Chương 50:

562 13 0

 Những động tác này làm liền một mạch, vô cùng nhuần nhuyễn.

 Thái Nghiên ở trong ngực phụ vương có một cảm giác thật phi thường.

 Binh lính mặc hai loại khôi giáp màu sắc khác nhau đang hỗn chiến thành một đoàn, đao kiếm va vào nhau chan chát. Cứ cách mỗi vài bước là có thể nhìn thấy được một thi thể.

 "Đây là quân đội của nước nào?" Thái Nghiên hỏi ra nỗi nghi vấn trong lòng.

 Màu sắc khôi giáp bất đồng, cũng có nghĩa là không của cùng một quốc gia.

 "Đều là binh sĩ của Nam Trụ quốc." Quyền Chí Long đá bay một tên lính mặc giáp đen đang giơ kiếm đánh tới, trong thanh âm mang theo một chút băng hàn.

 Sử Minh Phi đang đứng cách đó không xa, vung kiếm một nhát chém đứt đầu vài tên lính, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Cửu vương gia đã lên đến đỉnh núi.

 "Phụ vương, người nói cái gì?" Sợ mình nghe lầm, Thái Nghiên hỏi lại.

 "Binh sỹ mặc giáp xanh là cấm quân, binh sỹ mặc giáp đen chính là một vạn quân hộ vệ đồn trú trên Thái Thất Sơn này." Quyền Chí Long đi về phía Sử Minh Phi, chỉ cần nhẹ nhàng phất ống tay áo là đã quạt bay những binh lính tới gần.

 Nội lực tạo thành một cây roi bằng khí, quét qua nơi nào thì binh lính nơi ấy lập tức ngã xuống đất.

 Hóa ra binh lính cùng một quốc gia, giờ lại đánh nhau như vậy là sao chứ? Tự giết lẫn nhau? Hay là phải nói trong triều đình Nam Trụ quốc đã xuất hiện vấn đề. Cảm thấy khả năng này là lớn nhất, Thái Nghiên cũng nhìn về phía Sử Minh Phi.

 Sử Minh Phi lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ, nhảy tung người, hai chân giang ra đạp bay hai tên lính giáp đen hai bên trái phải.

 Cơ hội để Quyền Chí Long thật sự ra tay rất ít, ít nhất Thái Nghiên cũng không phát hiện hắn phải thật sự sử dụng công phu vào lúc nào. Quyền Chí Long chỉ cần tùy ý phất áo bào một cái là đã tạo ra một luồng khí mạnh, luồng khí này sức mạnh cực lớn, có thể hất bay cả đá tảng.

 Thái Nghiên không có can đảm để thử uy lực thực sự của luồng khí này, nhưng chỉ cần nhìn hàng loạt binh lính té xuống đất co quắp cũng đã đoán được bảy tám phần.

 "Hoàng Thượng, Bổn vương cảm thấy... chúng ta cần đàm luận một chút." Quyền Chí Long đứng trụ vững vàng trước mặt Sử Minh Phi.

 Sử Minh Phi thu hồi kiếm, đi về phía hắn, nói: "Trẫm cũng cảm thấy cần phải thảo luận, nhưng xin Cửu vương gia để Trẫm giải quyết đám phản quân này trước đã." Quay đầu nhìn lại, hai quân chém giết lẫn nhau hỗn loạn không phân địch ta.

 Sử Minh Phi cực kỳ bình tĩnh, giữa hai hàng lông mày lại có một tia thất bại lẫn mấy phần nhận thua.

 Quyền Chí Long gật đầu, lui ra một bước, không hề có ý tham gia vào trận đánh này, chỉ đứng một bên lãnh đạm nhìn xem. Sau khi mặt trời dần dần rơi xuống sau ngọn núi, sắc trời trở nên tối dần, ngọn núi bên kia lửa vẫn cháy điên cuồng như cuốn lấy cả trời đất, ánh lửa cao ngất trời chiếu sáng cả Thái Thất Sơn. Từng trận tiếng chém giết, đao kiếm va vào nhau loảng xoảng vang lên khắp nơi, phần còn lại của tay đứt chân cụt chỗ nào cũng có.

 "Phụ vương, sao hắn lại chịu mang binh trở lại vậy?" Thối lui đến rìa đỉnh núi, Thái Nghiên mới mở miệng hỏi.

 Điểm này làm Thái Nghiên thật tò mò. Lúc đá tảng từng đống lăn xuống, nàng đã tận mắt nhìn thấy Sử Minh Phi ngoảnh mặt, mang theo đại thần Nam Trụ vội vã xuống núi, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của bọn họ. Thế mà bây giờ lại vòng trở lại? Nếu nói hắn bỗng dưng lương tâm nổi lên muốn quay lại cứu người, Thái Nghiên không tin.

 Quyền Chí Long dường như nghĩ đến cái gì, lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng.

