Chương 57:

601 10 0

 Lớn cũng đoạt, mà nhỏ cũng chẳng tha. không bằng cũng đoạt lấy tiểu cô nương này đi... Mặc dù thân thể hơi nhỏ một chút, nhưng sau khi lớn lên thì có thể hưởng dụng được ngay.

 Tâm tư của hắn hoàn toàn viết rõ trên mặt hắn, ánh mắt đắm đuối không chút giấu diếm nào.

 "Người đâu, đoạt luôn con bé này cho ta." Tống Hâm vẫy tay một cái, bốn năm gia đinh lại tiếp tục nhảy xuống thuyền.

 Ánh mắt Quyền Chí Long lạnh lẽo như kiếm bắn xuyên qua khiến mấy tên kia lập tức tay chân cứng đờ. Muốn đặt chủ ý lên người của hắn đang ôm trong ngực à, thật là không muốn sống rồi!

 Tống Hâm bị khí thế của Quyền Chí Long dọa cho chột dạ, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, ông đây đường đường là nam nhân mà vừa bị người khác trừng mắt là đã sợ à, hèn nhát quá. "Trừng cái gì mà trừng, ngươi cho rằng ngươi trừng lão tử thì lão tử sợ ngươi à!" Thanh âm rõ ràng đã nhỏ đi rất nhiều.

 "Cha ta là Tống Thái Sư, muốn động đến lão tử cũng phải nghĩ xem ngươi có phân lượng nào không!..." Tống Hâm vì muốn cho khí thế của mình thêm mạnh mẽ, lôi cả danh tiếng của cha mình ra.

 Quyền Chí Long cười lạnh, "Chỉ mới là con của một Thái sư mà đã vô pháp vô thiên vậy sao?"

 Quyền Chí Long đang tức giận đầy bụng, giờ có người muốn nhảy lên đầu hắn, vừa đúng có chỗ cho hắn phát tiết.

 Nghe giọng điệu của hắn hiển nhiên không coi Tống Thái Sư ra cái hạt cát gì. Xưa nay Tống Hâm ức hiếp dân chúng mãi thành quen mà chưa ai dám làm gì trái ý hắn, giờ bị Quyền Chí Long đá cho một câu như vậy, cả người liền phát điên lên.

 "Con mẹ nhà ngươi, toàn bộ lên cho ta!" Thấy mấy gia đinh vẫn còn đứng thất thần, Tống Hâm trực tiếp co cẳng đạp một tên nha đinh một cước, buộc bọn họ tấn công Quyền Chí Long.

 Mấy gia đinh có chút sợ hãi Quyền Chí Long, cầm gậy gộc trong tay nhưng chậm chạp không dám tấn công. "Các ngươi không đánh hắn, tháng này sẽ không có tiền công!"

 Tiền là vạn năng, vừa nghe Tống Hâm muốn trừ tiền công của họ, mấy gia đinh rốt cuộc mới giơ gậy ra đánh phát đầu tiên.

 Mắt thấy cây gậy sẽ đập vào người Quyền Chí Long, bọn gia đinh cũng cảm thấy là mình lo hão. Người này động cũng không động, chắc là chỉ có dáng vẻ to lớn để hù khiếp người thôi, chứ trên thực tế hoàn toàn không biết võ công.

 Nhưng bọn chúng vui mừng quá sớm, khi thấy đám gậy gộc chỉ còn cách người Quyền Chí Long một tấc, bọn họ nhìn lại dưới gậy đã không có bóng người!

 Chỉ trong nháy mắt! Mắt thường chưa kịp nhìn thấy thì người đã biến mất.

 Bọn chúng khiếp sợ nhìn boong thuyền trống rỗng, đột nhiên... một tiếng thét chói tai từ phía sau bọn chúng truyền đến.

 Bọn chúng quay người lại, chỉ vừa kịp để nhìn thấy bóng người vừa mới biến mất trước mắt bọn chúng kia một cước đạp bay Tống Hâm, Tống Hâm vừa kịp mở miệng la một tiếng thì đã bị đạp rớt vào trong hồ.

