Chương 22:

396 9 0

 Trầm Vương vẫn giữ cấp bậc lễ nghĩa cực kỳ chu đáo.

 Quyền Chí Doanh dường như thật sự vô cùng thương nhớ vị Hoàng thúc này nên cứ giữ chặt tay hắn mà hỏi thăm không ngừng, còn với Quyền Chí Long ngồi bên cạnh thì ngược lại, cố ý vắng vẻ không thèm để ý tới.

 Quyền Chí Long lạnh lùng liếc mắt nhìn Quyền Chí Doanh một cái, nắm tay Thái Nghiên ngồi vào ghế được xếp một bên.

 "Ngũ Hoàng thúc, so với những người đồng lứa thì thân thể ngươi là kiện khang nhất. Đúng là đại tướng quân hào hùng năm xưa không giống như người thường." Quyền Chí Doanh khách sáo mời Trầm Vương ngồi xuống.

 Trầm Vương lúc còn trẻ từng mang binh xuất chinh, vị hoàng tử chiếm được phong vị đại tướng quân này được khen tụng như là rồng trong biển người. Mà sự thật cũng là như thế. Cứ nhìn đi, Trầm Vương tuổi cũng đã lớn rồi, thế nhưng thần thái vẫn sáng láng đến thế cơ mà.

 Trầm Vương vuốt râu, "Già rồi, không còn dùng được nữa. Hoàng Thượng đừng có mà chê cười lão thần, lão thần từng này tuổi rồi, sao có thể so với người được."

 Thái Nghiên nghe hai người dùng những lời khách sáo khen qua khen lại lẫn nhau.

 Quyền Chí Doanh không hổ là một vị Vua tại vị lâu năm, nét tươi cười trên khóe miệng chưa từng đứt đoạn, tia mắt cũng vô cùng ấm áp, không hề thấy chút gì oai phong của một đế vương mà là như người một nhà đang thân mật thăm hỏi lẫn nhau.

 "Đúng rồi, trên đường lão thần hồi cung, có nghe nói Hoàng Thượng và Cửu vương gia xảy ra mâu thuẫn, không biết thực hư thế nào? Mọi người đều là người Quyền gia, có cái gì không vui thì đóng cửa bảo nhau, đừng xốc lên để toàn thành đều biết thì không hay. Các ngươi dù gì cũng là anh em ruột một nhà mà." Trầm Vương vỗ vỗ mu bàn tay của Quyền Chí Doanh, nói lời chân thành nhìn từ góc độ của một vị trưởng bối.

 Lỗ tai Thái Nghiên lập tức dựng thẳng lên. Hai người này vòng vo tam quốc lâu như vậy giờ mới nhớ ra rằng còn có người đang ngồi bên cạnh ha.

 Sắc mặt Quyền Chí Doanh tối xuống, "Sao Ngũ Hoàng thúc lại nói vậy, Trẫm với Cửu Hoàng đệ quan hệ rất tốt, chẳng qua... gần đây Cửu Hoàng đệ là thuộc hạ mà cứ thích đối nghịch ý kiến với Trẫm trên triều đình."

 "Thật sự chỉ thế thôi sao?" Quyền Chí Doanh càng phủ nhận lại càng làm cho người ta đoán chắc việc này là đúng như lời đồn.

 Quyền Chí Doanh muốn nói gì đó lại bị Quyền Chí Long đánh gãy.

 "Quan hệ tốt? Vậy giờ Hoàng huynh phân phát số quân lương bị cắt xén ra đi! Bổn Vương cũng nhờ vậy mà có câu trả lời thỏa đáng cho binh lính thuộc hạ." Quyền Chí Long mặt mày nghiêm nghị, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng trào phúng.

 Quyền Chí Doanh đập mạnh một cái lên mặt bàn, chén trà rơi xuống đất, nước trà bắn tung tóe ra ướt cả sàn ngọc.

 "Trẫm nào có cắt xén quân lương! Chỉ chưa đầy nửa tháng mà đã vậy, trong quân doanh các ngươi quản sự như thế đấy à! Muốn moi bạc trong quốc khố thì cũng phải nghĩ một biện pháp nào đó tôn tốt chút chứ!" Quyền Chí Doanh dù gì cũng làm Hoàng Đế nhiều năm, nên khi nổi giận thập phần uy nghiêm.

 Ánh mắt tối đen của Trầm Vương đảo qua đảo lại giữa hai người. Sau khi suy nghĩ một lúc thì kéo kéo vạt áo Quyền Chí Doanh, ấn hắn ngồi xuống ghế, "Hoàng Thượng cứ ngồi xuống trước đã, đều là anh em một nhà, gây sự lớn tiếng làm chi."
 "Nửa tháng? Sắp hai tháng rồi mà còn không phát quân lương. Bổn Vương đã điều tra, quốc khố hoàn toàn không chuyển bạc qua đây. Hoàng huynh muốn tiết kiệm bạc cho quốc khố thì cũng không nên cắt xén tiền bạc mà tướng sĩ biên quan liều mạng mới có chứ." Trên mặt Quyền Chí Long không có bất kỳ biểu cảm gì, giọng nói lại lạnh lẽo tới cực điểm, càng không có một chút ý tôn kính nào, dường như kẻ làm Hoàng Đế này còn chưa đủ để khiến cho hắn bày tỏ vài phần kính trọng.

