Chương 10:

501 14 0

 "Thái Tử còn biết bổn Vương là Hoàng thúc của ngươi à?" Ngữ khí lạnh như băng, quanh người cũng như băng mà nhè nhẹ tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

 Quyền Chí Nhiễm làm gì còn vẻ hung hăng như vừa rồi, toàn thân giống như trái cà tím dập, ỉu xìu, cúi thấp đầu không dám đối mặt với uy thế toát ra từ Quyền Chí Long.

 Quyền Chí Long quăng tay Quyền Chí Nhiễm xuống, hơi xoay người đánh giá khóe miệng sưng vù của Mạn Duẫn, duỗi ngón trỏ ra lau vết máu bên khóe miệng Thái Nghiên, rồi lại xoay người cúi đầu nhìn Thái Tử mười bảy tuổi, sau đó nói với nữ nhi nhà mình: "Lần sau không cần quan tâm mặt mũi cho Phụ Vương làm gì, có người dám động một cây lông tơ trên người ngươi, nên đánh liền đánh ngay vào chỗ hiểm. Có mất mạng người, cho dù là Thái Tử, cũng có Phụ Vương làm chỗ dựa cho ngươi."

 Thái Tử trừng lớn hai mắt như không thể tin được những lời vừa rồi Cửu Hoàng thúc nói! Thương tích đầy mình là hắn nha, còn Thái Nghiên Quận chúa từ đầu tới đuôi chỉ trúng của hắn một quyền duy nhất thôi mà.

 Hoàng Thượng đứng ở một bên cũng khóc không ra nước mắt. Hoàng đệ à! Chắc không có người nào làm Hoàng Thượng mà nghẹn khuất như ta đó, cho ta giữ lại vài phần thể diện không được sao? Trước mặt nhiều cung nữ thái giám như vậy mà Hoàng đệ còn lạnh lùng thốt ra những lời này vậy hả!!!!

 Mà phải nói chứ, bị đánh cho mặt mũi bầm dập là con của hắn, là Thái Tử đó nha! Bây giờ ngay cả một cái Quận chúa mà cũng dám đánh Thái Tử tơi tả, về sau đến khi hắn đi lên ngôi vị Hoàng Đế chẳng lẽ không bị người trong thiên hạ chê cười sao?

 "Phụ Hoàng, mau phái người đi cứu Thanh nhi đi." Quyền Chí Nhiễm quay tìm bóng dáng Quyền Vi Thanh xung quanh, rốt cục cũng thoáng thấy được bóng nàng ở sân sau Thái Phó viện.

 Quyền Vi Thanh đang chạy trối chết, một đám ong vò vẽ đông nghìn nghịt vây quanh đốt nàng khiến nàng liên tục thét chói tai.

 Chỉ mắc lo lắng đến an nguy tiểu Quận chúa, bọn họ hoàn toàn quăng Ngũ công chúa đến chín tầng mây, đến khi Quyền Chí Nhiễm nhắc nhở tới tỉnh thần hồn. Quyền Chí Doanh lập tức phái vài thái giám phụ giúp việc xua đuổi ong vò vẽ. Vài tiểu thái giám cầm bó rơm đốt cháy lấy khói hun ong vò vẽ, đám ong vò vẽ này chỉ trong chốc lát liền bị xua tan.

 Mọi người đi đến gần, lúc này khuôn mặt của Ngũ công chúa đã bị ong đánh sưng phù, toàn bộ khuôn mặt không nhìn ra được đường nét ngũ quan thế nào vì đã phù lớn như một cái bị.

 Quyền Vi Thanh đưa hai tay che khuôn mặt sưng như đầu heo, òa khóc. Nọc của ong vò vẽ rất độc nên khuôn mặt vốn xinh đẹp của Quyền Vi Thanh lúc này đã hoàn toàn thay đổi, tìm cũng không thấy một nét mỹ cảm nào.

 "Lý Dịch, nhanh truyền Thái y." Quyền Chí Doanh vẫy vẫy tay, kêu Lý công công nhanh chạy đi.

 Quyền Chí Long khoác một tay lên trên đầu vai Thái Nghiên, mặt nghiêm nghị lạnh lẽo đi tới, hỏi, "Dạ yến đêm đó, Hoàng huynh đáp ứng bổn Vương cái gì?"

 Quyền Chí Doanh giật mình đánh thót, nói: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi, trẫm cũng không dự đoán được nghiệt tử này thế mà lại dám làm chuyện hồ đồ tới mức này." Nói xong, một cái tát đánh qua.

 Bốp một tiếng, Quyền Chí Doanh đã trúng cái tát như trời giáng, nhưng cho dù tức giận, hắn cũng không dám phản bác một câu. Khuôn mặt vốn đã xanh xanh tím tím lập tức lại xuất hiện thêm một dấu tay màu đỏ.

 Quyền Vi Thanh khóc sướt mướt, nhào vào trong lòng Quyền Chí Nhiễm, chỉ thẳng vào mặt Thái Nghiên lên án, "Phụ Hoàng, người làm chủ cho Thanh nhi đi, tiểu Quận chúa dám dùng tổ ong vò vẽ trêu cợt ta!" Vừa nói vừa kéo ống tay áo lau nước mắt.