 Tốc độ cực nhanh!

 Tống Hâm bị lạnh kêu la om xòm, không ngừng giãy dụa trong nước.

 "Cứu... Cứu lão... tử..." Tống Hâm không biết bơi, cả người chìm xuống dưới nước.

 Bọn gia đinh thấy vậy liền cởi quần áo nhảy xuống cứu người. Tống công tử mà có chuyện gì thì bọn họ gánh không nổi đâu.

 Lại bùm bùm mấy tiếng, toàn bộ mấy gia đinh đều nhảy xuống nước, bắt được cánh tay Tống Hâm, xong lôi ngay lên trên thuyền.

 Nhưng bọn chúng lại xem thường lửa giận của Quyền Chí Long, mới vừa kéo được người lên thuyền, Quyền Chí Long đã lại thò chân nhẹ nhàng đạp một cái, Tống Hâm lại bay thành một đường vòng cung, vù vù lao vào trong hồ.

 Mọi người khiếp sợ nhìn một màn này, miệng há to đến nỗi có thể nhét lọt một quả trứng gà. Người này có biết mình đang làm gì không? Có biết người đang chìm trong hồ là ai không? Mấy gia đinh bất chấp tất cả, dù lạnh nổi hết cả da gà gai ốc cũng phải nhảy lại vào hồ mà cứu người.

 Lại một lần nữa cứu được Tống Hâm lên, Quyền Chí Long lại khí định thần nhàn đạp một đạp.

 Người lại rơi vào trong hồ lần nữa. Lúc này, mọi người không còn là khiếp sợ, mà là sợ hãi!

 "Cứ đá rớt xuống vậy nữa, Tống công tử sẽ không toàn mạng!" Một công tử mặc cẩm y trong đám người hô lên, trong lòng hoảng hốt.

 Lúc này Tống Hâm rơi trong hồ hiển nhiên là tứ chi đều đã cứng ngắc không thể nhúc nhích được nữa, hơi thở sinh mạng đã dần dần biến mất từng chút một. Tống Hâm là con trai của mệnh quan triều đình, nếu xảy ra chuyện gì thì bọn họ cũng phải chịu trách nhiệm!

 Nhưng Quyền Chí Long là người nào cơ chứ? Hắn coi như không hề nghe thấy gì hết, cứ mỗi lần gia đinh cứu được người lên bờ, hắn liền đưa chân lên, lại một cước đạp người vào trong nước.

 Mấy gia đinh cóng đến hết chịu nổi, không còn hơi sức đâu mà nhảy xuống cứu người nữa, ý vị lắc đầu, "Không được, nước quá lạnh, bắp chân rút gân hết rồi, không thể xuống nước lần nữa."

 Hai vị công tử ngồi liệt ở đầu thuyền, nhìn phía trên đầu Tống Hâm dần dần được mặt nước hồ bao phủ, lúc đầu còn sủi vài bọt khí, sau đó mặt hồ không còn bất cứ động tĩnh nào nữa. Nam nhân này, ngay trước mặt bọn họ, thản nhiên giết chết Tống công tử!

 Bọn gia đinh sức cùng lực kiệt nằm ngồi ngả nghiêng trên boong thuyền, tay chân lạnh cứng run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch như giấy. Bọn chúng run không chỉ vì bị thấm nước lạnh cóng, mà phân nửa là vì bị Quyền Chí Long dọa cho khiếp sợ.

 Tống Hâm là con trai duy nhất của Tống Thái sư đó nha. hắn tác oai tác quái ở Kiên thành nhiều năm như vậy nhưng chưa từng có người nào dám chọc tới hắn hết á. Ai cũng biết, Tống Thái sư là người cực kỳ thiên vị và bao che, đặc biệt là hầu như ngoan ngoãn phục tùng đối với mọi đòi hỏi của thằng con trai duy nhất kia. Cho nên cho dù Tống Hâm là kẻ không ra gì, nhưng ai nấy cũng đều nể sợ Tống Thái sư nên không so đo gì với hắn, có thể nhịn thì nên nhẫn. Nhưng không ngờ hôm nay vì hắn muốn cướp một nữ nhân bán mình cho kỹ viện mà vô tình đá phải cào sắt, còn táng mệnh trong hồ.

