như vậy, mình mà làm quá có khi còn chọc Cửu vương gia càng thêm chán ghét mình.

 Cho nên, mặc kệ Thái Nghiên cố ý hay là vô tâm, Duẫn Linh Chỉ chỉ có thể nuốt cục tức này vào bụng cái đã, Duẫn Linh Chỉ miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười, nói: "Tiểu Quận chúa đừng tự trách, ngươi cũng vì muốn xào thức ăn cho Vương gia nhưng vô tâm làm không được mà thôi."

 Một câu nói này thể hiện hết mức vẻ ôn nhu của Duẫn Linh Chỉ, nhưng ở trong mắt Thái Nghiênthì liền cảm thấy nữ nhân này giảo hoạt vô cùng.

 Nếu giờ phút này mà Duẫn Linh Chỉ cãi lộn hay làm lớn chuyện, Thái Nghiêntuyệt đối có thể làm thêm một đống lớn biện pháp để sửa trị ả, nhưng hóa ra ả có thể nuốt được cơn tức này. Nhưng tóm lại, mục đích giáo huấn của nàng đã đạt được rồi.

 Quyền Chí Long vừa hồi phủ liền có người báo việc phòng bếp bị cháy. Vốn dĩ những việc cỏn con thế này không cần quấy rầy Cửu vương gia, nhưng cố tình hai người trong bếp lần này một là tiểu Quận chúa mà Vương gia sủng ái nhất, một là Duẫn Linh Chỉ sắp trở thành Vương phi. Cho nên một chuyện nhỏ như vậy liền biến thành bé xé ra to.

 Quyền Chí Long vừa chạy tới liền thấy Thái Nghiên đang giả vờ vô cùng đáng thương, xin lỗi Duẫn Linh Chỉ rối rít. Với hiểu biết của hắn về Thái Nghiên, hắn lập tức đoán được việc này là do ai dựng lên.

 Quyền Chí Longchỉ lạnh lùng nhìn Duẫn Linh Chỉ vẫn còn đang yếu ớt dựa vào lòng Chu Dương, lãnh đạm nói: "Nói vậy chắc Doãn tiểu thư bị kinh hách rồi. Chu Dương, ngươi đưa Doãn tiểu thư hồi Doãn phủ."

 Chu Dương đã muốn ném phắt nữ nhân này xuống nãy giờ, giờ nghe thấy Vương gia hạ lệnh như vậy đành phải tuân mệnh với một vẻ mặt đầy đau khổ, ôm Duẫn Linh Chỉ đi ra hướng cổng Vương phủ.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!