Chương 10:

304 3 0

 Phẫn nộ phất vạt áo, Quyền Chí Long lạnh lùng nheo mắt lại. Độ ấm xung quanh dường như đã bị ảnh hưởng mà giảm xuống vài độ.

 Ngô Lệnh Bằng tức giận trừng mắt nhìn nữ nhi rồi hét lên: "Sao còn không mau mặc quần áo vào!"

 Hắn xoay người, lại hướng đám nha dịch đang thất thần rống lên giận dữ: "không nghe Cửu Vương gia nói sao? Nhanh đi tìm tiểu Quận chúa! không muốn cái đầu nữa đúng không!"

 Đầu óc Chu Dương vẫn còn hỗn độn, dùng tay đập mạnh vài cái vào đầu để buộc mình thanh tỉnh, nấc cụt, "Tiểu... Tiểu Quận chúa lại mất tích?"

 Nhớ tới lần trước tiểu Quận chúa mất tích thì hắn chính là kẻ phải chịu đựng mọi tức giận của Vương gia, sống trong nơm nớp lo sợ cả nửa tháng, cái mạng nhỏ này thiếu chút nữa đã phải đi gặp Diêm Vương.

 Chu Phi vỗ vỗ vai hắn như an ủi. "Muốn sống thì mau đi tìm."

 Chỉ khi có tiểu Quận chúa trấn áp ở bên người Vương gia, tính tình lạnh như băng này của Vương gia mới giảm bớt được một chút.

 Nếu tiểu Quận chúa mất tích, ngẫm lại khuôn mặt như băng đá vạn năm kia của Vương gia... Chu Phi thở dài thườn thượt. Cho dù Vương gia không muốn lấy tính mệnh của bọn hắn, nhưng ngày ngày đều phải sống trong lo lắng đề phòng cũng đủ làm người ta phát điên.

 Chu Dương sửng sốt vài giây, rồi mang theo một đám nha dịch chạy ra bên ngoài.

 Quyền Chí Long giơ bàn tay lên, cái bàn bên cạnh trong nháy mắt hóa thành vụn gỗ. không sử dụng bất kỳ vũ khí gì, một chưởng này thuần túy là nội lực hùng hậu tạo thành sức công phá cường đại.

 Tề Hồng sợ tới mức hầu kết cuộn lên cuộn xuống mấy lượt trong lúc nhìn nhìn bàn tay hữu lực kia của Cửu Vương gia, sợ lửa giận của Cửu Vương gia sẽ lan đến cá trong chậu chim trong lồng mà tung cho mình một chưởng thì toi.

 Hai chân hắn lặng lẽ di động hướng ra cửa trước, với kinh nghiệm giang hồ của hắn, lúc này mà đứng gần cạnh Vương gia là cực kỳ nguy hiểm. Ra ngoài tìm tiểu Quận chúa lại là an toàn nhất. Cứ nhìn Chu Dương chạy trốn nhanh như vậy thì có thể thấy loại chuyện này không phải xảy ra lần đầu.

 Dư Lâm quỳ trên mặt đất, không có mệnh lệnh của Vương gia nên không dám đứng lên.

 Ngô Lệnh Bằng nhìn trợ thủ đắc lực của mình mà không có chỗ nào để phát tiết cơn tức. Hết thảy sự việc đều đã nằm trong lòng bàn tay của hắn rồi, không ngờ vào lúc mấu chốt nhất lại phát sinh chuyện này! Lại nhìn nhìn nữ nhi, Ngô Lệnh Bằng hối hận vặn chặt lông mày. Giờ làm sao đây!
 
 Ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn nữ nhi, từ nhỏ đã dạy dỗ nàng thi thư lễ nghi chính vì muốn cho nàng có thể có mặt mũi với đời, gả cho Hoàng thân quốc thích có quyền có thế.

 Nhưng hiện tại... Tiền mất tật mang.

 Tiếng khóc của Ngô Y Y cứ mãi quanh quẩn bên tai khiến người ta phiền lòng.

 Quyền Chí Long lạnh lùng nhếch khóe môi, tiếng nói trầm thấp như có thể đông lại vạn vật. "Câm miệng lại cho bổn Vương. Khóc nữa, bổn Vương cắt đầu lưỡi ngươi."

