Chương 2:

513 11 0

 Xe ngựa lắc lư chạy một lúc rồi dừng lại bên ngoài một lầu gác tên là 'Phi Vũ lâu'. Trước kia, Thái Nghiên đã từng nghe nói đến lầu các này, bên trong đều là các ca vũ có kỹ thuật nhảy múa linh diệu nhất, là một nơi tuyệt hảo mà quan to quý tộc thường đến xem lúc hưu nhàn. Phụ Vương cùng Duẫn Linh Chỉ đến đây là để thưởng thức vũ đạo?

 Sau khi hai người tiến vào Phi Vũ lâu, Thái Nghiênmới từ chỗ tối chuyển mình xuất hiện. Nhìn chiêu bài (bảng hiệu) 'Phi Vũ lâu', Thái Nghiên đứng ngẩn ra suy nghĩ cặn kẽ một lúc rồi cũng bước đến tiến vào bên trong. Phụ Vương muốn hẹn hò? Không có cửa đâu.

 Đi đến trước cửa, một gã thanh niên áo xanh chặn Thái Nghiên lại, mắt cô lên xuống đánh giá Thái Nghiên từ đầu đến chân, "Vị tiểu thư này, vào Phi Vũ lâu phải giao nộp năm mươi lượng bạc trước đã." Trong giọng nói có vẻ khinh thị trắng trợn.

 Cái này là cái gọi là 'Vé vào cửa' đi? Trước khi rời Nam Trụ, Thái Nghiên đã cướp đoạt không ít bạc từ chỗ Sử Minh Phi, cái không thiếu nhất chính là tiền. Nhìn dáng vẻ con buôn của nam tử kia, Thái Nghiên khinh bỉ liếc mắt một cái, lấy ra một ngân phiếu trị giá một trăm lượng quăng cho hắn.

 "Không cần thối lại." nói xong, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào.

 Nam tử tiếp được ngân phiếu, ngốc lăng nhìn theo bóng lưng của Thái Nghiên. Có tiền như vậy sao lại ăn mặc như một kẻ hủ lậu nghèo kiết xác thế? Mặc áo tang, tóc búi thành chỏm trên đỉnh đầu, ngay cả một thứ coi cho giống cây trâm cũng không có, hoàn chỉnh y như nữ nhân nông thôn vừa chân ướt chân ráo đi vào thành vậy.

 Thái Nghiên tìm một cái bàn gần cửa sổ, ngồi xuống. Nhìn từ nơi này, vừa vặn có thể nhìn thấy Phụ Vương và Duẫn Linh Chỉ ngay đằng trước. Nàng không nề hà gian khổ một mình chạy về Phong Yến quốc, còn chưa tiến được vào đại môn của Long vương phủ là đã thấy bọn họ trưng ra hình ảnh ân ân ái ái này, thật sự là chọc nàng tức chết.

 Buổi biểu diễn trên vũ đài đã bắt đầu. Tiếng nhạc sáo vang lên, nhóm vũ cơ uốn éo thân thể như rắn nước, dải lụa tung bay, kỹ thuật nhảy phiêu dật thướt tha nhiều vẻ.

 Duẫn Linh Chỉ dường như rất vui vẻ, thỉnh thoảng vụng trộm liếc sang ngó Quyền Chí Long, vẻ mặt có khoái chí vì được như ý, cũng có kiêu ngạo. Nàng không ngờ hôm nay đăng môn đến thăm, Cửu vương gia thế mà lại đồng ý cùng nàng đến Phi Vũ lâu thưởng thức vũ điệu. Nhớ tới hôn kỳ sắp tới gần, Duẫn Linh Chỉ càng thêm mở cờ trong bụng, đầu hơi hơi nghiêng về hướng Cửu vương gia, muốn dựa vào trên vai hắn.

 Thái Nghiên vừa thấy hành động này, tức giận đến suýt nữa thì hất lật bàn. Nàng lấy ra một thỏi bạc vụn, nhắm chân chiếc ghế Duẫn Linh Chỉ đang ngồi, búng qua. Đúng ngay vào chân ghế dựa, ghế dựa rầm một tiếng đổ nghiêng sang một bên, Duẫn Linh Chỉ té lăn kềnh trên mặt đất. Toàn bộ mọi người trong Phi Vũ lâu nhìn chằm chằm không chuyển mắt vào Duẫn Linh Chỉ. Duẫn Linh Chỉ bực tức đứng lên, nhặt thỏi bạc kia lên.

 Hỏi: "Bạc này của ai?"

 Bạc, ai mà không muốn? Nhưng giờ khắc này, không ai dám tiến lên nhận thỏi bạc kia. Mọi người lại chuyển ánh mắt về trên vũ đài, miễn cho chọc đến lửa giận của Doãn thiên kim. Mấy dạo gần đây, tin tức về hôn sự giữa thiên kim của Duẫn Thái úy cùng Cửu vương gia đã sớm truyền tụng khắp Hoàng đô. Giờ Cửu vương gia còn ngồi ngay bên cạnh nàng, cái gọi là vuốt mặt phải nể mũi là lúc này đây. Nữ nhân này có phạm vào chuyện chê cười gì thì họ vẫn nên ít nhìn ngó đi mới là tốt cho bản thân.

