Chương 10:

197 1 0

Theo âm thanh của Quyền Chí Long, ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển hướng ra phía rừng trúc.

Một con Ngạo Mai uy phong lẫm liệt cấp tốc chạy tới, thân thể nó khổng lồ, so với sói càng thêm cường tráng. Bộ lông trắng dưới ánh trăng giống như được phủ thêm tầng ánh vàng. Bởi vì thật lâu không được thấy tiểu chủ nhân, Ngạo Mao liền cấp tốc lao tới.

Thân hình cùng tốc độ của nó khiến Thái Nghiên sợ tới mức tránh qua hướng bên sườn. Nếu thật sự bị Ngạo Mao tông tới, nàng không muốn thân thể mình sẽ cùng mặt đất tiếp xúc thân mật đâu.

Lao tới không thành công, Ngạo Mao cũng không nổi giận, chạy lại chỗ Thái Nghiên.  

Mắt thấy người rồi, cổ nó lại đột nhiên bị một bàn tay to giữ lại.

Bàn tay mang theo lực rất lớn xông ra túm lấy nó, Ngạo Mao ở trong tay hắn cũng không thể động đậy gì, hệt như mèo thấy chuột, Ngạo Mao rụt đầu.

"Phái người mang ngươi tới Thanh Châu không phải để ngươi nhận người". Quyền Chí Long nhẹ nhàng buông ra, Ngạo Mao rơi trên mặt đất. Nó chạy tới bên cạnh Thái Nghiên, không ngừng cọ chân nàng.

Thái Nghiên thân thiết sờ sờ lông Ngạo Mao, hỏi: "Phụ vương, sao nó tới được đây?"

Tiến vào cấm địa chỉ có bốn người bọn họ mà thôi. Ai có thể mang Ngạo Mao đi vào chứ?

"Lúc gần đi, bổn vương có lưu lại cho Chu Phi tín hàm, phân phó hắn phái người mang Ngạo Mao tới đây. Còn việc vào cấm địa hoàn toàn là nhờ vào cái mũi của nó". Khứu giác của Ngạo Mao rất tinh, nó lại ở cùng Mạn Duẫn nhiều năm, đối với mùi của nàng hiểu biết triệt để.

Khi bọn họ tiến vào cấm địa không lâu, thị vệ bên ngoài liền mang Ngạo Mao thả vào.

Lúc bọn họ tới Thanh Châu, do đi quá gấp nên không thể mang theo Ngạo Mao. Trước không nói đến sức ăn của nó, mang nó theo cũng dễ bị người phát hiện. Cho nên Quyền Chí Long ra lệnh cho bọn họ bí mật mang Ngạo Mao tới đây.

"Ha ha, có Ngạo Mao ở đây, việc này cũng dễ hơn rồi". Chu Dương ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lông của Ngạo Mao: "Có chuyện cho ngươi làm rồi, theo ta đến đây."

Chu Dương kéo Ngạo Mao hướng tới bên tường, mọi người đều vây quanh cách đó không xa.

"Ngạo Mao, đào tường đi, chờ về vương phủ, ta nhất định chuẩn bị cho ngươi một khối thịt lớn, thế nào?" Chu Dương ra vẻ người tốt, một bàn tay nắm ngay cổ Ngạo Mao, một tay chỉ vào tường, không ngừng dùng đồ ăn dụ dỗ Ngạo Mao.

Ngạo Mao nhìn về phía Thái Nghiên, thấy ý của tiểu chủ nhân xong mới dùng hai móng vuốt bắt đầu đào tường.

Chu Dương quẹt mũi, không hài lòng hừ hừ nói: "Người chuẩn bị đồ ăn cho ngươi là ta, ngươi ngược lại, chỉ nghe lời tiểu quận chúa, làm ta thật thương tâm a".

Chu Dương bày ra biểu tình "Ta thật bi thương", muốn dựa vào người Tề Hồng. Tề Hồng sao cho hắn thực hiện ý đồ, liền tránh qua phải.

Chu Dương đứng không vững, suýt nữa ngã sấp xuống, hung hăng trừng mắt rồi mới chịu từ bỏ.

Móng vuốt Ngạo Mao cực kì sắc bén, mỗi lần cào xuống đều khiến đất đá rơi xuống. Lúc Ngạo Mao còn nhỏ đã có thể đào tường, nay trưởng thành rồi, tốc độ cũng nhanh hơn không ít. Thân hình mập mạp của nó chen chúc trong động, không ngừng hướng vào bên trong, thỉnh thoảng lại đào ra một đống đá vụn.

Một lát sau, âm thanh đào tường dần dần nhỏ lại. Ngạo Mao một thân đầy tro bụi, cọ đầu tranh công với Thái Nghiên.

Ngạo Mao và Thái Nghiênở với nhau rất thân thiết, hiển nhiên không cảm thấy có gì không ổn. Vấn đề là, đứng bên người nó chính là một Cửu Vương gia rất hay ghen.

Hai mắt Quyền Chí Long lạnh lùng nheo lại, Ngạo Mao lập tức ngoan ngoãn đứng thẳng, tâm không cam lòng không muốn lui ra hai bước. Từ khi trở lại Phong Yến quốc, thời gian nó thân cận với tiểu chủ nhân càng lúc càng ít. Ngày bé, nó liền sợ hãi một thân khí thế của Quyền Chí Long, không nghĩ tới khi trưởng thành rồi, cũng không có can đảm chống đối lại vị chủ tử này.

Một bức tượng lớn xuất hiện ở trên tường.

Tề Hồng đi qua đi lại, không khỏi cảm thán hai tiếng: "Ước chừng khoảng một thước, Thiên Kiểm trang thật bỏ nhiều công phu a".

Hắn cùng Chu Dương giơ đuốc lên, dẫn đầu đoàn người tiến vào. Quyền Chí Long và Thái Nghiên đi theo phía sau.

Từ phía vách tường, ánh lên ánh sáng của dạ minh châu. Bọn họ tiến vào liền dập tắt đuốc. Ánh sáng trong này rất đầy đủ, bên trong chất đầy đồ, vàng bạc đá quý nhiều vô số kể.

Chu Dương mở ra một cái rương gỗ, bên trong tất cả đều là thỏi vàng rực rỡ. Ánh sáng của vàng phản xạ lấp lánh, khiến người ta không mở nổi hai mắt ra được.

"Thiên Kiểm trang không hổ là sơn trang trăm năm, không nghĩ tới lại chứa nhiều tài vật như vậy". Tề Hồng cũng nhịn không được than nhẹ. Tuy rằng hắn không thiếu tiền, nhưng cũng không ngại có thêm nhiều tiền. Chỉ cần tùy tiện lấy đi một rương ở đây, bọn họ cũng có thể sống cả đời vô tư không lo nghĩ.

Thái Nghiên và Quyền Chí Long đối với chỗ vàng bạc đó hoàn toàn xem nhẹ, xem như không thấy.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!