Chương 26:

247 2 0

Ngô Y Y ngây ngốc nhìn phụ thân, lại nhìn Cửu Vương gia, cất bước đi qua lấy chiếc rương.

Quyền Chí Long nhấc tay, nâng lên một chút, né khỏi Ngô Y Y.

Mắt nheo lại, âm thanh lạnh băng lại vang lên: "Ngô Lệnh Bằng, ngươi không hiểu bổn vương nói gì sao? Bổn vương nói, ngươi qua đây mở ra".

Âm thanh quát lớn lượn lờ trong đại sảnh rộng lớn, khiến cả đám người đang nhốn nháo xung quanh cũng lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều im miệng, hết nhìn Cửu Vương gia lại nhìn Ngô Lệnh Bằng.

Ngô Lệnh Bằng chỉ nghĩ đến Cửu Vương gia tức giận, là vì hắn không nghe theo lệnh. Hắn lau mồ hôi: "Chọc Cửu Vương gia mất hứng, là lỗi của hạ quan, hạ quan lập tức mở nó ra."

Hai tay Ngô Lệnh Bằng cầm lấy cái rương, nhẹ nhàng mở nắp ra... Khách khứa xung quanh đều ngóng cổ lên nhìn, muốn biết rốt cuộc bên trong đựng vật gì?

Mở nắp hộp được một lúc, hai mắt Ngô Lệnh Bằng vẫn trợn tròn.... Người bên ngoài cũng nhìn thấy, bên trong có mấy tập bản thảo.

"Đó là gì vậy? Sao lại toàn mấy quyển tập thế kia?.. A... Bên trên có ghi sổ sách, còn có con dấu của "Tô gia" kìa." âm thanh thì thầm vang lên, tất cả đều nghị luận về đống giấy tờ đó.

Rất nhiều thương hộ vừa nghe đều thay đổi sắc mặt, trắng bệch tái nhợt vô lực nhìn Cửu Vương gia.

"Cái gì?" Ngô thị nghe được tiếng nghị luận của quan khách, lo lắng đi tới: "Sổ sách của Tô gia sao lại nằm ở đây?"

Bà ta cầm lấy cái rương, lấy quyển sách bên trong ra, xác thật là đồ từ nhà mẹ đẻ... "Sao vậy? Các ngươi biết thứ này sao? Vừa đúng lúc, giải thích cho bổn vương nghe thử." Quyền Chí Longchắp hai tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nheo lại, khiến cho cả người hắn mang thêm ba phần tà khí.

Tính tình cuồng ngạo không thể kiềm chế, ở trên người hắn lại được thể hiện hoàn hảo đến tận cùng.

"Hạ quan cái gì cũng không biết, càng không rõ Cửu Vương gia muốn hạ quan giải thích cái gì." Ngô Lệnh Bằng tỉnh táo lại, thanh âm càng run rẩy hơn so với lúc đầu. Tay hắn khép lại, khẽ nắm thành quyền.

Sắc mặt Ngô thị và Ngô Y Y đều vô cùng khó coi: "Cửu Vương gia, hôm nay là đại hôn của Y Y, người đưa sổ sách của Tô gia đến là muốn làm gì? Cho dù Tô gia phạm lỗi gì, cũng là chuyện của Tô phủ, không có quan hệ gì với Ngô gia cả."

Lời bà ta nói ra muốn phủi sạch hết mọi quan hệ. Có điều... Quyền Chí Long là ai chứ, có thể cho người khác thoát khỏi tay hắn sao?

"Tề Hồng, đem mấy phong thư kia cho Ngô tri phủ nhìn một chút. Xem hắn còn muốn nói gì." Quyền Chí Long tùy ý nói, không chút nào để ý lời nói ra khiến người khác chấn động cỡ nào.

Ngô Lệnh Bằng kích động nhìn về hướng Chu Phi và Tề Hồng, người khác không biết, chẳng lẽ chính hắn còn không biết trong thư hàm viết gì sao? không còn bình tĩnh như lúc trước, Ngô Lệnh Bằng sợ tới mức lui từng bước ra phía sau. Hắn lại nghĩ đến tới bây giờ nhạc phụ còn chưa thấy đâu, hay là đã gặp chuyện bất trắc gì?

