Chương 5:

335 3 0

 Cách chăn bông, Thái Nghiên giơ chân đá một cước thẳng vào mặt tên hái hoa tặc.

 Thái Nghiên thịt mềm da mỏng, thấy thì biết là tiểu thư sống an nhàn sung sướng nơi khuê phòng, giờ lại bỗng nhiên ra tay như vậy khiến cho hái hoa tặc trở tay không kịp.

 Nhưng rồi hắn lại lập tức cười ha ha: "Tính tình đủ ngang bướng. Ta thích. Tiểu mỹ nhân, ngoan ngoãn theo ta đi." Nói xong, mở hai tay ra, liền đánh tới hướng Thái Nghiên.

 Thái Nghiên lăn một vòng trên giường, di động đến góc giường.

 Đúng lúc này, bình phong bên cạnh ngã "ầm" xuống đất một tiếng, giấy vẽ trên mặt bình họa đụng vào góc bàn rách bung ra từng mảng lớn.

 Hái hoa tặc bất ngờ, khi thấy Quyền Chí Long đánh hướng về bên này liền biết là mắc bẫy, lập tức co cẳng định chạy trốn. đang muốn giở chân, dưới giường không biết từ khi nào vươn ra một bàn tay, túm chặt lấy ống quần hắn.

 Hái hoa tặc phẫn nộ dùng chân còn lại đá cái tay kia, nhưng cái tay kia lại nhanh hơn hắn gấp bội, chớp mắt đã bắt trụ một cái chân khác của hắn.

 Chỉ trong nháy mắt, cổ của tên hái hoa tặc căng thẳng đến không thở nổi.

 Quyền Chí Long một tay nắm chặt cổ của hắn, khuôn mặt tuấn tú rét lạnh như băng không có một tia dao động, ngón tay thon dài trắng trẻo nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thật lớn. nhẹ nhàng quặt cổ tay quăng một cái, hái hoa tặc văng đập vào vách tường, phát ra một tiếng động cực mạnh.

 Hái hoa tặc từ vách tường bắn ngược xuống đất, ôm ngực ói ra một búng máu, sợ là lục phủ ngũ tạng đều đã bị đụng mạnh đến xuất huyết. Liếc mắt nhìn cửa phòng một cái, hái hoa tặc lấy tốc độ nhanh nhất phóng về hướng đó.

 Không đợi hắn mở ra cửa phòng, một bóng người từ trên xà nhà nhẹ nhàng hạ xuống, đứng ở trước mặt hắn.

 Tề Hồng tủm tỉm cười nhìn hắn, nụ cười mang đầy tà khí, sờ sờ cằm nói: "Chính là ngươi giả mạo danh hào của ta mà khắp nơi bắt người gian dâm đấy sao? Lá gan lớn thật."

 Xong dùng sức đá mạnh vào bụng đối phương. Bụng là nơi mềm nhất trên cơ thể con người, bên trong lại là lục phủ ngũ tạng. Tề Hồng ra tay không có chút do dự nào, mỗi chiêu đều cực mạnh, nhưng không đủ để lấy tính mạng.

 Lúc này, Chu Phi mở ngăn tủ, chậm rì rì đi ra, túm lấy cổ áo hái hoa tặc kéo hắn qua một bên, "Động tĩnh nhỏ chút, sợ người trong khách điếm không biết được đấy à?"

 Lời nói của Chu Phi lập tức nhắc nhở mọi người.

 Thái Nghiên chui từ góc giường ra, lấy ra bùi nhùi châm ngọn nến trong phòng, rồi đi vài bước đến trước mặt hái hoa tặc. Tướng mạo của tên hái hoa tặc này chỉ thường thường, dựa theo thân thủ của hắn mà nói, hẳn là đã từng học quá một ít võ công đơn giản. Vì bị vài người liên hợp giáp công, toàn thân hái hoa tặc đều là máu, đứng không vững cứ ngã tới ngã lui.

 "Ngươi... Các ngươi..." Hái hoa tặc chỉ vào mặt mọi người, toàn thân đau đớn làm cho giọng nói của hắn cũng không vững vàng.