 Quyền Chí Doanh càng nghĩ càng giận, bỗng đứng phắt lên, "Cửu Hoàng đệ, trong mắt ngươi, trẫm là ai hả? Coi thái độ không biết kính trên nhường dưới của ngươi kìa, bộ ngươi nghĩ trẫm không dám làm gì ngươi sao?"

 Thấy bất hòa giữa hai huynh đệ càng lúc càng lớn, lúc người khác không chú ý, khóe miệng Trầm Vương gợn lên chút nét cười âm hiểm. Chỉ trong nháy mắt mà thôi, nhanh đến nỗi người khác không dễ phát hiện.

 Chỉ riêng cóThái Nghiên vì luôn để mắt nhìn chằm chằm vào hắn nên biểu cảm nhẹ phớt này không qua được mắt nàng.

 "Hai người các ngươi đừng ầm ỹ nữa! Sắc trời đã tối, Hoàng Thượng bãi yến ở Nghi Phi điện phải không, chúng ta qua đó dùng bữa trước đi. Về chuyện quân lương từ từ rồi điều tra cho kỹ. Nếu các ngươi bận, cứ giao việc này cho lão thần, lão thần khẳng định sẽ điều tra ra nguyên nhân." Trầm Vương khoác bộ áo của kẻ hiền lành, đứng ở trung gian khuyên giải hai người.

 Lão già này đúng là kẻ có tâm kế. Giao sự tình cho hắn, nếu hắn làm khó dễ từ bên trong, quan hệ giữa Phụ Vương và Hoàng bá bá phỏng chừng càng thêm căng thẳng.

 Nhưng thật bất ngờ, Quyền Chí Doanh nhịn xuống cơn tức giận, nói: "Trẫm tin tưởng cách làm người của Hoàng thúc, việc này giao cho Hoàng thúc làm đi." Nói xong, cho gọi Lý công công, bãi giá đi Nghi Phi điện.

 Quyền Chí Doanh và Trầm Vương sóng vai đi phía trước, cách một khoảng xa với Quyền Chí Longvà Mạn Duẫn đi phía sau. Suốt dọc đường chỉ nghe thanh âm cười đùa chuyện vãn của hai người đi trước, còn hai người đi đằng sau không hề mở miệng nói chuyện.

 Quyền Chí Long thường kiệm lời, bình thường chỉ nói thẳng vào trọng điểm, còn Thái Nghiên cũng không phải là người nói nhiều. Khi hai người ở cùng một chỗ thì ăn ý vô cùng, có đôi khi không cần mở miệng đã có thể biết được người kia nghĩ gì.

 Nghi Phi điện đèn đuốc sáng trưng, oanh ca yến hót, hàng loạt vũ công đang lay động ca vũ đẹp tuyệt đến khiến người ta say mê.

 Tiếng đàn của nghệ nhân cung đình chỉ thoang thoảng dịu nhẹ nhưng lay động lòng người, mỗi giai điệu đều có thể dìu người nghe vào cảnh mơ màng. Một ít đại thần nghe nói Trầm Vương hồi Hoàng Đô để hiến vật quý, nên ai nấy đều cố gắng đến tham dự dạ yến, xúm đông xúm đỏ quanh Trầm Vương ôn chuyện ngày xưa.

 Thái Nghiên bưng chén rượu nhấp một ngụm nhỏ, rượu ngon thuần chất từ từ thấm vào trong ruột.

 "Phụ Vương, người thấy Trầm Vương này thế nào?" Dù sao, Thái Nghiên vẫn cảm thấy... người này đáng phải đề phòng cao độ.

 "Vị Hoàng thúc này khi còn trẻ đã có tiếng ngoan độc." Quyền Chí Long đoạt chén rượu trong tay Thái Nghiên, kêu nàng uống ít ít thôi.

 "Nghĩa là sao?" Thái Nghiên chớp chớp mắt tò mò.

 Hồi tưởng lại, Quyền Chí Longm kể: "Vài thập niên trước, thủ đoạn của lão vô cùng độc ác, giết người không chớp mắt. Phàm người nào rơi vào tay lão thì không ai có thể chết đàng hoàng cả. Nghe nói lúc hắn đánh giặc, mỗi khi thắng một trận thì nhất định sẽ san bằng thành quách đó. Nữ nhân thì bị đưa đi làm kỹ nữ, còn nam nhân... không bị thiêu cháy, thì cũng bị tung vào trò chơi 'người chết cuối cùng'."

 Hèn gì ánh mắt Trầm Vương sắc bén đến thế... Khí chất ác độc quá nặng, nếu để lão lên làm Hoàng Đế thì chắc chắn là một kẻ bạo quân nhất hạng.

 Dường như phát hiện có người nhìn mình, Trầm Vương quay đầu lại liếc mắt nhìn Thái Nghiên một cái, rồi lại quay đầu trò chuyện với các đại thần.

 Đàn sáo vừa chấm dứt một khúc, đại điện liền trở nên im lặng.

 "Nghe nói Ngũ Hoàng thúc tìm được hai vật bảo bối trong đất phong, giờ muốn tặng cho trẫm. Nhân dịp mọi người đều có mặt, hay là Hoàng thúc lấy ra cho mọi người cùng nhìn đi." Quyền Chí Doanh ngồi trên ngôi cao, bên cạnh là Hoàng hậu ung dung quý phái, cũng là một mỹ nhân hiếm thấy.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!