 Hai gia đinh lập tức dựng ghế dựa lên ngay ngắn, mời Duẫn Linh Chỉ ngồi xuống một lần nữa. Dường như cũng thấy được là mình đang thất lễ, Duẫn Linh Chỉ đưa mắt nhìn thoáng qua Cửu vương gia, khi thấy hắn cũng không có nhìn nàng mới hơi hơi nhẹ thở ra, lại một lần nữa ngồi xuống.

 Cầm trong tay thỏi bạc kia, trong mắt Duẫn Linh Chỉ chợt lóe ánh âm ngoan rồi biến mất. Tốt nhất đừng để cho nàng bắt được, nếu không...

 Ánh mắt ác độc của Duẫn Linh Chỉ bị Thái Nghiên bắt được rành mạch, Thái Nghiên hất cằm, hừ một tiếng mang ý 'đừng tưởng bở'.

 Đấu với nàng ấy à? Chờ đi!

 Biểu diễn trên vũ đài đã đổi hai ba lượt, Duẫn Linh Chỉ lại kích động không thể ngồi yên. Thật vất vả mới có thể cùng Cửu vương gia ra ngoài, nhất định phải thúc đẩy cảm tình đôi bên, trói chặt trái tim của Cửu vương gia. Nghĩ nghĩ, đầu Duẫn Linh Chỉ lại hướng đến dựa vào trên vai Cửu vương gia.

 Lại dùng tiếp chiêu này? Thái Nghiên từ từ lấy ra một thỏi bạc, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía thưởng thức, rồi lại nhắm ngay chân ghế dựa, chuẩn bị bắn xuyên qua.

 Bạc vừa bắn ra, gia đinh đứng hầu bên cạnh Duẫn Linh Chỉ đột nhiên quay đầu nhìn thẳng vào Thái Nghiên, chỉ vào nàng rồi nói: "Tiểu thư, là người kia bắn bạc!"

 Một câu này của hắn nhanh chóng khiến cho mọi người chú ý. Duẫn Linh Chỉ đứng phắt lên, nhìn sang hướng này phân phó: "Bắt lấy nàng cho ta!"

 Quyền Chí Long cũng quay đầu sang hướng này nhìn xem, khi thấy khuôn mặt của Thái Nghiên thì trong con ngươi hơi lóe một tia sáng, dường như nhớ tới cái gì.

 Tám gia đinh rầm rập chạy tới, còn chưa kịp chạm đến góc áo của Thái Nghiên thì Thái Nghiên đã luồn theo dưới bàn xẹt đi, vòng qua một vài gia đinh.

 "Nhanh, bắt lấy nàng, người nọ là đến phá quấy!" Quản sự Phi Vũ lâu nhìn lên thấy vậy lập tức phân phó gia nhân giúp Duẫn Linh Chỉ bắt người.

 Doãn thiên kim là khách quen nơi này, quản sự rất thân thuộc với nàng. Nên khi thấy có người cố ý lấy bạc ném nàng ngã thì lập tức triệu tập mọi người đến ngăn chặn Thái Nghiên. Thái Nghiên linh hoạt né tránh bọn họ, lủi một cái liền chạy vào hành lang dài của Phi Vũ lâu, đằng sau là hơn mười người đuổi theo sát sao.

 Thái Nghiên không biết được đường đi nước bước trong lâu, chạy loạn một lúc mà vẫn còn chưa cắt đuôi được những kẻ đuổi phía sau. Thấy bên cạnh hành lang có một cửa được che lại, nàng không kịp suy nghĩ mà trực tiếp lẻn vào. Bên trong có một nữ nhân đang thay đổi trang phục, quần áo còn chưa kịp chỉnh tề thì đã thấy có người tiến vào, vừa định thét chói tai đã lập tức nhận một chưởng của Thái Nghiên lăn ra ngất xỉu.

 Nữ nhân này dường như sắp sửa lên vũ đài biểu diễn, bởi nàng ta mặc một bộ y phục xanh nhạt bằng lụa mỏng bao lấy thân mình, để lộ hơn nửa eo, khuôn mặt được lụa mỏng che hơn phân nửa, chỉ để lộ từ mắt trở lên. Đầu óc linh động xoay chuyển, Thái Nghiên lột quần áo của nàng ta rồi mặc vào cho mình, lại đem quần áo của mình khoác lên trên người nữ nhân này. Thay đổi quần áo kiểu này nhất định có thể tránh thoát những người đang đuổi bắt bên ngoài. Thái Nghiên lấy khăn tay vội vã lau mặt, khuôn mặt vốn đang đen thui xấu xí chỉ chốc lát là đã biến thành trắng nõn, vô cùng mịn màng.

 Cười cười hài lòng, Thái Nghiên đội lụa mỏng che khuất dưới mặt, cất bước tới cửa, thật cẩn thận đẩy hé cửa ra liếc xem tình hình. Mấy kẻ bên ngoài không tìm được Thái Nghiên đang lục lọi tra xét từng phòng từng phòng một. Thừa lúc bọn chúng tiến vào một gian phòng khác, Thái Nghiên lắc mình đi ra ngoài.

