Chương 3:

355 3 0

 Thái Nghiên gặp hái hoa tặc không ít nên riết đã thành quen. Vả lại, có Phụ Vương là võ lâm cao thủ bên cạnh, nàng còn sợ ai?

 Coi chuyện là một tin đồn thú vị, Thái Nghiên hỏi tiếp: "Vậy hái hoa tặc kia hẳn là rất lợi hại?"

 Quyền Chí Long thấy Thái Nghiên và tiểu nhị tiếp xúc thì sắc mặt tối xuống, ngón tay nhéo thật mạnh bên hông nàng.

 Thái Nghiênbắt lấy ngón tay Phụ Vương đang nhéo bừa, nắm ở trong tay. Phụ Vương nhéo riết thành nghiện rồi à?

 Tiểu nhị ra vẻ 'ngươi không biết đâu', vỗ vỗ khăn lau bàn trên tay, "Đâu chỉ lợi hại không thôi đâu, hái hoa tặc này còn đặc biệt kiêu ngạo. Mỗi lần gây án xong đều để lại một lông chim trắng tại chỗ cô nương bị hại. Danh dự trắng như tuyết của các cô nương bị hại kia cứ thế mà bị đạp hư. Còn có mấy người chịu không nổi việc bị người khác chỉ trỏ, đã tự sát."

 Thái Nghiên nghe được câu 'lông chim trắng' kia thì mặt liền biến sắc. Ngay cả nét mặt của Quyền Chí Long cũng có biến hóa nhỏ.

 Nhưng tốt xấu gì hai người đều là người đã từng trải qua mưa gió, chỉ trong nháy mắt đã đưa cảm xúc về bình thường.

 "Quan phủ không muốn bắt hái hoa tặc à?"

 Tiểu nhị lòng đầy căm phẫn, buồn rầu nói: "Ngươi cứ nhìn các ngã tư đường đi, ngày nào mà chẳng có người tuần tra? Nhưng nói trắng ra, tất cả đám nha dịch này đều ăn cơm trắng, cả ngày xài tiền của dân chúng mà không vì dân chúng làm việc. Chuyện này cũng đã lâu đến thế rồi mà không thấy bọn họ có được chút tin tức nào của tên hái hoa tặc kia. Các hộ gia đình trong Tê thành ai nấy đều cảm thấy bất an, các cô nương buổi tối cũng không dám ngủ."

 Tiểu nhị mau miệng, nên Thái Nghiên và Quyền Chí Long từ đó cũng nắm được một ít tin tức trọng yếu.

 Xem ra đám nha dịch nơi này đều bất tài, mấy ngày nay tăng số người tuần tra chắc là làm bộ làm tịch để cho Cửu Vương gia xem mà thôi.

 Tê thành rất phồn hoa, chỉ kém một chút so với Hoàng Đô, phong cảnh vô cùng tốt, bốn phía có sơn có thủy, rất xinh đẹp thu hút. Nhưng mà... chỉ cần nghĩ đến có kẻ dám buôn bán muối lậu thì Thái Nghiên không khỏi cảm thán, ngăn nắp bề ngoài, hủ bại trong tâm linh.

 Thái Nghiên lấy ra một khối bạc vụn đưa cho tiểu nhị, xem như thưởng cho hắn. Sau đó bốn người ra khỏi Lưu Hương Lâu. Trên đường người qua lại như nước chảy, thanh niên nam nữ, nam phụ lão ấu đều có.

 Vừa rồi Chu Phi hỏi tiểu nhị xem khách điếm tốt nhất trong thành ở đâu, rồi bốn người lại vội vàng đánh xe ngựa đi tìm nhà trọ.

 Giá tại Tê thành hầu như đều thấp hơn so với Hoàng Đô. Bọn họ đi vào 'Nghênh Phúc Khách điếm', đưa tiền, muốn hai gian phòng thượng đẳng. Thái Nghiên và Quyền Chí Long một gian, huynh đệ Chu gia một gian.

 Khách điếm được quét tước thật sạch sẽ, giường và chăn bông được làm đúng theo chỉ thị của Quyền Chí Long, đổi hoàn toàn mới.

 Bọn họ đều biết Quyền Chí Long có tính khiết phích, huống hồ lại có thân phận Vương gia, hắn làm sao chịu dùng thứ đã bị người khác dùng qua.

 Vừa mới tiến vào phòng, Thái Nghiên đã nằm phịch lên giường. Ăn uống no đủ rồi ngủ một giấc no mắt là chuyện thoải mái nhất.

