Chương 71:

473 11 0

 Du Nguyệt cung yên ắng không người, chung quanh đều tĩnh lặng. Tiểu mạo ngao kêu chin chít suốt một ngày rồi rốt cuộc cũng phải thở hồng hộc té lăn trên mặt đất giả chết. Thái Nghiên không ngừng giãy dụa hai tay để nới lỏng dây thừng. Nhưng Sử Minh Phi buộc thật sự rất chặt, Thái Nghiên vặn vẹo đến hai tay tươm máu mà dây thừng vẫn không hề lỏng lẻo mảy may.

 Ánh mặt trời xuyên thấu qua những lỗ nhỏ trên cánh cửa rách nát, chiếu xạ vào bên trong, cho Du Nguyệt cung vốn dĩ u ám thêm vài phần ánh sáng.

 Sau một lúc, có một tiểu cung nữ bưng rổ đưa đồ ăn tới, bày ra trước mặtThái Nghiên. Nhưng Thái Nghiên không hề ăn một miếng nào.

 Sắc trời dần dần tối xuống, bầu trời đêm càng lúc càng đen kịt không một ánh trăng sao. Như bị cắt phụt mất nguồn sáng, Du Nguyệt cung tối đen đến đáng sợ.

 Một ngày cũng đã nhanh chóng trôi qua, đáng lý ra Phụ Hoàng phải phát hiện mình biến mất không thấy, đã dẫn người tìm đến đây rồi chứ, vì sao lại chậm chạp không hề có động tĩnh gì hết vậy?

 Thái Nghiên càng nghĩ càng hoảng hốt, trông ngóng về phía cửa lớn, thân thể không ngừng lết dần về phía cửa.

 Bầu trời dần dần rạng lên, đêm đen đi qua, đất trời lại nghênh đón một ngày mới. Thái Nghiên hao hết khí lực thì cũng vừa lúc đến được cạnh cửa.

 Rầm một tiếng, cửa lớn được mở ra từ bên ngoài. Sử Minh Phi vẫn chưa kịp cởi long bào, đứng chắn ngược ánh mặt trời rọi vào tạo thành một bóng đen trải dài trên mặt đất, vừa vặn cản Thái Nghiên lại.

 Tóc tai của Thái Nghiên sau một đêm giãy dụa đã trở nên bù xù hỗn độn, toàn thân nhìn dơ bẩn không chịu nổi, miệng bị nhét khăn đã trở nên trắng bệch.

 Nhìn dáng vẻ chật vật của nàng lúc này, trong tâm Sử Minh Phi có chút không đành lòng. Nhưng so với việc trơ mắt nhìn nàng bị Cửu vương gia nuôi lớn như cừu non xong lại bị ăn sạch sẽ không còn cái xương, chi bằng giữ nàng lại trong Hoàng cung, để nàng từ từ trưởng thành, cả đời vô ưu vô lo.

 Ôm lấy Thái Nghiên vẫn bị trói chặt, Sử Minh Phi chạm cằm vào trán nàng, quát tướng lên: "Đã qua cả một ngày rồi, ngươi còn không suy nghĩ được cẩn thận sao? Cửu vương gia cơ bản không xem ngươi nữ nhi của hắn!" Thâm tâm Cửu vương gia nghĩ cái gì, dụng ý kiểu Tư Mã Chiêu* này ngay cả người qua đường cũng đều biết.

 (Tư Mã Chiêu chi tâm: dụng ý của Tư Mã Chiêu. Bắt nguồn từ điển tích trong Tam Quốc Chí. Tư Mã Chiêu là đại tướng nước Ngụy, nắm giữ binh quyền, có ý muốn dần dần thu tóm quyền hành về tay mình rồi tiếm ngôi Vua.)

 Thái Nghiên mới tám tuổi! Cho dù có thông minh đến thế nào, chuyện tình yêu nam nữ làm sao có thể hiểu được? Hắn đã sớm phát giác tình cảm Cửu vương gia dành cho Thái Nghiên hoàn toàn không giống như cha và con gái mà. Sử Minh Phi tuyệt đối không thể nhắm mắt làm ngơ cho Cửu vương gia dẫn dắt Thái Nghiên lầm đường lạc lối như vậy được.