 Trên boong chiếc du thuyền được trang hoàng vô cùng hoa lệ, hai tên công tử thấy Tống Hâm dần dần chìm xuống đáy hồ thì sắc mặt trở nên trắng bệch, tay chân bất tri bất giác run rẩy. Việc buôn bán trong nhà bọn họ đều do Tống Thái sư ban cho, nếu con của hắn lại chết lúc họ có mặt ở đó thì sợ là việc buôn bán của nhà mình cũng đừng nghĩ tiếp tục nữa.

 Liễu Oanh thừa dịp hai tên này ngây người liền giẫy mạnh ra khỏi hai đôi tay đang gắt gao nắm chặt tay nàng, bỏ chạy về nơi hai mạn thuyền đang cập lại với nhau.

 Nhìn ra Liễu Oanh muốn chạy trở về thuyền bên kia, một tên công tử liền quát lớn: "Mau tách thuyền ra, đừng để người chạy thoát!"

 Tống Hâm chết thì đã chết rồi, chỉ có thể nói là mệnh số của hắn không tốt, không phúc hưởng dụng mỹ nhân. Giờ đã bắt được mỹ nhân qua đây, cho dù không còn Tống Hâm, bọn họ cũng sẽ không để cho mỹ thực đến miệng rồi mà còn chạy mất.

 Liễu Oanh chưa kịp thoát khỏi du thuyền thì hai chiếc thuyền đã tách xa ra tới mấy thước, đối với một cô gái không hề có võ công thì khoảng cách này hoàn toàn không thể nhảy qua được.

 Hai tên công tử nhanh chóng đuổi theo muốn túm lại, Liễu Oanh càng sốt ruột. Nàng phóng qua lan can thuyền, cắn răng nhảy vào trong hồ.

 "Ta tình nguyện chết chứ không để các ngươi vũ nhục!" Ùm một tiếng thật lớn, nước trong hồ bắn tung tóe, cuộn sóng lan ra.

 Thái Nghiên và Quyền Chí Long nhìn tất cả những sự việc này bằng cặp mắt lạnh lùng. Lúc này, chiếc du thuyền nhỏ mà bọn họ đang đứng trên đó đã bị nước không ngừng tràn vào, gần như đã chìm một nửa vào trong hồ.

 Thấy mực nước càng lúc càng dâng cao, chọc chọc lồng ngực rắn chắc của Quyền Chí Long, "Phụ Vương, nếu bây giờ chúng ta không chạy nhanh thì sẽ giống bọn họ đó." Nàng chỉ chỉ vào mấy gia đình cả người ướt đẫm trên thuyền, ý là sẽ ướt sũng như bọn họ.

 Nhớ tới hình ảnh Thái Nghiên rớt vào trong nước, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến nỗi trắng bệch, Quyền Chí Long bình tĩnh đi về hướng đầu thuyền. Tốc độ của hắn vài tên gia đinh kia đã mục kích rồi, nghĩ rằng đối phương sẽ chạy sang thuyền lớn nên bọn chúng lấy tốc độ còn nhanh hơn du thuyền mà bơi ra xa xa như tránh ôn thần. Còn thi thể của Tống Hâm thì thôi đi, chỉ có thể chờ cho nó nổi lên thì đến vớt vậy.

 Thật ra bọn chúng đã đoán sai. Với khinh công của Quyền Chí Long thì hắn có thể nhảy trực tiếp từ thuyền lên đến bờ hồ dễ như trở bàn tay.

 Chu Phi, Chu Dương nãy giờ cãi nhau ầm ỹ, giữa chừng thì diễn ra một trận kịch chiến đấm đá nhau tơi bời nên lúc này mới nhảy tới đầu thuyền. Vừa xẹt qua mặt hồ thì thấy một cô gái rơi vào trong hồ. Chu Phi tiện tay vung tay ra, chuẩn xác bắt được bả vai của cô gái, xách luôn lên thuyền nhỏ.