 Thái Nghiên chưa kịp thở phào thì một nữ tử mặc y phục lụa mỏng màu lam đã giữ chặt lấy tay của Thái Nghiên, "Phỉ Phỉ tỷ, người đi đổi có bộ quần áo thôi sao mà lâu dữ vậy! Sắp bắt đầu diễn rồi."

 Bởi vì trên mặt Thái Nghiên che bằng lụa mỏng, người kia hiển nhiên là không nhận ra nàng, cứ kéo lấy tay Thái Nghiênmà phăm phăm lôi về hướng vũ đài. Thái Nghiên có miệng mà không thể nói, sợ bị người ta phát hiện sơ hở.

 Bên cánh gà vũ đài đã có tám vũ nữ toàn bộ đều mặc y phục lụa mỏng màu lam, trên mặt che lụa mỏng, chỉ có mỗi Thái Nghiên là mặc trên người bộ y phục màu lục nhạt, có thể biết ngay nữ nhân kia hẳn là vũ nữ chính. Âm nhạc vừa dứt, tám vũ nữ kia thấy Thái Nghiên còn không lên đài liền vươn tay ra đẩy đẩy nàng, nhỏ giọng nói: "Phỉ Phỉ tỷ nhanh đi, tiếng đàn bắt đầu ngay đấy."

 Thái Nghiên còn chưa kịp phản ứng thì người đã bị đẩy phắt lên trên vũ đài. Ừm, cái này đành phải không trâu bắt chó đi cày vậy, nàng chỉ có thể kiên trì mà nhảy thôi. May mắn, kiếp trước nàng đã từng chịu sự huấn luyện nghiêm khắc, nên những bước nhảy bình thường Thái Nghiên vẫn học được một ít. Tiếng đàn thanh tao như nước chảy róc rách nhẹ nhàng tràn ra từ những ngón tay tài hoa của nhạc công. Lắng nghe giai điệu nhạc, Thái Nghiên chậm rãi bắt đầu múa.

 Thái Nghiên chỉ mới uốn lượn một lúc, toàn bộ những người có mặt dưới vũ đài như muốn ngừng cả hô hấp bởi một thân váy múa bằng lụa mỏng gần như là trong suốt lồ lộ này. Chiếc eo mảnh khảnh thon nhỏ, còn có dáng người khêu gợi của Thái Nghiên hiện ra ở mọi người trước mặt có một lực quyến rũ vô cùng đặc biệt. Mắt của nam nhân dưới đài đều nhìn chằm chặp không chớp vào dáng hình kia, dường như hận không thể lập tức phóng lên mà ôm chặt lấy chiếc eo thon nhỏ kia.

 Tiếng đàn thật mềm mại, Thái Nghiên nghe theo tiếng nhạc, thả lỏng thân thể bắt đầu múa, từng bước chân nhẹ nhàng di chuyển, kỹ thuật nhảy vô cùng kỳ diệu, từng động tác đều khiến cho người xem tâm hồn rung động.

 Tám vũ cơ đứng trong hậu trường nhìn một màn nhảy múa này mà ngây người, quay đầu hỏi nhau: "Phỉ Phỉ tỷ sao lại sửa điệu múa thế?"

 Một vũ cơ nói: "Sửa kiểu này càng đẹp mắt mà, nhanh đi, đến lúc chúng ta lên sân khấu rồi." Nói xong, tám vũ cơ giống như một đàn bươm bướm tung bay tiến lên vũ đài, nhảy làm nền cho Thái Nghiên.

 Tiếng đàn đột nhiên trở nên dồn dập cuồn cuộn, Thái Nghiên xoay chuyển uốn lượn thân mình càng lúc càng nhanh, khăn sa che mặt thỉnh thoảng theo đà xoay tạo gió tốc lên. Mọi người không dám cả thở mạnh, e sợ kinh động mỹ nhân đang múa trên đài mà làm lạc nhịp kỹ thuật nhảy múa của nàng.

 Quyền Chí Long nhìn thân ảnh mạn diệu trên vũ đài, suy nghĩ dần dần bay về bảy năm trước, ngón tay đặt trên tay vịn xao động, ánh mắt vô tình rơi vào bên hông bị lộ ra của mỹ nhân, thấy rõ ràng một bớt hình lá màu đỏ. Ai đó mới vừa rồi còn bình tĩnh phi phàm đột nhiên đứng phắt lên.

 Mọi người còn chưa hoàn hồn từ kỹ thuật nhảy kỳ diệu của mỹ nhân, Cửu vương gia đã nhảy ào lên vũ đài, bắt lấy tay Thái Nghiên, thân hình rắn chắc cản người nàng lại, ngón tay tóm lấy cái eo thon nhỏ của Thái Nghiên. "Mới vài năm mà lá gan đã phình to rồi hả!"

 Nhẹ nhàng gõ gõ lên cái bớt kia, Quyền Chí Long ôm Thái Nghiên vào trong lòng, y bào rộng thùng thình của hắn lúc này cản hoàn toàn mọi tầm mắt của người khác.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!