Chương 5:

512 10 0

 Thong thả ăn xong bữa tối, Thái Nghiên lau miệng, cái miệng hồng thắm nhỏ xinh khép khép mở mở ai oán: "Phụ Vương, mị lực của người quá lớn, Duẫn Linh Chỉ suốt ngày cứ cắm đầu chạy sang đây."

 Khó khi nào được nghe thấy Thái Nghiên nói câu oán giận, Quyền Chí Long buông đũa: "Nàng thích chạy chỗ nào, bổn Vương làm sao quản được?"

 Nhìn khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của Thái Nghiên, Quyền Chí Long cảm thán trong lòng, đúng là con gái mười tám thay đổi lớn. Chỉ mới vài năm không gặp mà con nhóc phúng phính đáng yêu trước kia đã trưởng thành chỉ trong chớp mắt. Nghĩ đến đây, khóe miệng của Quyền Chí Long lại tràn đầy vẻ tươi cười. Gieo trồng đã nhiều năm như vậy rồi, giờ ngày thu hoạch cũng gần đến rồi nhỉ.

 "Ngày mai là sinh nhật mừng Hoàng bá bá của ngươi bốn mươi tuổi, Nghiên nhi nói xem chúng ta nên đưa lễ vật gì mới tốt?" Quyền Chí Long hỏi.

 Thái Nghiên chớp chớp đôi mắt to long lanh trong suốt, "Phụ Vương còn chưa chuẩn bị sao? Việc này còn cần phải hỏi đến Nghiên nhi à?"

 Ba cái loại chuyện rườm rà thế này Quyền Chí Long cũng không thích để ý tới cho lắm, ngẩng đầu nhìn về phía Chu Dương. Chu Dương liền hiểu ý, cung kính hồi bẩm: "Bẩm Vương gia, mấy ngày trước thuộc hạ đã chuẩn bị xong rồi. Lễ vật là một pho tượng Phật bằng ngọc chạm, đã khai quang điểm nhãn ở Vân Thanh tự."

 Mỗi khi phải bỏ ra một tượng Phật như này, Chu Dương lại đau lòng thay cho Vương phủ, huhu, lại tổn thất một mớ bạc rồi. Nhưng rồi lại nghĩ, đến khi sinh nhật của Vương gia thì thể nào Hoàng Thượng cũng sẽ lại hào phóng vung tay một phen, thì trong lòng hắn liền thoải mái sung sướng hẳn lên. Có qua mới có lại chứ. Mua bán phương diện này, ừm, có lời.

 Nếu người khác mà biết được những tính toán nhỏ nhặt thế này trong đầu Chu Dương thì chắc hẳn sẽ phỉ nhổ hắn một phen ngập trời, sau đó sẽ lớn tiếng rít gào: Vương phủ không thiếu tiền!

 Hôm sau, mới sáng sớm Thái Nghiên đã bị lôi ra khỏi ổ chăn ấm áp. Tỳ nữ tíu tít chải chải vuốt vuốt quấn quấn những sợi tóc dài cho nàng, mặc một thân quần áo chỉnh tề đoan trang hơn hẳn những lần trước tiến cung. Khuôn mặt bình thường không đồ phấn thoa son hôm nay cũng được tỳ nữ trang điểm nhẹ nhàng. Chỉ cần thêm thắt tạo hình tạo dáng một chút là dung mạo của Thái Nghiên đã xinh đẹp lại càng lộng lẫy hơn.

 Đến khi nhìn thấy Thái Nghiên đi ra trong vòng vây của đám tỳ nữ, Quyền Chí Long sửng sốt. Khuôn mặt này nếu so với Thẩm Đậu thì phong hoa tuyệt đại nghiêng nước nghiêng thành hơn rất nhiều, đôi mắt trong suốt như nước hồ thu không nhiễm một tia tạp chất. Quyền Chí Longđứng ở xa xa, si ngốc nhìn nàng. Dáng vẻ này mà đi ra ngoài thì không biết sẽ mê đảo bao nhiêu nam nhân đây.

 "Phụ Vương?" Thái Nghiên đưa năm ngón tay quơ quơ ở trước mắtQuyền Chí Long.

 Quyền Chí Long nắm lấy chúng, kề môi sát vào tai Thái Nghiên thì thầm: "Nghiên nhi sửa soạn thế này là muốn câu mất hồn những người khác sao?" Nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Thái Nghiên lên, trong lòng hắn giằng co đầy mâu thuẫn. Đây là nữ nhi của hắn, hắn muốn tuyên cáo cho mọi người đều biết. Nhưng trong lòng lại có nỗi giận dỗi chua xót, muốn đem Thái Nghiên đi giấu ở một nơi không có bất kỳ kẻ nào có thể nhìn thấy nàng được.

 Thái Nghiên đỏ mặt lên. Trong lúc trang điểm vừa rồi, nàng cũng có nhìn vào gương vài lần. Mỹ nhân được phản chiếu trong kính kia hoàn toàn không giống với người trần mắt thịt, bởi dường như chỉ cần khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn kia lơ đễnh liếc mắt một cái thì đã lập tức có thể quyến rũ được tâm hồn của con người.

 "Hay là ta trang điểm thành xấu nhé?" Trên đường hồi Phong Yến quốc, Thái Nghiên đã từng gặp phải quá nhiều kẻ hái hoa tặc đến phát phiền. Nếu bây giờ mà để y như vậy đi ra ngoài, nói không chừng lại dẫn tới một đống ong bướm xua mãi chẳng đi.

