Chương 22:

267 2 0

 "Sẽ không phát bệnh? Làm sao con biết sẽ không phát bệnh? Lần trước con xúc động chạy đi, không phải đau cả ngày, cả đi cũng không đi được sao?" Quyền Chí Long kéo cánh tay Mạn Duẫn, ngón tay gắt gao nắm lấy đầu vai nàng, không khỏi phân trần.

 Hắn không thích những gì nằm ngoài tầm tay của mình, đặc biệt là bệnh tình của Mạn Duẫn.

Thái Nghiên không còn lời nào để nói, phẫn nộ nhìn phụ vương, hưng phấn mới rồi liền bị dập tắt.

 "Nhưng mà... Nghiên nhi thật sự rất muốn đi xem nha." Thái Nghiên nói rất nhỏ, đầu nhỏ chậm rãi cúi xuống.

 Phụ vương lo lắng, cũng không phải không có lý. Bệnh của nàng, chỉ cần chạm vào thứ lạnh như băng, sẽ tái phát. Bên dưới là hồ nước lạnh lẽo, thật sự có thể khiến nàng tái phát bệnh cũ.

 "Ngoan ngoãn đứng yên ở đây cho ta." Quyền Chí Long ôn nhu vuốt tóc nàng, ngữ khí không còn băng hàn như trước, mang theo một chút ôn nhu.

 Hắn không cũng muốn nổi giận với Mạn Duẫn, nhưng việc chạm đến bệnh tình kia, hắn tuyệt đối không khoan nhượng.

 "Nghiên nhi đã biết." không cố tình gây sự, Thái Nghiên trao choQuyền Chí Long ánh mắt an tâm.

 Nàng ở trên này chờ cũng tốt, có gì cũng có thể giúp đỡ người bên dưới.

 Thị vệ đều có thể bơi, theo bước Quyền Chí Long dần dần tiến vào giếng nước. trên bờ chỉ còn lại khoảng 5 người.

 Thái Nghiên dựa vào đại thụ ngồi chờ, ước chừng bọn họ cũng không thể lên sớm được, còn không bằng nàng ngủ bù, hảo hảo ngủ một giấc.

 5 thị vệ kia mỗi người quay một hướng, lẳng lặng quan sát xung quanh.Tay nắm lấy bội kiếm bên hông, khoác lên người bộ áo thị vệ lục sắc, tinh thần của bọn họ cũng không kém phần uy vũ.

 Nhìn bộ dạng này của họ, Thái Nghiên không khỏi nhớ tới những ngày tháng ở Long vương phủ. Khi đó, bọn học cũng đứng như vậy, phân bố ở từng góc trong vương phủ, thời thời khắc khắc bảo hộ an toàn cho vương phủ.

 Tính toán số ngày, bọn họ đã đi gần một tháng rồi. Cũng không biết Hoàng bá bá ở trong cung như thế nào, có phải đang bị đống tấu chương lớn làm phiền đến nhăn mày hay không.

 Suy nghĩ dần dần bay xa, Thái Nghiên nhắm mắt lại, từ từ tiến vào giấc ngủ.

 Mặt trời trên cao, đi từ bên đông rồi sang bên tây, ánh sáng chậm rãi tắt ngúm.

 Cho dù ngủ, Thái Nghiên vẫn luôn duy trì cảnh giác. Ngoại trừ ở bên cạnh phụ vương là nàng có thể an ổn ngủ, còn lại đều là giấc ngủ nông. Cảm giác bị ai đó đụng tới, Thái Nghiên mở hai mắt.

 Đập vào mắt là đôi mắt rét lạnh như trời đông, tóc Quyền Chí Long ẩm ướt dính sát vào mang tai, đuôi tóc còn dính bọt nước. Vạt áo của hắn đã hoàn toàn ướt đẫm, dính vào người, làm nổi lên dáng người cường tráng.

