Chương 18:

318 4 1

 Thái Nghiên quay đầu nhìn phụ vương, ánh mắt hai người nhìn nhau vài giây, âm thầm nghĩ nơi này chứa mấy trăm bao muối, vậy mà chỉ là một phần? Như vậy chỗ chứa muối của họ ở đâu? Đây chỉ là chỗ để tạm, chỗ để chính thức lại ở chỗ nào?

 Vụ án này đã vượt qua phạm vi có thể tưởng tượng của Thái Nghiên, nàng tuyệt đối không nghĩ tới một thành nhỏ như vậy, lại chứa nhiều muối đến thế.

 Không có quan phủ đứng sau, sao có thể bình an vô sự lâu ngày như vậy?

 Bỗng nhớ đến điều gì, Thái Nghiên nhìn bốn phía, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

 "Đem cửa khóa lại, còn dám quên, chờ ăn đòn đi." Tên trung niên kia mắng gã sai vặt, nghênh ngang ra khỏi phòng.

 Gã sai vặt âm thầm nói lại hai cầu, đi một vòng quanh phòng rồi mới xoay người đi ra.

 Lạch cạch... Cửa phòng bị khóa lại.

 Bốn phía chỉ còn một mảnh tối đen.

 Đợi người bên ngoài đi xa, vài người mới sờ soạng đứng ra, ánh mắt mỗi người đều tỏ vẻ kinh ngạc. Lần nay tư nhân buôn bán số lượng muối lớn như vậy, chỉ sợ sẽ là vụ án muối lớn nhất từ trước đến nay của Phong Yến.

 Thái Nghiên cũng không cho rằng việc này đơn giản như đã nghĩ.

 "Phụ vương, người thực sẽ để cho bọn họ đem số muối này đến Đàm Thành?" Cho dù mà muối tư nhân, nhưng cũng không biết đã bao nhiêu người gặp nạn.

 Quyền Chí Long một thân hắc bào, hòa mình vào bóng tối, khiến người ta không thể nhìn rõ.

 Mọi người đều là tâm phúc của hắn, nhìn hắn mà làm việc.

Quyền Chí Long bình tĩnh tự hỏi một hồi, nói: "Chu Phi, ngày mai ngươi mang 20 thị vệ chặn lại, đừng để lại dấu vết, cũng không để truyền ra ngoài. Về phần muối này, toàn bộ tiêu hủy."

 Tê Thành không phải địa bàn của họ, muốn tìm một chỗ bỏ đi đống muối này mà không bị phát hiện cũng có chút khó khăn.

 Dù sao cũng có chứng cứ phạm tội, mấy trăm bao muối này, hủy đi cũng không tiếc.

 Chu Phi trả lời: "Thuộc hạ tuân mệnh."

 Năm mươi thị vệ đi theo, giấu mình trong phố xá. Vài ba người trong một đội nhỏ, ở những nhà trọ không giống nhau, tránh cho người khác sinh nghi. không có mệnh lệnh của vương gia, bọn họ cũng giống như những người bình thường, có thể tự do hành động. Chỉ cần lúc vương gia gọi, sẵn sàng trận địa nghênh địch

 50 thị vệ này, chính là từ huấn luyện tử sĩ, nguyện trung thành cùng Cửu Vương gia nhiều năm. Năng lực này, không thể hoang phí cho đại nội thị vệ được

 Có thể ở lại bên người vương gia, người nào không phải là nhân tài chứ? Ngay cả Chu Dương bình thường cà lơ phất phơ, chẳng phải cũng có rất nhiều bản lãnh đấy sao.

 "Cửu Vương gia, chúng ta có thể trở về chưa?" Chỗ cần tra xét, bọn họ đều xem qua. Tề Hồng nắm lấy cánh tay đã muốn lên men, mong muốn nhanh chút về nghỉ ngơi.

 Sắc trời đã muốn khuya, một đêm cũng gần như đã hết, lại không thể nghỉ ngơi, ngày mai không thể nào vực dậy tinh thần.

 Nhưng có một nghi vấn, Thái Nghiên vẫn nhìn xung quanh nãy giờ. Thái Nghiên nghĩ nghĩ, hỏi: "Ông chủ chỗ bán muối này tên gì?"

 Mọi người không ai biết, bọn họ chỉ biết đây là nhà bán muối lớn nhất, mới tới tra xét. Về phần danh xưng của ông chủ, bọn họ không biết. Đột nhiên nghe tiểu quận chúa hỏi như vậy, tất cả nổi lên nghi hoặc.

 Nghe thấy hai chữ "Tô Phúc", Quyền Chí Long là người phản ứng trước tiên, hướng Tề Hồng nói: "Ngày mai ngươi đi thăm dò ông chủ cửa hàng này, xem hắn cùng thê tử của Ngô Lệnh Bằng – Ngô thị có quan hệ gì."

 "Ý của tiểu quận chúa là nói, đây là nhà mẹ đẻ tri phủ phu nhân?" Đầu óc có chút loạn, Tề Hồng vẫn hiểu được hàm ý trong đó.

 Thiếu chút nữa bọn họ quên mất Ngô thị cũng họ Tô, vẫn thường nghe nói là nữ nhi là thương. (nhà buôn bán)

 Nếu chân tướng đúng như những gì tiểu quận chúa suy đoán, vậy thì Ngô Lệnh Bằng cùng Tô gia chắc chắn có cấu kết làm việc xấu.

 Cùng quan cấu kết, khó tránh bọn họ có thể ở Tê Thành phạm chuyện lớn như vậy, lại không ai biết.

 Nhớ tới tên hái hoa tặc trước kia, Thái Nghiên lắc dầu. Tô gia tuyệt đối không phải là người lương thiện gì. Tục ngữ nói, thượng bất chính hạ tắc loạn, ngay cả con cái đều vô pháp vô thiên như vậy, cũng không biết đã phá hư đến đâu rồi.

 ( "thượng bất chính, hạ tắc loạn" tức là bệ trên ăn ở không chính trực, ngay thẳng thì không thể dạy bảo được ai. Vì vậy, bậc dưới hư đốn, bất trị là lẽ đương nhiên)

 Mọi người trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng quyết định về phủ nha trước.

 Dù sao cũng chỉ mới bắt đầu tra án, cũng phải chuẩn bị tốt tinh thần đi ứng phó. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn; mấy ngày nữa mới là quan trọng nhất.

 Thái Nghiênngáp hai cái, nắm tay áo Quyền Chí Long nói: "Phụ vương, chúng ta trở về đi."

Quyền Chí Long gật đầu.
 
 Cửa đã bị khóa bên ngoài, muốn từ bên trong đi ra có chút khó khăn. Mà đây lại là kho hàng, không có cửa sổ, là một không gian kín mít.

 Có điều cái khóa không làm khó được mọi người, nếu không bọn họ cũng sẽ không thong dong bình tĩnh mà nói chuyện với nhau.

 Chu Phi rút kiếm bên hông ra, xuyên qua khe hỡ giữa 2 cánh cửa, nhắm ngay thanh chặn, khóa thiết giống như miếng đậu hũ, vỡ ra làm hai.

 Đẩy cửa ra, mọi người ra ngoài.

 Cảm thấy như vậy có chút không ổn, Mạn Duẫn nói: "Làm vậy có khi nào đả thảo kinh xà không?"

 Khóa thiết lạnh như băng rơi trên mặt đất.

 Tề Hồng cười ha ha: "Chuyện này dễ mà." Nhặt ổ khóa lên, tùy ý hướng bụi cỏ vất đi.

 "Lại để cho tên sai vặt đó bị mắng lần nữa."

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!