Chương 2:

1.3K 32 0

 Chân trời dần dần lộ ra những tia nắng đầu tiên, Kim Thái Nghiên bị đông lạnh cả đêm, tay chân đã cứng ngắc. Cây tùng lâm mặc dù không lớn, nhưng quẻ trận cũng là trải qua tỉ mỉ thiết kế mà thành. Mất hơn hai canh giờ, nàng mới lượn quanh ra rừng cây.

 Kim Thái Nghiên biết mình không kiên trì được bao lâu, thân thể vốn không được dinh dưỡng đầy đủ, hôm nay lại bị đông lạnh cả đêm, đi vài bước, đã ho khan mấy tiếng. Nhìn rừng cây cuối Tiểu Lâu, Kim Thái Nghiên tiến lùi đều khó.

 Nếu như không đi vào, lấy thể lực của nàng, không thể nào dọc theo đường trở lại phòng nhỏ. Nhưng nếu như đi vào......Làm sao biết được có nguy hiểm hay không.

 Kim Thái Nghiên dựa vào cây khô, hai mắt đã bắt đầu choáng váng.

 Thấy vậy cũng không phải nàng lựa chọn.

 Đứng thẳng người, Kim Thái Nghiên hướng về phía trước nhảy mấy bước.

 Dát chi một tiếng, dưới chân nhánh cây vang lên, phía bên phải nhanh chóng bay ra một mũi tên, ngay sau đó là mười mấy tên một lượt.

 Có cơ quan!

 Tuy là thể lực không được, đầu óc cũng lờ mờ phát giác ra. Bên ngoài Tiểu Lâu đã sắp đặt quẻ trận, dĩ nhiên đến bên trong Tiểu Lâu cơ quan chẳng phải là nhiều hơn?  

 Hướng phải bên tránh, rậm rạp chằng chịt tên đảo mắt tới. Kim Thái Nghiên nghiêng người, tay mắt lanh lẹ níu lại một mũi tên thiếu chút nữa xuyên qua cánh tay nàng.

 Trong lòng âm thầm may mắn, may mà trước kia cảm thấy thân thể kém, luôn chăm chỉ luyện tập lại mấy chiêu thức vẫn còn nhớ từ kiếp trước, rèn luyện thân thể. Thân thể này mặc dù kém, nhưng sự linh hoạt rất cao.

 "Vương Gia, có người xông vào Tiểu Lâu."

 Chu Phi bước chạy lên Tiểu Lâu thật nhanh, bàn tay nắm bội kiếm bên hông, thái độ rất nghiêm túc rất khô khan.

 Đứng trước hàng rào của tiểu lâu là một nam tử trẻ tuổi, tóc đen bóng thuận thẳng, trực đạt bên hông. Chu Phi không dám ngẩng đầu nhìn người nọ, ánh mắt theo hàng rào nhìn về phía rừng cây, tầm mắt rơi vào thân ảnh của người đang tránh né mưa tên. Trong rừng cây tràn ngập sương mù, loáng thoáng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, những thứ khác nhìn không rõ lắm. Thì ra là Vương Gia đã phát hiện.

 "Là ai?"

 Người nọ xoay người, trên người chỉ khoác một cái hoa bào màu đen, mỏng manh y phục giữa khí trời rét lạnh, làm cho người ta nhìn đã cảm thấy lạnh. Thế nhưng khi thân ảnh xoay người lại, khuôn mặt anh tuấn, giống nhau ngàn năm không thay đổi trong sạch.

 "Thuộc hạ đã phái người đi thăm dò, phải đi bắt giữ người nọ ngay."

 Tiếng nói vừa dứt, dưới tiểu lâu truyền đến một tiếng kêu đau.

 Kim Thái Nghiên che bị mủi tên sát qua đầu vai, thể lực cạn kiệt, làm nàng tốc độ chậm lại, mà bắn tới mủi tên càng ngày càng nhiều.

 "Chẳng lẽ..... Là một đứa trẻ?" Chu Phi không tin xoa một chút mắt, xuyên thấu qua sương mù, thân ảnh người kia không cao, một đầu tóc đen tán lạc, tỏ rõ đây là một đứa bé.

  Một nữ hài tử thật sự có thể đi ra quẻ trận! Còn có thể trong mưa tên mà sống lâu như vậy!

 Quá nhiều không thể tưởng tượng nổi.

 Đang chuẩn bị xin phép Vương Gia nên xử lý đứa nhỏ này như thế nào, quay đầu nhìn lại, bóng dáng của Vương Gia đã biến mất.

 Kim Thái Nghiên nhìn phía trước mặt rậm rạp chằng chịt mủi tên, cũng không còn bao nhiêu hơi sức đi tránh né. Dù sao xuyên qua, lại sống thêm được tám năm, ông trời muốn đem mạng này lấy lại, cũng không có lỗi gì, tại sao không thản nhiên tiếp nhận?

 Quyền Chí Long nghe được là một đứa bé thì lại cảm thấy kinh ngạc, thiên hạ người có thể đi ra phiến rừng cây kia thật sự không có mấy ai. Hôm nay lại bị một đứa bé phá được, nhất thời hắn đối với đứa nhỏ này sinh ra một chút xíu hứng thú. Mà lúc nhìn thấy đứa bé trước mắt, lạnh nhạt tiếp nhận tử vong, lại không thể không nghi ngờ.  

 Mới chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, đối mặt mưa tên vì sao không có khiếp đảm, tại sao ở trên mặt nàng, viết đầy một cỗ tang thương?

 "Thật có thể nhìn thấu tử vong?" Thanh âm lạnh lẽo vang lên ở bên tai.

