Chương 42:

464 10 2

 Trên đất tán loạn từng món từng món xiêm y nữ nhân làm cho Quyền Chí Long nhìn thấy liền cau mày, cả người giống như từ trong hầm băng đi ra, cảm thụ được khí lạnh như thật, nhìn lại trên giường, không ngoài dự đoán, thật sự có nữ nhân đưa tới cửa.

 Nhưng bảo bối nhà mình đâu rồi? Đảo mắt một lượt qua phòng nhưng không hề thấy bóng người muốn tìm.

 "Cửu...... Cửu vương gia." Một tiếng gọi có vẻ xấu hổ, khiến ánh mắt lợi hại của Quyền Chí Long nhìn sang.

 Đôi má của nữ tử như bị nung đỏ, trái tim cũng nhảy thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Phong thái của Cửu vương gia đã đủ khiến cho ngàn vạn thiếu nữ si mê lưu luyến.

 Lúc nghe hoàng huynh hạ lệnh tiến hành chuyện tối nay, trong lòng nàng thật ra cũng rất mong mỏi. sự việc mà không ai dám hy vọng xa vời thế mà lại rơi vào người mình, sao mà may mắn đến thế. Tuy rằng bị đẩy ra làm một công cụ chính trị nhưng trong lòng nàng hưng phấn khác thường, thậm chí còn cảm thấy hạnh phúc.

 Quyền Chí Long đi tới hướng giường, nhưng không phải bởi vì tiếng gọi dịu dàng tình tứ của cô gái kia, mà là do hắn phát hiện dưới sàn nhà có vết đồ đạc bị kéo lết, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Quyền Chí Long từ trước đến giờ luôn chú ý từng chi tiết xung quanh mình, cho nên một vết kéo như vậy không thể thoát được ánh mắt của hắn.

 Nhìn hai chân phụ vương đi về phía giường lớn, trong lòng Thái Nghiên quặn đau gay gắt.

 Chẳng lẽ phụ vương cũng không kháng cự nổi sắc đẹp dụ hoặc sao?

 Thái Nghiên rất muốn chui ra ngăn cản, nhưng thân thể giống như bị rót chì, nặng nề trì trệ đến muốn động một ngón tay cũng khó khăn.

 Đứa nhỏ này núp dưới sàng làm gì? Chẳng lẽ thật sự muốn nhìn mình hưởng dụng thức ăn ngon đưa tới cửa hay sao mà tự núp dưới giường để nghe lén? Nghĩ trong lòng Thái Nghiên có ý định này, quả đấm của Quyền Chí Long nắm lại thật chặt.

 Nuôi lâu như vậy mà còn chưa có dưỡng cho thuần hay sao?

Quyền Chí Long ngồi lên giường, cố ý đá đá chân giường. Giường lớn nhẹ nhàng run lên một chút, làm cho lòng Thái Nghiên cũng run rẩy theo.

 "Thất công chúa Nam Trụ đấy à?" Mấy ngày trước đây tham gia dạ yến, Quyền Chí Long đã từng gặp qua nàng ta.

 Tài năng và diện mạo của vị công chúa này xuất chúng nhất trong tất cả các vị công chúa của Nam Trụ quốc. Vốn hắn định sau khi thương nghị thành công sẽ có một cuộc hôn nhân liên minh với Nam Trụ quốc, khiến minh ước giữa hai nước càng thêm vững chắc. Dạ yến hôm đó chẳng qua mình chỉ nhìn nàng ta mấy lần, thế mà Nam Trụ hoàng đã không kịp đợi mà đưa người tới rồi?

 Đáng tiếc... hắn ta tính toán lầm rồi!

 Kết thân thì sẽ có kết thân, nhưng không phải kết thân với hắn. Loại hôn nhân chính trị này hắn chẳng hiếm lạ gì. Cho dù muốn dùng người để kết thân hai nước, thì người nên hy sinh hạnh phúc cũng phải là hoàng huynh.

 Dù sao đi nữa hậu cung của huynh ấy đã có ba ngàn người đẹp rồi, thêm vào một nữ nhân nữa cũng chẳng phải chuyện đại sự gì.

 Thân thể Thất công chúa Sử Tây Cần khẽ run, cách ván giường mà Mạn Duẫn cũng có thể cảm nhận được nữ nhân này đang kích động.

 Thái Nghiên vùi đầu trong khuỷu tay, cố gắng hết sức để phong bế ngũ quan của mình, để không nhìn không nghe được bất cứ cái gì.

 Là con gái của người, sao có thể hạn chế hạnh phúc của phụ vương được?

 Mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc, không phải sao? Nhưng trong lòng lại ẩn ẩn cảm giác đau đớn, là bởi vì sao?

 Dưới sàng không phát ra một tiếng động nào, Thái Nghiên càng trốn tránh, càng khiến lửa giận của Quyền Chí Long bốc càng lớn.

 Sắc mặt Quyền Chí Long âm trầm nhìn Thất công chúa trên giường, giống như nhìn một món vật phẩm không có sinh mệnh của riêng mình.

 "Từ khi nào Thất công chúa lại học chiêu câu dẫn nam nhân của nữ tử thanh lâu vậy?" Lời nói vô cùng lạnh lẽo.

 Thân thể Sử Tây Cần càng run dữ dội hơn, rụt về giữa giường. Cửu vương gia thế mà lại đánh đồng nàng với những kẻ kỹ nữ hạ tiện?

 "Hồi vương gia, do hoàng huynh hạ lệnh Tây Cần tới hầu hạ Vương Gia." Thất công chúa ngượng ngùng trả lời. Cửu vương gia xuất hành không mang theo nữ nhân, không phải là cho nàng cơ hội đó sao? Trên thiên hạ này chẳng có nam nhân nào có thể giữ tự chủ được trước sắc đẹp cả.

 Nam nhân có thể làm Liễu Hạ Huệ, thật sự rất ít.

 Nam nhân có thể thủ thân, càng ít.

 Thân thể không mảnh vải che thân trưng ra trước mặt Cửu vương gia, hay tay khẽ cong lại dường như còn có mấy phần xấu hổ.

 Một hình ảnh sinh sắc sinh hương như vậy nếu đặt ở trước mặt nam nhân khác chỉ sợ đã không cầm giữ được từ lâu. Nhưng nhìn ánh mắt Cửu vương gia lúc này, vô cùng trong suốt rõ ràng, không hề có một tia bị chao đảo nào.

 Mặt Thất công chúa lộ vẻ xấu hổ cũng có chút tức giận, danh môn công tử theo đuổi nàng chẳng phải ít, chẳng lẽ mị lực bản thân lại giảm bớt rồi hay sao?

 Quyền Chí Long vẫn ngồi yên không chút cử động, lẳng lặng bên mép giường, ngón tay đặt trên đùi gõ theo một tiết tấu nào đó như đang đợi cái gì.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!