 Quyền Chí Doanh càng tức giận đùng đùng, đừng tưởng rằng hắn không biết tâm tư nhỏ nhen của nàng. "Việc này trẫm sẽ điều tra rõ!"

 Sau khi phất tay kêu mọi người đều tiến vào Ngự thư phòng, Quyền Chí Doanh ngồi trên ngai vàng, dùng một đôi mắt sắc lẻm quét nhìn những người phía dưới.

 Quyền Chí Long đang ôm eo Thái Nghiên, cầm trứng gà bóc lăn mặt cho nàng, từ chỗ ngồi của hắn cũng có thể nhìn thấy được khóe miệng xung huyết của Thái Nghiên.

 Quyền Vi Thanh ngồi ở ghế đối diện. Nàng không được may mắn như Thái Nghiên. Hai lão thái y đang đứng kế nàng liên tục bôi thuốc, thỉnh thoảng có thể nghe thấy nàng đau đớn rên vài tiếng.

 Thái Tử tự biết mình sai, quỳ trên mặt đất cúi đầu.

 "Hoàng nhi, nói thật xem chuyện sao lại đến mức này! Đường đường là Phong Yến hoàng tộc, thế nhưng lại động thủ động cước giữa ban ngày ban mặt. Chẳng lẽ các ngươi là thôn phu rừng rú sao? Học nhiều năm sách thánh hiền như vậy mà quên sạch rồi à!" Quyền Chí Doanh tức giận vỗ mạnh án thư khiến đám tấu chương trên đó cũng nảy bần bật theo.

 Thân thể Quyền Chí Doanh cũng rung rung theo một chút.

 "Phụ Hoàng... tại Thái Nghiên Quận chúa khinh người quá đáng. Nhi thần vốn định đi khuyên can rồi tách hai người ra, nhưng Quận chúa chẳng thèm phân biệt xanh đỏ đen trắng đã đánh người rồi." Nếu nói về ấm ức, Thái Tử xem như là người ấm ức nhất. Lần đầu tiên gặp Thái Nghiên, hắn chỉ muốn đụng vào nàng một chút nhưng lại không đâu mà rơi ùm vào hồ nước, quăng hết mặt mũi. Sau đó hắn đã nghe theo lời Phụ Hoàng, quyết định bỏ qua hết mọi khúc mắc trước đây, hảo tâm đi khuyên giải Thái Nghiên và Quyền Vi Thanh. Thế rồi bên hông lại vô tình bị đạp một cước, cho tới bây giờ còn ẩn ẩn đau đây nè.

 Thái Tử nhận định Thái Nghiên nhất định là sát tinh của hắn, về sau hễ nhìn thấy nàng thì nhất định tìm đường vòng mà đi, tránh rước phiền toái vào thân.

 Người khơi mào đúng là không phải Thái Tử, nhưng hắn lại ngó như không thấy những hành vi của Ngũ công chúa. Nếu ngay từ đầu hắn phối hợp với Thái Nghiên để cùng nhau ngăn cản Ngũ công chúa, làm sao sẽ dẫn tới chuyện bé xé ra to như vậy?

 Quyền Chí Doanh nghe Thái Tử nói xong cũng mơ hồ hiểu rõ sự tình nhân quả, ánh mắt bắn về phía Quyền Vi Thanh phía dưới, nói: "Thanh nhi, vì chuyện gì mà ngươi lại kết thù kết oán với tiểu chất nữ?"

 Nghe câu này, ánh mắt lạnh băng của Quyền Chí Long miết sang hướng nàng.

 Trong lòng Ngũ công chúa hơi run rẩy, bởi nàng sợ nhất chính là Cửu Hoàng thúc dùng kiểu ánh mắt đánh giá lãnh khốc này mà nhìn người khác, thanh âm không khỏi nhỏ đi vài phần, "Thanh nhi chỉ muốn dạyThái Nghiên Quận chúa vâng theo cấp bậc lễ nghĩa, để nàng về sau thấy hoàng tử công chúa thì phải hành lễ. Sau đó nàng liền phát hỏa tát bản công chúa một cái." Bởi vì khuôn mặt nàng bây giờ sưng phù nên không còn nhìn thấy dấu bàn tay kia.

 Quyền Chí Doanh thở dài một hơi thật to. Ngũ nữ nhi thật đúng là không biết tốt xấu, ngay cả hắn mà tiểu chất nữ còn chưa hành trọng lễ, Ngũ nữ nhi tự cho là thể diện của nàng còn lớn hơn của hắn chăng? Còn cường ngạnh bắt Mạn Duẫn phải cúi đầu, rõ ràng là tự tìm phiền toái.

 Ánh mắt chuyển hướng sang phía Thái Nghiên, Quyền Chí Doanh hỏi: "Tiểu chất nữ, sự thật có như lời hai người bọn họ nói không?"

 "Không phải."

  Thái Nghiêngỡ tay Phụ Vương đang lăn trứng lên vết bầm cho nàng, đi tới phía trước vài bước. "Hoàng bá bá, không phải Duẫn nhi muốn chỉ trích người, nhưng mỗi ngày người đều quá bận rộn cho việc triều chính nên qua loa sơ sài trong việc quản giáo nữ nhi, khiến cho nàng dưỡng thành một tính tình ghen tị." Lời này của Thái Nghiên có thể nói là đại nghịch bất đạo. 

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!