 Chu Phi ngẩng đầu ưỡn lưng đứng thẳng ở cửa, Chu Dương thì ngồi trên ghế dựa không ngừng đấm chân.

 Quyền Chí Long đi đến chỗ cửa sổ hướng ra bên ngoài, nhìn nhìn, thần sắc thật thản nhiên. Đóng cửa sổ lại, Quyền Chí Long đi đến bên giường, cúi đầu nhìn Thái Nghiên đang nằm đó, nói: "Nghiên nhi, ngươi thấy sự kiện hái hoa tặc thế nào?"

 Thái Nghiên ngồi dậy. Lúc nàng nghe tiểu nhị kể thì đã nghĩ ngay tới một người. Chẳng qua... người kia có thật sự quá đáng thế không?

 Nhớ rõ trước đó, người kia luôn miệng nói rằng lúc hắn hái hoa thì đều là hai bên ngươi tình ta nguyện, không hề làm chuyện bắt buộc nữ tử.

 Chu Dương phản ứng có vẻ chậm, lơ ngơ chẳng hiểu vì sao Vương gia lại nhắc tới cái chuyện chẳng dính dáng gì này.

 "Lại là mấy kẻ hái hoa đê tiện, vừa tiễn bước một tên lại gặp ngay tên khác. không biết Tề Hồng chạy đi đâu nhỉ, nếu có cơ hội gặp hắn, ta nhất định phải so tám chiêu mười thức với hắn mới được." Chu Dương vừa nói vừa hoa chân múa tay thể hiện một chiêu thức, đến lúc bừng tỉnh nhớ lại mình vừa nói gì thì suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi, "Vương... Vương gia, tiểu tử Tề Hồng kia mỗi lần phạm án chẳng phải đều để lại một cái lông chim hay sao?"

 'Hồng' có nghĩa là chim nhạn. Tề Hồng rất thích tính danh của mình, thường xuyên có thể nghe thấy hắn khoe khoang "Lão Tử chính là chim nhạn trên thiên cung, 'người qua ngàn hoa bụi, chẳng lá nào dính thân'", không có nữ nhân nào có thể trói chặt thể xác và tinh thần của hắn.

 Mỗi khi nghe vậy, Chu Dương đều mắng hắn một tiếng 'Tự kỷ'.

 Thái Nghiên nhìn về phía Chu Dương như khích lệ, "Khó khi nào đầu óc ngươi thông minh được một lần. Về sau mua nhiều thuốc bổ uống vào, cũng tốt cho trí tuệ thấp kém của ngươi đó."

 Chu Dương bị chọc quê, mặt mũi cứng ngắc, cái mũi hướng lên trời hừ hai tiếng.

 "Phụ Vương, ngươi hoài nghi là Tề Hồng?" Lúc ở Vương phủ,Thái Nghiên cũng đã gặp qua Tề Hồng vài lần. Hắn tuy háo sắc nhưng phẩm chất cũng coi như không tệ. Hơn nữa ngoài dân gian, danh hào hái hoa tặc này của Tề Hồng dù vang dội nhưng lại không hề có tiếng mắng. Có thể thấy được Tề Hồng nói vậy đều là nói thật.

 "Đây không phải là tác phong của hắn." Tề Hồng là người do hắn tìm về, Quyền Chí Long đương nhiên hiểu rõ tính cách của tên kia.

 Tên kia trời sinh có tính thích chơi đùa, mỗi lần trước khi xuống tay đều trước tiên là dỗ ngọt nữ nhân đó đến khăng khăng một mực, sau đó mới biết thời biết thế lôi lên giường. Người như thế rất tự phụ, nếu chỉ dựa vào vũ lực để ép buộc nữ tử thì hoàn toàn không tìm được cảm giác thành tựu.

 Chu Phi cúi đầu, cũng chìm vào suy nghĩ. Người trong phòng đều trầm mặc.

 Thái Nghiên cười cười, đánh vỡ cục diện bế tắc, nói: "Phụ Vương, ngươi xem có thể liệu có ai đó giả mạo Tề Hồng không?"

 Hành vi của kẻ kia, và tác phong của Tề Hồng, hoàn toàn tương phản. Hoàn toàn không giống như xuất phát từ cùng một người. Chỉ có suy đoán như vậy mới có thể giải thích được tốt nhất sự kiện này.

 Quyền Chí Long vỗ vỗ đầu Thái Nghiên, "Bổn Vương cũng nghĩ như vậy."

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!