 "Vương gia, tiểu Quận chúa." Chu Phi quăng người lên trên boong thuyền y như quăng hàng hóa.

 Liễu Oanh ho sặc ra một ngụm nước, cả người ướt đẫm như mỹ nhân mới tắm ra, những đường cong hoàn mỹ của thân thể lồ lộ khiến ai cũng nhìn thấy rõ ràng. Chu Dương nhịn không được nuốt nước miếng ừng ực.

 Quyền Chí Long không nói một chữ nào, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái đang rạp trên boong, sau đó chuyển mắt sang Chu Phi, ánh mắt ẩn ý trách cứ sao Chu Phi khi không lại xách về một gánh nặng chi vậy, rồi vẫn không nói tiếng nào mà tiến lên phía trước hai bước, chuẩn bị phóng qua mặt hồ. Liễu Oanh thấy vậy liền ôm lấy đùi Quyền Chí Long"Vương gia, van cầu Vương gia cứu chúng ta với."

 Nàng có thể đọc ra trong mắt Quyền Chí Long, nếu nàng không mở miệng cầu cứu thì vị công tử này nhất định sẽ mặc kệ không thèm để ý đến các nàng.

 Liễu Oanh khóc như hoa lê dưới mưa, cố sống cố chết ôm lấy đùi Quyền Chí Long không buông ra, "Chỉ cần Vương gia cứu giúp chúng ta, Oanh nhi nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ngài."

 Thái Nghiên khá mất hứng, nhìn nữ nhân kia đang ôm lấy đùi của Phụ Vương sao trông chướng mắt thế.

 Quyền Chí Long ghét nhất là bị người khác đụng vào người, đầu không cần suy nghĩ mà chỉ xuất phát từ bản năng đạp phắt người kia ra ngoài.

 Liễu Oanh ngã thật mạnh vào trên boong thuyền, thuyền cũng bị đập mạnh mà run run lắc lư theo, nhưng nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, lại chồm lên một lần nữa. Lần này, nàng thức thời giữ khoảng cách một thước với Quyền Chí Long, quỳ hai chân xuống đất, không ngừng dập đầu với Quyền Chí Long, "Cầu xin Vương gia cứu chúng ta! Cầu xin Vương gia cứu chúng ta!"

 Tiểu Hương ôm hông bị va vào mạn thuyền đau đớn, cũng không ngừng lau nước mắt mà quỳ xuống theo, "Cầu xin Vương gia cứu tiểu thư nhà ta."

 Quyền Chí Long cau mày, hắn ghét nhất là mấy ả đàn bà khóc sướt mướt. Ôm chặt đứa bé vào trong lòng, hắn nghĩ, đúng là Thái Nghiên thật sự khiến người ta yêu thích, chẳng bao giờ khóc lóc khiến người khác phiền lòng.

 "Vương gia... Chúng ta vẫn nên cứu bọn họ đi." Chu Dương mang một con mắt giống như mắt gấu trúc, thấy vậy mềm lòng liền quay sang cầu xin Quyền Chí Long.

 Con mắt gấu trúc kia là kiệt tác của Chu Phi lúc hai người đánh nhau vừa nãy, khóe miệng Chu Dương lúc này còn có dấu bầm tím, mở miệng nói chuyện thì bị đụng tới đau nhói. Trong mắt hắn lửa giận đầy ngập, trừng trừng nhìn thẳng vào Chu Phi. Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc hẳn Chu Phi đã sớm bị lửa giận trong mắt hắn lúc này thiêu chết tươi không bàn cãi.

 Trên mặt Chu Phi không bị đổi màu chỗ nào, nhưng vạt áo bị kéo mở lộn xộn, nhìn cũng vô cùng chật vật. Đối với ánh mắt tức giận của Chu Dương, hắn chỉ tức giận liếc thoáng qua chứ cũng không dư hơi đâu mà trừng lại.

 Nước lúc này tràn vào càng lúc càng nhiều, du thuyền càng rung chuyển mạnh, nước đã gần liếm tới chân.