 Thái Nghiên mất tích đã đủ làmQuyền Chí Long phiền lòng, một khắc cũng không ngồi yên được, mà nữ nhân kia còn dám khóc sướt mướt phát ra tạp âm làm phiền tai hắn. Trong tiếng nức nở luống cuống, Quyền Chí Long nâng chân bước ra cửa.

 Không được, hắn không thể ngồi yên chỗ này mà chờ tin tức được.

 Lần trước Nghiên nhi rời nhà trốn đi còn có nguyên nhân, mà lúc này nàng vô thanh vô tức biến mất trong tầm mắt hắn, bảo hắn làm sao có thể bình tĩnh?

 Cảm xúc bực bội của Quyền Chí Long không hề che giấu chút nào, phàm kẻ nào có mắt đều có thể nhìn ra được.

 Ngô Lệnh Bằng thấy Cửu Vương gia rời đi tiếc nuối dậm dậm hai chân, chỉ thẳng vào mặt nữ nhi mắng: "Ngươi xem ngươi làm cái gì! Lên giường với ai cũng không biết sao?"

 Thời điểm Ngô Y Y bước vào phòng, bên trong đã tràn ngập mùi hương giục tình. Nàng hít vào hai hơi thì đầu óc đã trở nên mơ mơ màng màng, sờ soạng lần mò đến giường, đầu óc đâu còn tỉnh táo để hoài nghi cái gì, chỉ nghĩ là nam nhân trên giường chính là Cửu Vương gia thôi.

 Đến lúc phát hiện sai lầm thì đã muộn rồi!

 Trong lòng Ngô Y Y cũng khổ sở như cha, hung ác nhìn Dư Lâm, lớn tiếng mắng: "Cút cho ta!"

 Dư Lâm cũng biết mình phá hỏng mưu kế của Ngô đại nhân, lung lay đứng lên xiết chặt tiết khố, nhặt quần áo bên giường mặc vào từng món.

 "Tiểu thư, thuộc hạ không cố ý. Ta cũng không biết sao lại như thế, lúc ấy toàn thân khô nóng khó nhịn được..." Mãi đến khi nàng lên giường, hắn rốt cuộc nhịn không được liền ôm lấy thân mình mềm mại thơm tho, sau đó...

 Nghe thấy Dư Lâm còn dám nhắc lại chuyện này, mặt Ngô Y Y sắt lại. "Cha! Bắt tên này lại."

 Ngô Lệnh Bằng đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Dư Lâm, ngoắc hai nha dịch lại đè chặt Dư Lâm.

 "Nhốt vào lao trước đã."

 Với võ công của Thái Nghiên, nếu muốn chạy khỏi nha phủ là chuyện cực kỳ dễ dàng.

 Chu Dương và Tề Hồng mang theo một đội nhân mã ra ngoài đường tìm kiếm. Còn lại một ít nha dịch giơ đuốc tỉ mỉ tuần tra trong nha phủ.

 Quyền Chí Long tiến vào phòng Thái Nghiên, trên bình phong còn vắt ngoại bào của Thái Nghiên, hiển nhiên nàng chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh mà chạy đi. Xem cách ăn mặc này, hẳn nàng sẽ đi không xa.

 Nhíu mày,Quyền Chí Longdừng lại bước chân.

 Giật mình tỉnh ngộ... Trước kia, khi đêm đến, thường thường đều do hắn chủ động đến phòng Thái Nghiên, ngủ cùng với nàng. Nhưng hôm nay vì bị Ngô Y Y xâm nhập nên chậm trễ, Quyền Chí Long rất lâu mới có thể thoát thân.

 Chắc chắn Nghiên nhi chờ không được nên muốn đến phòng hắn. Ai ngờ vừa đi tới cửa thì nghe đến động tĩnh trong phòng... Nếu phân tích như vậy, việc Thái Nghiên mất tích có thể hiểu được.

 Như vậy... Nghiên nhi hẳn là ở phụ cận đây thôi.

 Quyền Chí Long khoanh phạm vi chỉ nội trong nha phủ, liền bước nhanh ra ngoài tìm xung quanh. Bên trong nha phủ, ánh đuốc lập lòe rải rác nơi này nơi kia, chỉ cần đưa mắt chỗ nào cũng có. Rất nhiều tỳ nữ gia đinh cũng bị lôi ra khỏi ổ chăn, gia nhập vào đội ngũ tìm kiếm tiểu Quận chúa.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!