 Thái Nghiên nhếch cánh môi, cười nói: "Ta... Chúng ta thì sao? Gài bẫy chờ ngươi nhảy vào?"

 Tề Hồng đi tới ghế ngồi xuống, bắt chéo chân chữ ngũ, "Thế nào? Ngươi thì được phép giả mạo tên tuổi người khác để làm chuyện xấu, còn chúng ta lại không được thiết kế cạm bẫy lừa ngươi? Lão Tử lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy còn chưa ai dám khi dễ đến trên đầu ta đâu!" Bàn tay dùng lực cực lớn vỗ bàn, cái bàn vì thế mà run run.

 Kẽo cà kẽo kẹt, cái bàn như là sắp vỡ tan đến nơi.

 Hái hoa tặc trừng lớn hai mắt, hoảng sợ nói: "Ngươi là Tề Hồng...?"

 Tề Hồng quặc qua một cái tát, "Lão Tử không phải, chẳng lẽ là ngươi?!"

 Quyền Chí Long có vẻ lạnh lùng, chỉ liếc nhìn hái hoa tặc một cái, hỏi: "Tên họ của ngươi?"

 Hái hoa tặc bị vẻ mặt hàn khí của Quyền Chí Long làm cho rùng mình, tay chân run lẩy bẩy biểu hiện nội tâm yếu đuối, "Ta nói cho các ngươi... nhanh chóng thả ta ra. Tri phủ Tê thành mà còn phải kêu ta một tiếng đại cữu tử (anh cả của vợ). Ta mà thiếu một cọng lông tơ thì các ngươi đừng nghĩ sống sót ở Tê thành."

 Giọng nói hái hoa tặc đứt quãng, nhưng vẫn cố chấp không chịu thua.

 Thái Nghiên cười thầm trong lòng. Quan chức bằng ai mà đòi hù dọa? Ngươi là đại cữu tử của Tri phủ, ta đường đường là nữ nhi của Cửu Vương gia đó nha...

 "Chỉ một chức quan nhỏ mà muốn áp bức chúng ta." Thái Nghiên có bao giờ để mình bị hù dọa.

 Tri phủ Tê thành e cũng là một quan viên hủ bại lạm dụng quyền lực, không chỉ dùng nha dịch để riêng bảo vệ nữ nhi, còn nhảy ra thêm một đại cữu tử là hái hoa tặc.

 Trong thư phòng của Quyền Chí Long bày rất nhiều văn thư về triều đình,Thái Nghiên đã từng xem một ít tin tức về Tê thành, trong đó đều nói Ngô đại nhân là một quan viên tốt luôn vì dân phục vụ. Nhưng xem tình huống hiện tại, Thái Nghiên thật hoài nghi Ngô đại nhân này.

 Nhưng dù thế nào, cần phải gặp mặt một lần mới ra quyết định được.

 Thái Nghiên ngáp một cái, giật nhẹ ống tay áo Quyền Chí Long, "Phụ Vương, chúng ta đi ngủ. Dù sao tên này đã bắt đến tay rồi, chi bằng cứ để cho Tề Hồng khảo vấn hắn đi. Muốn đánh hay không cứ tùy ý hắn, chỉ cần đừng đánh chết người là được. Ngày mai chúng ta đưa tên này lên quan..." Vừa vặn nhìn xem vị Tri phủ đại nhân kia xem thế nào.

 Quyền Chí Long vốn cũng không định nhúng tay, dặn dò: "Chu Phi Chu Dương, các ngươi canh chừng Tề Hồng. Bổn Vương rất hoài nghi độ nặng nhẹ khi hắn xuống tay."

 "Dạ, Vương gia." Hai người lên tiếng trả lời.

 Thái Nghiên xoay người đi về hướng giường, "Đem về phòng các ngươi để khảo vấn đi, đừng quấy nhiễu bản Quận chúa nghỉ ngơi." nói xong, liền tiến vào trong ổ chăn.

 Bị hái hoa tặc náo loạn một trận như vậy, ổ chăn vốn nóng hổi của Thái Nghiên lại lạnh đi mất vài phần.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!