 Quyền Chí Long không thích làm chuyện thừa, xoay người nhảy lên không trung, lỗ mãng buông lại một câu lạnh như đá: "Có cứu người hay không là chuyện của các ngươi, chẳng quan hệ gì tới bổn vương."

 Quyền Chí Long không phải là người biết thương hương tiếc ngọc, chỉ với vài giọt nước mắt mà đã nghĩ rằng có thể khơi dậy được ý thức bảo vệ của hắn là hoàn toàn không có khả năng. Ngoại trừ sự quan tâm tới đứa bé mà hắn đang ôm trong lòng, hắn chả phát hiện mình có hứng thú gì với thứ nào khác cả.

 Chu Dương nghĩ nhăn trán mà cũng không đoán ra được ý tứ trong câu nói này của Vương gia, liền nhìn sang Chu Phi, "Ca, tóm lại có cứu hay không?"

 "Ngươi muốn cứu thì cứ cứu. không muốn cứu thì liền không cứu." Chu Phi đạp một chân lên lan can thuyền, búng thân mình lên không, nhảy về hướng bờ hồ.

 Chu Dương nhức đầu quá đi, sao một cái quyết định khó khăn như vậy lại quăng cho hắn là thế nào? Xem ra Vương gia và đại ca đều không quan tâm đến sinh tử của những nữ nhân này, Chu Dương cũng muốn vỗ mông chạy lấy người, nhưng hắn chưa kịp cất bước thì Liễu Oanh đã dùng hai tay ôm chặt lấy chân của Chu Dương.

 "Vị công tử này, xin ngươi cứu Oanh nhi với. Oanh nhi còn phải nuôi hai muội muội ở nông thôn, nếu ta chết, chúng nhất định sẽ chết đói." Nước mắt của Liễu Oanh chảy xuống long tong, sống chết ôm chặt lấy bắp chân Chu Dương.

 Vị Vương gia vừa rời đi kia rõ ràng không phải là dạng người có từ tâm, còn khiến cho vị công tử này mủi lòng nhất định dễ dàng hơn nhiều, nàng khóc càng lớn.

 Còn có hai muội muội nữa à? Ừm, cái này liên quan đến ba mạng người lận đó. Chu Dương do dự. Tuy hắn thường xuyên giết người, mắt thấy máu chảy thành sông đã quen, nhưng người bị hắn giết trước giờ đều là kẻ địch. Giờ quăng cho hắn một vấn đề dính dấp tới nữ nhân thế này cũng là lần đầu tiên hắn làm. hắn đang khó xử thì đột nhiên nước hồ va mạnh vào mạn thuyền, bắn tung lên quá đỉnh đầu hắn, rồi từ trên đỉnh đầu rào rào rớt xuống dưới boong thuyền.

 Khỉ thật! Hắn chỉ mới do dự một lúc thôi mà, Ông Trời cần gì phải trực tiếp quăng nước hồ lên khiến hắn ướt nhẹp làm chi.

 Nhưng vấn đề mấu chốt lúc này là Chu Dương có muốn chạy trốn thì cũng trốn không thoát. Nữ nhân này rất quyết tâm ôm chặt lấy bắp chân hắn, nếu hắn không cứu thì chính hắn cũng sẽ chết đuối trong hồ theo hầu nàng ta nha.

 Chu Dương mỗi tay xách một nữ nhân, chạy thẳng về hướng bờ hồ.

 ******

 Đũa bạc gác trên bát ngọc, Thái Nghiên vẫn chưa đụng tới miếng thức ăn nào trong bát. Cả một bàn bày đầy thức ăn tinh xảo, trừ mấy miếng cá hấp được Quyền Chí Long gắp ra, chẳng có món nào khác được động tới.

 "Nghiên nhi, sao không ăn cơm đi, ngồi thất thần ở đó làm chi?" Sắc mặt Quyền Chí Long không được tốt lắm, từ lúc Thái Nghiên xuất cung để đến gặp Tư Mã Triều, mọi việc đều trở nên loạn tùng phèo chẳng đâu vào đâu.