 "Nhìn thấy sao? Dĩ nhiên không phải." Cơ hồ là bật thốt lên, nàng nếu là thật có thể nhìn thấu tử vong, sẽ mỗi ngày chịu được bà vú khấu trừ thức ăn, mỗi ngày ở phòng nhỏ bị đông cứng tay chân sao?

 Bên hông đột nhiên bị một sức lực nắm chặt, trời đất quay cuồng, Kim Thái Nghiên đụng vào một lồng ngực ấm áp.

 Mà cách bọn họ chỉ có một thước mũi tên, lại giống như đụng vào một cỗ phản khí bị bắn ngược trở về. Lúc Kim Thái Nghiên kinh ngạc về võ công của người này, nháy mắt sau đó, địa phương bọn họ đứng đã dời đến trên tiểu lâu.

 Một bàn tay to đè lại đầu vai chảy máu của nàng, "Đau không?"
 
 Kim Thái Nghiên nhìn chằm chằm mặt của người nọ, theo bản năng gật đầu một cái, căn bản không ý thức được nàng còn tại trong ngực của người kia.

 Chu Phi trợn to hai mắt, không nghĩ tới Vương Gia thế nhưng lại cứu đứa bé không giống ai này. Nhưng những thứ này đều không phải là mấu chốt, mấu chốt là Vương Gia ôm đứa bé này! Vương Gia nhưng là ngay cả ruột thịt đứa nhỏ của mình cũng không ôm qua lần nào.

 Dán lên lồng ngực ấm áp, tri giác của Kim Thái Nghiên bắt đầu từ từ khôi phục.

 Mặt trời đỏ rực ló lên sau rừng cây, dần dần leo lên phía chân trời, đuổi đi một chút băng hàn còn sót lại

 "Vương Gia, nên vào triều sớm rồi." Chu Phi nhắc nhở một tiếng.

Quyền Chí Long gật đầu, nhìn thấy tiểu nữ hài chỉ mặc một cái áo đơn màu trắng, không thể không nhíu mày.

 "Đi chuẩn bị một bộ y phục, mặc vào cho nàng. Trước lúc bổn vương trở về, phải chăm sóc thật tốt đứa nhỏ này." Quyền Chí Long phân phó nói, ôm đứa bé đi vào trong nhà.

 Mỗi một góc của gian phòng, đều bày lò lửa, vừa mới vào nhà, từng trận ấm áp giống như là thủy triều vọt tới bao quanh nàng.

 Chu Phi có chút khó xử, tại sao Vương Gia dường như rất quan tâm đứa nhỏ này? Nhưng mệnh lệnh của Vương gia, hắn không thể cãi lời. Trước khi hiểu Vương Gia tính toán gì, hắn cũng chỉ có thể phục tùng.

 Quyền Chí Long thích thanh tĩnh, chỗ Tiểu Lâu này là địa phương nghỉ ngơi của hắn. Trừ một tên hộ vệ là Chu Phi, những người khác toàn bộ ở lại ngoài rừng cây. Mà Quyền Chí Long ngoại trừ ngủ ở chỗ này, những thời gian khác đều ở bên ngoài. Nếu như người áo đen kia may mắn đi ra ngoài, đối mặt không phải là cửa sau vương phủ, mà là đông đảo thủ vệ của Tịch Mân Sầm. Trong thâm tâm của Kim Thái Nghiên mặc niệm cho người áo đen một chút, đường thoát thân quả thật rất gian nan a.

  Kim Thái Nghiên nằm cọ xát vào trong ngực hắn, nam nhân còn quá trẻ này, là phụ thân trên sinh lý của nàng? Có liên hệ máu mủ với nàng? Cửu vương gia Quyền Chí Long máu lạnh vô tình trong truyền thuyết?

 Đối chiếu một chút về gương mặt của hai người bọn họ, Kim Thái Nghiên  cảm thấy tuyệt không giống. Hắn là loại nam tử có ngũ quan kiên nghị, chỉ là liếc mắt nhìn, cũng biết này là loại người mạnh mẽ cực kỳ tự tin kiêu ngạo, dĩ nhiên, hắn có tư cách kiêu ngạo.

 Trên triều đình cơ hồ tất cả quân quyền, toàn bộ nắm giữ ở trong tay của nam nhân này. Có thể nói như thế này, người đàn ông này hắt hơi một cái, đại thần của triều đình liền muốn run rẩy theo.

 "Ngươi đang nghĩ cái gì?" Quyền Chí Long để đứa bé xuống, tỉ mỉ quan sát nàng.

 "Mấy tuổi?"

 "Tám tuổi." Kim Thái Nghiên nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, cũng muốn xem thử phụ thân trên danh nghĩa của nàng tám năm qua có còn nhớ đến sự tồn tại của nàng không.

 Tám tuổi sao? Quyền Chí Long ngắt cánh tay của nàng, nhìn giống như chỉ có sáu tuổi.

 "Ngoan ngoãn sống ở chỗ này, trước lúc Bổn vương chưa trở lại, không cho phép ra khỏi phòng." Quyền Chí Long đứng lên, đi ra phía ngoài.

 Cửa phòng đóng lại, Kim Thái Nghiên nhìn xuống gian phòng, bố trí rất đơn giản, mỗi một món đồ bình thường xem như đẹp mắt, lại trân quý phi phàm.

 "Tra thân phận của đứa nhỏ kia một chút, Bổn vương muốn tin tức xác thực." Quyền Chí Long vừa đi ra Tiểu Lâu, vừa hướng Chu Phi phân phó nói.

 Đứa bé này, hắn rất cảm thấy hứng thú.  

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!