"Cửu Vương gia, nhạc phụ của ta đã bị ngài bắt?" Đây là nguyên nhân duy nhất Ngô Lệnh Bằng có thể nghĩ tới.

"Xem ra ngươi còn có chút thông minh. Tô Hữu Kỳ buôn bán muối tư, cấu kết với quan phủ. Mỗi việc đều có thể kết tội hắn."Quyền Chí Long lãnh đạm nói. "Ngô Lệnh Bằng, mấy phong thư kia, ghi lại giao dịch của ngươi cùng Tô Hữu Kỳ, e ngại vật chứng bị hủy, nên sẽ không đưa cho ngươi. Hôm nay bổn vương lấy thân phận Cửu Vương gia của Phong Yến Quốc, bắt giữ ngươi giam vào đại lao. Chỉ cần là tài sản của Ngô gia, toàn bộ đều sung công quỹ."

"Chu Phi, Chu Dương, bắt Ngô Lệnh Bằng cùng toàn bộ gia quyến." Biến chuyển khiến người ta sợ hãi. Vừa rồi còn là hỉ yến vui vẻ, nhất thời đã trở thành tiếng kêu khóc thảm thiết.

Chu Phi, Chu Dương vừa bước ra, Ngô Lệnh Bằng đột nhiên cười âm hiểu: "Cửu Vương gia, ngài đừng quên, đây không phải là kinh thành. Hạ nhân ở trong phủ, toàn bộ đều nghe theo lời hạ quan, mà bên cạnh ngài chỉ có hai ba thuộc hạ, có thể làm gì ta?"

"Dư Lâm, triệu tập nha dịch trong phủ, ngăn cản Cửu Vương gia cho ta." Sau đó Ngô Lệnh Bằng hoang mang rối loạn kéo Ngô thị cùng Ngô Y Y: "Nhanh thu thập đồ, không thể ở lại Tê Thành."

Trước kia Dư Lâm trung tâm nghe lệnh Ngô Lệnh Bằng, khi nghe được Ngô Y Y nguyện ý gã cho hắn, hắn liền vui mừng cả nửa ngày.

Nhưng chưa được vài ngày, Ngô Lệnh Bằng đột nhiên yêu cầu hắn ở rể, hơn nữa nói một đống lời châm chọc hắn, nói hắn không xứng với Ngô Y Y, bảo hắn căn bản chính là cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga.

Cả đời hắn nguyện trung thành với Ngô Lệnh Bằng, kết quả lại còn bị khinh bỉ, trong lòng đã phẫn nộ. Thế nên hôm nay thành thân, sắc mặt của hắn cũng không tính là hòa nhã.

Lúc Ngô Lệnh Bằng buôn bán muối tư, hắn cũng có tham dự. Hiện tại thấy sự tình bại lộ, vậy nhưng không thấy sợ hãi, ngược lại còn cao hứng cười ra tiếng.

Ngươi nói ta là con cóc, vậy ngươi là cái gì? Một khi chuyện muối tư bị lộ ra ngoài, ai còn dám cưới Ngô Y Y?

"Ngô đại nhân, thứ lỗi thuộc hạ không thể tuân mệnh." Dư Lâm cắn răng nói... Nhìn thoáng qua Ngô Y Y đều nói vợ trồng trăm ngày ân ái, khó trách hắn vẫn có điểm không cầm lòng được. Nhưng nghĩ tới nàng cũng không phải hạng tốt lành gì, Dư Lâm cầm đầu nói: "Cửu Vương gia, thỉnh ngài động thủ".

Thấy Ngô Lệnh Bằng cùng Dư Lâm đấu tranh nội bộ, Mạn Duẫn không khỏi nở nụ cười châm chọc. Đây cũng là Ngô Lệnh Bằng tự làm tự chịu, một thuộc hạ trung thành như vậy, nguyện ý trunh thành với hắn, vậy mà không biết quý trọng.

Quyền Chí Long vẫn không có biểu tình gì: 'Ngô Lệnh Bằng, ngươi khẳng định có người giúp ngươi".

"Lý Nhã, Lý Kỳ, các ngươi mau dẫn nha dịch đến. Dư Lâm làm phản, chẳng lẽ các ngươi cũng muốn phản!"

Ngô Lệnh Bằng hướng tới hướng khác, nhắm chỗ vài nha dịch đang đứng rống lên.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!