 "Đừng tưởng rằng Sử Minh Phi là người tốt, có thể lên làm Hoàng đế Nam trụ mà trong tay không dính một chút máu tươi nào, làm sao có thể?" Quyền Chí Long đưa tay bắt được cổ của một tên lính, vừa định cứ thế mà bóp gãy, nhưng lại cố kỵ đứa bé trong ngực sẽ sợ hãi nên chỉ vung tay ném kẻ đó ra ngoài. Đầu tên lính đánh vào một tảng đá, vỡ toác chết tươi tại chỗ.

 "Trước khi lên núi, phụ vương đã phái một thị vệ chờ dưới chân núi. Nếu chúng ta không xuống núi, hắn sẽ đưa cho Sử Minh Phi một phong thơ."

 Không khí trên đỉnh núi rất thoáng đãng. Vết ửng đỏ trên mặt Thái Nghiên từ từ thối lui, âm điệu nói chuyện cũng khôi phục như bình thường.

 "Trong thơ viết cái gì?" Mà có thể khiến cho Sử Minh Phi mang người quay lại.

 Quyền Chí Long nhéo nhéo hai má đứa bé, rất mềm mại, rất xúc cảm.

 "Trong thơ viết: nếu Cửu vương gia có bất trắc gì, Phong Yến quốc liền y theo thỏa thuận lúc trước mà đưa quân đánh thẳng Kiên thành." Tuy chỉ ngắn ngủn mấy câu nhưng đã đủ uy hiếp Sử Minh Phi vừa lên ngôi không lâu còn ngồi chưa vững chỗ.

 Huống chi... Sử Minh Phi đã đồng ý cam kết, giờ phải thực hiện. Đừng tưởng rằng đùa bỡn giả mù sa mưa mà có thể thoát được lời hắn đã hứa lần trước.

 Thái Nghiênđã hiểu ra, gật gật đầu. Vô luận là so về binh lực hay tài lực, Nam Trụ đều kém hơn Phong Yến quốc. Đặc biệt là thời điểm giao nhau giữa hai đời hoàng đế thì càng dễ dàng phạm sai lầm. Nếu Phong Yến quốc nhân cơ hội này mà đánh cho một trận, căn cơ của Nam Trụ quốc cho dù có tốt hơn nữa cũng sẽ bị hủy diệt khó mà khôi phục lại được.

 Cấm quân là những chiến binh được tuyển từ những binh sỹ đã trải qua nhiều lần sàng lọc của hoàng tộc, là đội quân chủ lực để bảo vệ Kiên thành, nên bản lĩnh cao hơn rất nhiều so với binh lính bình thường. Huống chi, tham gia trận đánh lần này còn có nhiều tướng quân của Nam Trụ quốc, khiến cho quân đồn trú trên căn bản không có lực phản kháng. Sau hai canh giờ đọ sức, quân đồn trú cuối cùng phải nộp khí giới đầu hàng. Đỉnh núi phủ kín bằng thi thể, máu theo sườn dốc chảy xuôi xuống chân núi.

 Thấy cục diện rốt cuộc đã được khống chế, Sử Minh Phi thở hắt ra một hơi mới hơi hơi lấy lại được bình tĩnh.

 "Bẩm Hoàng Thượng, thống lĩnh quân đồn trú đã bị bắt giữ." Phía tây truyền đến một tiếng thét to.

 Sử Minh Phi xách kiếm đi tới hướng đó. hắn cũng muốn hỏi xem tại sao những kẻ này muốn tạo phản!

 Quyền Chí Long dường như cũng khá hứng thú với vấn đề này, cất bước đi sang hướng bên kia.

 Trên đất có một người mặc khôi giáp đen nhánh, tua đỏ trên đỉnh mũ, hai chân bị binh lính cứng rắn đè quỳ trên mặt đất, hai tay cũng bị binh lính giữ, không thể động đậy chút nào.

 "Vị thống lĩnh, Trẫm đối với ngươi cũng không tệ, tại sao lại ép Trẫm vào cục diện thế này? Ngươi có biết hành động vô kỷ cương của ngươi hôm nay sẽ mang đến cho Nam Trụ quốc bao nhiêu tai nạn không?" Mặt Sử Minh Phi đầy tức giận, tay cầm kiếm cũng run lên vì phẫn nộ, mu bàn tay nổi đầy gân xanh khiến ai thấy cũng rõ ràng.

 Vốn tưởng rằng lần ám sát này là do nước khác tỉ mỉ an bài. Chỉ cần không có bất cứ dính líu nào tới Nam Trụ quốc thì cho dù kẻ ra độc thủ lần này có khó bắt đến đâu đi chăng nữa, hắn cũng sẽ có biện pháp để giải thích với các quốc gia khác. Nhưng hóa ra hết thảy những việc này đều là do một tay của quân đồn trú Nam Trụ tiến hành!

 Đào ra một cái hố to như vậy, sao hắn có thể giải thích cho công bằng với các nước khác đây? Làm thế nào để Nam Trụ có thể sống an bình giữa các nước khác đây?

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!