 Không phải nữ nhi, thì sao chứ? Thái Nghiên phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Sử Minh Phi.

 Đôi mắt trong veo như nước sau một đêm không chợp mắt đã mang theo tơ máu.

 "Có lẽ bây giờ ngươi sẽ hận Trẫm, nhưng Trẫm vẫn sẽ làm vậy." Sử Minh Phi vươn một bàn tay to ra, che lại hai mắt phừng phừng phẫn uất của Thái Nghiên. "Cửu vương gia sáng nay đã rời đi rồi."

 Nhìn vầng thái dương đang tỏa ánh sáng chói lọi phía chân trời, Sử Minh Phi nhìn Cửu vương gia rời đi rồi mới quay về đi vòng qua đây.

 Sử Minh Phi ôm lấy Thái Nghiên, mặc kệ Thái Nghiên giãy đạp, đi về hướng Điềm Uy cung.

 Làm sao có thể? Phụ Vương làm sao có thể bỏ lại nàng? Thái Nghiên nhất quyết không thể tin điều này. Vết thương trên cổ tay máu đã khô lại xuất huyết lần nữa, đánh bùm bụp lên người Sử Minh Phi trên như muốn phát điên.

 Bịch một tiếng, bởi vì Thái Nghiên cố sức giãy dụa nên ngã lăn từ trong lòng Sử Minh Phi xuống, nện mạnh trên sàn nhà bằng Bạch Ngọc. Cái khăn nhét trong miệng bị đụng văng ra ngoài.

 "Buông ra. Ta muốn đi gặp Phụ Vương. Phụ Vương sẽ không bỏ lại ta!" Phụ Vương đã từng nói, cho dù không có quan hệ huyết thống, hắn cũng sẽ sủng nàng, chỉ sủng duy nhất mình nàng.

 Thái Nghiên đỏ hồng mắt lên, hai tay không ngừng giãy dụa.

 Sàn nhà Bạch Ngọc nhiễm máu đỏ một mảng.

 "Ngươi điên rồi à. Muốn phế bỏ cánh tay sao?" Nhìn Thái Nghiên không ngừng giãy dụa ma sát mà chảy máu tươi ròng ròng, tim Sử Minh Phi lập tức hoảng loạn, đè cánh tay của nàng lại không cho phép lộn xộn nữa.

 Nhưng Thái Nghiên một lòng muốn gặp Phụ Vương nên không có một chút cảm giác đau đớn nào, mặc kệ máu tươi đã chảy đầy sàn nhà Bạch Ngọc nàng vẫn không ngừng giãy dụa.

 Sử Minh Phi lần đầu tiên cảm thấy hắn thực sự không thể khống chế được Thái Nghiên, bèn kích động cởi bỏ dây thừng, hét to: "Cửu vương gia thật sự đã đi rồi!"

 Dây thừng vừa cởi bỏ, Thái Nghiên giơ tay tát một cái. "Bốp..." Tiếng bàn tay va chạm vang dội, vang vọng mãi trong không trung. Thời gian như dừng lại ngay giờ khắc này. Sử Minh Phi kinh ngạc nhìn về phía Thái Nghiên, trên mặt đau rát... Máu tươi dính đầy trên hai tay Thái Nghiên nhưng nàng không có chút cảm giác đau đớn gì, nhanh chóng cởi bỏ dây thừng trên chân, tốc chạy về hướng cửa Hoàng cung. Hai chân và hai tay đều bị dây thừng xiết đến chảy máu không ngừng rỏ dọc theo đường.

 Mỗi bước chạy, máu đỏ tươi tràn ra trên sàn Bạch Ngọc.

 Máu tươi, lại kinh tâm như thế.

 Sử Minh Phi mãi mới phản ứng được, tay ôm má, chạy đuổi theo nàng.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!