 Những người đi vào trong giếng nước đều giống nhau, tất cả đều ướt sũng. Sắc mặt mọi người đều rất khó coi, rất nhiều thị vệ trong tay đều nắm lấy ít nhất 2 người, tất cả đều là những người mà bọn họ vừa theo dõi lúc nãy.

 "Sao vậy? Có việc gì mà biểu tình trầm trọng thế kia?" Mạn Duẫn đứng lên, đến trước mặt bọn họ.

 Tô Hữu Kỳ bị Chu Phi nắm lấy bả vai, không thể động đậy, hắn kêu la đau đớn. Tuổi của hắn cũng đã cao, búi tóc bạc trắng, xương cốt chỉ cần đụng nhẹ cũng có thể phát ra tiếng kêu. Gần đây còn đánh mất con mình, thoạt nhìn tang thương hơn nhiều.

 "Tiểu quận chúa, phía dưới giấu muối tư nhân, ít nhất hơn một ngàn bao, nhưng lại không tìm được chỗ làm ra muối, phía dưới kia chắc là kho chứa hàng chính." Chu Phi bẩm báo.

 Chỉ tìm được kho hàng chính? Vậy là bọn họ vẫn còn phải tiếp tục tra án!

 Tin tức này, quả thật làm người ta không thoải mái.

Quyền Chí Long lạnh đến cực điểm, nhìn về phía Tô Hữu Kỳ, lạnh giọng hỏi: "Chỗ các ngươi làm muối tư nhân là ở chỗ nào, địa phương nào?"

 Đàm, 伩, Tam – 3 thành làm muối tư nhân đều theo Tê Thành vận chuyển ra ngoài. Cho nên, muốn ngăn chặn việc kinh doanh muối tư này, phải nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối không thể lưu lại tai họa.

 Tô Hữu Kỳ mặc dù sợ hãi, nhưng cũng là người đã trải qua nhiều gió mưa. Hai chân run rẩy, mồi hôi không ngừng rớt xuống, nhưng vẫn câm miệng không nói.

 "Ngươi hại chết con ta, còn cho rằng lão phu sẽ nói cho các ngươi biết sao?" Tô Hữu Kỳ hữu khí vô lực nói. Nếu không phải Chu Phi đang giữ hắn, không chừng hắn đã ngẫ xấp xuống.

 Đám sai vặt xung quanh đã sợ tới mức không ngừng cầu xin tha thứ, thần sắc kích động đánh giá sự việc bên này.

Quyền Chí Long lạnh lùng nhìn hắn, nói: "Ngươi không nói, không có nghĩa là người khác không nói." hắn nhìn về phía đám sai vặt: "Các ngươi, ai nguyện ý nói ra, bổn vương có thể tha cho một con nđường sống."

 Đám sai vặt từ khi bị bắt cũng không nghĩ tới sẽ giữ được mạng. Bây giờ nghe Quyền Chí Long nói như vậy, một đám đều tranh nhau: "Có thật không? Ta nguyện ý nói, ta nguyện ý."

 Thái Nghiên nhìn thấy một màn này cũng không cảm thấy kỳ quái. Sinh tử trước mắt, thật là dụ hoặc rất lớn. Con kiến còn muốn sống tạm bợ, huống chi là con người.

 "Bổn vương nếu đã nói, nhất định là thật. Các ngươi, ai nói?" Quyền Chí Long hướng gã sai vặt bên kia đi qua.

 Bỗng nhiên, trước khi những người khác kịp nói, một người hét rống lên: "Chính là giếng nước đặt kho hàng chính. Ở phía bên phải có một cơ quan, đi vào trong chính là chỗ làm ra muối."

 Thái Nghiên lia mắt, chỉ thấy một nam nử thô kệch hơn ba mươi tuổi.

 "Các ngươi làm sao làm ra muối?" Quyền Chí Long hỏi ra nghi hoặc của Thái Nghiên.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!