 "Không cần, như vậy rất tốt. Ngươi đã không hồi Phong Yến bảy năm, cũng tới lúc nên lộ mặt. Nữ nhi của Bổn Vương là phàm vật sao?" Nắm lấy tay Thái Nghên, Quyền Chí Long cùng nàng đi ra khỏi Vương phủ, bước lên nhuyễn kiệu.

 Dạ yến được tổ chức vào buổi tối, nhưng vì Quyền Chí Long là huynh đệ ruột của Hoàng Thượng, lại là cùng cha cùng mẹ, nên buổi sáng phải tiến cung thỉnh an trước.

 Cỗ kiệu được nâng nhập Hoàng cung, trên đỉnh nghễu nghệnh một con rồng vàng uốn lượn, khí thế bàng bạc nhưng lại lộ ra vẻ uy nghiêm vô cùng. Mới vừa vào cung, Thái Nghiên liền cảm nhận được trong Hoàng cung tràn ngập một khí chất uy nghiêm trang trọng, từng bụi cây ngọn cỏ dường như cũng được dính vào long khí, vô cùng sống động.

 Cỗ kiệu dừng lại trước Ngự thư phòng, cung nữ thái giám đã quá quen thuộc với việc Cửu vương gia xưa nay chưa bao giờ lưu ý đến quy củ trong Hoàng cung, mỗi lần nhìn đến cỗ kiệu là biết ngay... Cửu vương gia tiến cung.

 Khuôn mặt già nua của Lý công công vẫn tô son điểm phấn dày cộp như trước đây, khóe mắt dày đặc những nếp nhăn, có thể thấy được năm tháng đã tác động sâu sắc đến Lý công công, cẳng tay gầy nhẳng như que củi, cả người cũng không còn kiện khang như trước. Nhìn thấy Cửu vương gia đến, Lý công công phẩy phất trần trong tay, cao giọng chào: "Cửu vương gia..." Đến khi thấy được tiểu cô nương bước khỏi kiệu sau Quyền Chí Long, đôi mắt già nua của Lý công công đột nhiên rạng ngời, "Vị này là tiểu Quận chúa phải không? Vài năm không thấy, trưởng thành rất đẹp."

 Lượn hai vòng quanh người Thái Nghiên, Lý công công chậc chậc khen ngợi: "Thật sự xinh đẹp chẳng thua ai. Giờ tiểu Quận chúa hồi Phong Yến quốc rồi, ngài chuẩn xác sẽ ngồi vững ngai vàng đệ nhất mỹ nhân."

 Lời này của Lý công công không phải chỉ là đãi bôi, với dung mạo này, Thái Nghiên đi đến chỗ nào cũng đều có thể khiến người ta cảm thấy trước mắt như sáng ngời cả lên. Khuôn mặt này, so với Thẩm Đậu khi xưa, phải nói là hậu sinh khả uý.

"Hoàng Thượng đang ở trong Ngự thư phòng xử lý công vụ, mời Cửu vương gia vào." Lý công công lại vung phất trần, đi trước dẫn đường.

 Đây là lần đầu tiên Thái Nghiên tiến vào Ngự thư phòng Phong Yến quốc. Ngự thư phòng Phong Yến quốc nếu đem so với Ngự thư phòng Nam Trụ quốc thì to hơn gấp bội, bên cửa bày một lọ độc bình cao hai thước rất tinh xảo mà trang nhã.

 Quyền Chí Doanh ngồi ở sau án thư, bên trên đống tấu chương chồng chất như núi. Hắn vùi đầu xử lý từng cái một, mỗi khi xem xong một quyển còn nghiêm chỉnh viết xuống phê chỉ.

 "Hoàng đệ, ngươi đã đến rồi." Nghe thấy tiếng bước chân, Quyền Chí Doanh hạ bút lông, ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy bên người Hoàng đệ có một tiểu cô nương liền ha ha cười nói: "Tiểu chất nữ đây mà! Càng lớn càng đẹp ra."

 "Hoàng bá bá." Thái Nghiên cười chào hỏi.

 Mỗi khi nhìn thấy Thái Nghiên, Quyền Chí Doanh đều muốn ghen tị đến chết được. Tuy rằng chính hắn có rất nhiều nữ nhi, nhưng không có một đứa nào so được với Thái Nghiên về ngoan ngoãn nhu thuận.

 "Trưởng thành là thành một tiểu mỹ nhân như hoa như ngọc ngay." Quyền Chí Doanh vẫy tay kêu hai người ngồi xuống, "Nghi Phi điện đang bày biện cho dạ yến đêm nay rồi. Hừm, ngay cả ngày sinh nhật mà đám lão thần kia cũng không cho trẫm được thanh nhàn, còn dâng cả đống tấu chương như vậy chờ trẫm phê duyệt."

 Làm Hoàng Đế tuy rằng được hưởng đặc quyền đặc lợi đứng đầu thiên hạ, nhưng cuộc sống lại không dễ dàng chút nào nha, mỗi ngày phải mất hơn phân nửa thời gian chỉ để phê duyệt tấu chương. Đến khi ngươi rảnh rang thảnh thơi một chút đi dạo sang cung của mấy phi tử thì lại có một đoàn lão thần quỳ mọp trên đất khuyên can 'Thiết nghĩ Hoàng Thượng không nên mê muội đến mất cả ý chí' vân vân và vê vê.

 "Hoàng đệ, mấy ngày nữa là ngươi thành hôn, ngươi đã chuẩn bị thỏa đáng mọi việc chưa?" Quyền Chí Doanh nâng trà lên nhấp một ngụm, liếc mắt sang Thái Nghiên một cái rồi hỏi.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!