Chương 14:

325 5 0

 Chút do dự, Chu Dương đẩy phắt Tề Hồng đến trước mặt tiểu Quận chúa, kiên quyết bảo trì khoảng cách cùng Tề Hồng.

 Nhìn thấy bên kia đường có một tiệm may, Thái Nghiên ngoắc tay kêu Tề Hồng. Tề Hồng chẳng những không tới gần mà ngược lại còn lui hai bước.

 "Tiểu Quận chúa... năng lực của ta ít lắm, có chuyện gì vẫn nên kêu Chu Phi Chu Dương làm đi." Mặt Tề Hồng đầy vẻ sợ hãi.

 Thái Nghiên lắc đầu: "Tề Hồng, Long Vương phủ không có nuôi kẻ ăn không ngồi rồi."

 Quyền Chí Long vuốt ve tóc mai của Thái Nghiên, đột nhiên quay đầu nói với Tề Hồng: "Đây là cái gọi là 'nguyện trung thành' của ngươi? Chẳng được tích sự gì! Bổn Vương xưa nay không thu nạp kẻ vô dụng."

 Kẻ vô dụng...?

 Từng từ ép Tề Hồng đến không thở nổi. Tuy thanh danh của hắn trên giang hồ có hơi thối một chút, nhưng tốt xấu gì cũng coi như là người có năng lực, chỉ cần một thân võ công này đã đủ để ai gặp cũng gọi một tiếng 'Tề công tử' đấy.

 Tề Hồng tức giận đến sắp nôn ra máu, "Vậy... Thuộc hạ nghe theo phân phó của tiểu Quận chúa là được chứ gì."

 Cửu Vương gia cũng đã mở miệng rồi, nếu lại chối từ thì đúng là không thể nào nói nổi. Giống tiểu Quận chúa đã nói, nếu đã lựa chọn đi theo bọn hắn thì cũng đâu thể mỗi ngày đều nhàn rỗi không có chuyện gì làm.

 "Ngươi vào với ta." Thái Nghiênngoắc Tề Hồng, hai người đi vào tiệm may.

 Ba người còn lại đều tò mò, không rõ lắm tiểu Quận chúa muốn làm gì. Hôm nay ra đây không phải để điều tra vụ án sao? Sao Tiểu Quận chúa còn có tinh thần mà vào cửa hàng chọn quần áo thế?

 Như đoán được cái gì đó, khóe môi Quyền Chí Long thoáng hiện nét cười thản nhiên, nhìn Chu Phi Chu Dương đang sững sờ tại chỗ.

 "Chúng ta cũng vào nhìn một chút." Quyền Chí Long cất bước.

 Chu Phi Chu Dương theo sau.

 Tiệm may này không nhỏ, bên trong bày đủ chủng loại quần áo, hầu hết đều là trang phục cho nữ tử, kiểu dáng nào cũng có. So ra chỉ kém Lăng La tơ lụa tại Hoàng cung một chút mà thôi.

 Thái Nghiên đi tới đi lui xem kỹ một vòng, rồi chỉ vào một bộ váy xám treo trên tường. Váy dệt bằng vải thường, thậm chí có hơi thô ráp. Thái Nghiên mặc quen vật liệu thượng đẳng nên vuốt thế này liền cảm thấy đâm tay.

 "Tiểu Quận chúa, cho dù ngươi muốn mua quần áo thì bộ này cũng quá lớn." Bộ quần áo này là loại lớn nhất, với dáng người nhỏ xinh của Thái Nghiên thì cơ bản là mặc không vừa.

 Thái Nghiên chớp chớp mắt nhìn Tề Hồng: "Ai nói bản Quận chúa mua cho chính mình, đây là mua cho ngươi mặc."

 Tề Hồng hoảng kinh trợn mắt khó tin, lắp bắp nói: "Tiểu Quận chúa, ngươi đùa à, đúng là hợp với dáng người của ta, nhưng ta là nam nhân mà." Đập bồm bộp hai cái vào ngực, Tề Hồng chứng minh mình là một nam tử bằng xương bằng thịt nha.

 Chu Dương ôm bụng cười to, chỉ vào bộ mặt uất nghẹn của Tề Hồng, cười đến ứa nước mắt. May mà hắn dự liệu trước, chứ bằng không... Người phải mặc cái váy này phỏng chừng là hắn rồi.

 "Mắt của bản Quận chúa vẫn tốt, đương nhiên biết ngươi là nam nhân..." Mạn Duẫn cầm quần áo trong tay, dáng vẻ đầy ngây thơ đáng yêu.

 Quyền Chí Long buồn cười nhếch nhếch khóe môi. Tính tình của bé con đúng là chẳng thay đổi gì. Trước kia luôn trêu chọc Chu Dương, giờ có Tề Hồng đến đây thì lại có thêm một đối tượng để nàng bắt nạt.

 "Tiểu Quận chúa, ngài đừng trêu thuộc hạ. Về sau ngươi bảo ta làm gì ta liền làm cái đó, nhưng mặc bộ quần áo này thì coi như không đi." Tề Hồng trốn ra phía sau Chu Phi như chuột nhìn thấy mèo.

 "Tề Hồng, phải biết suy nghĩ vì đại cục, ngươi mặc một lần có chết đâu?" Thái Nghiên cố gắng khuyên giải Tề Hồng, trên mặt không có một tia đùa cợt nào, giống như tất cả những hy sinh này đều là vì để tra án.

 Nói thế nào Tề Hồng cũng không chịu, lắc đầu nguây nguẩy: "Tiểu Quận chúa, ta mặc cái này ngài nói xem sau này ta còn mặt mũi đâu mà gặp người!"

 Tề Hồng gần như là rống toáng lên câu này.

 Nghĩ đi, hắn dù gì cũng là một nam nhân phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong, tán gái thành thần chứ đâu phải giỡn. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì sau này đám nữ nhân kia chê cười hắn suốt đời cũng không xong.

 Thái Nghiên sâu kín thở dài vẻ rất thất vọng, "Thì ra ngươi cũng là kẻ lật lọng. Phụ Vương..." Nhìn về phía Quyền Chí Long bằng ánh mắt thật tội nghiệp, trong mắt dường như còn long lanh ánh lệ.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!