 Trong bát ngọc đồ ăn được chất đầy ụ, toàn là do Phụ Vương gắp bỏ vào cho nàng, nhưngThái Nghiên vẫn không nhúc nhích đôi đũa mà chỉ cúi đầu im lặng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

 "Cạch" một tiếng, Quyền Chí Longbỏ đôi đũa xuống, kéo Thái Nghiên đi vào phòng trong.

 Mọi người đứng đây ai cũng thấy Vương gia đang thật sự tức giận, âm thầm toát mồ hôi thay tiểu Quận chúa.

 Đặt bé con lên trên giường, Quyền Chí Long ngồi xuống một bên. Khi hắn thấy đứa nhỏ này có dáng vẻ mang nặng tâm sự trong lòng, chính hắn tự nhiên cũng trở nên lo sợ bất an. Thái Nghiênvà Tư Mã Triều nhất định đã điều tra ra manh mối gì đó rồi, chứ nếu không với tính tình củaThái Nghiên thì không đến mức ngay cả cơm cũng không ăn miếng nào như thế này.

 "Nói đi, đừng để nặng lòng mà không nói ra." Quyền Chí Long nhấc mái tóc mai đen tuyền bên taiThái Nghiên, xoa xoa thái dương cho nàng.

 Thái Nghiên quay mặt sang hướng Quyền Chí Long, nhìn hắn một cách mê man mơ hồ, "Phụ Vương, vì sao người đối xử tốt với ta như vậy?"

 Nàng không phải là nữ nhi thân sinh của hắn, thật sự không có bất cứ quan hệ huyết thống nào. Hơn nữa, nếu căn cứ theo đủ loại vẻ mặt và phản ứng của Quyền Chí Long từ trước đến nay, rõ ràng Sử Lương Sanh và hắn đã từng có sự đối kháng và thù hận. Nuôi dưỡng con gái của kẻ thù, Thái Nghiên thật sự không biết trong lòng hắn có ý tưởng sâu xa gì.

 Chẳng lẽ hắn muốn dùng nàng để uy hiếp Sử Lương Sanh? Nhưng một Hoàng đế có biết bao nhiêu là nữ nhân trong đời, nàng chẳng qua chỉ là một con tinh trùng được hắn ký gửi vào một trong số những nữ nhân đó, chắc rằng lấy nàng ra để uy hiếp thì cũng chẳng có tác dụng là bao. Hay là giống như tình tiết trong phim truyền hình nhiều tập đầy kịch tính, nuôi lớn con gái của kẻ thù, rồi sai khiến nàng tự tay giết hại cha đẻ của chính mình, khiến cho hai cha con kẻ thù bứt rứt hối hận đến không thể kéo dài cuộc sống?

 Trong đầu Thái Nghiên, nhiều giả thiết liên tục xuất hiện chồng chéo lên nhau, nhưng mỗi giả thiết đều tựu chung xoay quanh một vấn đề duy nhất... Phụ Vương có đang lợi dụng nàng hay không?

 Kiếp trước, nàng đã là một loại vũ khí để người ta lợi dụng, đi hết nơi này đến chỗ kia để tàn sát mạng người. Chẳng lẽ kiếp này nàng vẫn còn bị người mà bản thân nàng yêu thích nhất lợi dụng hay sao?
 
 Càng nghĩ càng rối như tơ vò, Thái Nghiên mím chặt miệng, kêu lên: "Phụ Vương, ngài trả lời thật cho ta nghe!"

 Quyền Chí Long giữ sự trầm mặc, càng khiến cho Thái Nghiên tâm phiền ý loạn, bàn tay nhỏ bé dần dần nắm chặt lại thành quyền.

 "Nghiên nhi, vừa rồi ngươi kêu bổn vương là gì?" Không trả lời trực tiếp vào vấn đề củaThái Nghiên, đôi mắt đen tuyền của Quyền Chí Long bỗng nhiên lộ ra một lực hấp dẫn không hiểu nổi.

 Vừa rồi...? "Kêu —— Phụ Vương." Thái Nghiên vẫn giữ thói quen xưng hô này, không kịp tự hỏi đã bật trả lời vô thức.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!