Chương 6:

298 4 0

 Đám nha dịch càng lúc càng tức giận, "Cái gì hái hoa tặc! Vương cô nương đừng ăn nói bừa bãi. Ta khuyên ngươi mau giao ra Tô công tử đi. Đó là đại cữu tử của Tri phủ chúng ta, không phải một cô nương như ngươi có thể đắc tội."

 Thanh âm của nha dịch rất lớn, lại rống ra như thế nên tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy rành mạch.

 Thái Nghiên không giận mà lại cười: "Vậy sao? Ta vốn tưởng Tri phủ Tê thành là một quan tốt hai tay sạch sẽ chứ, không ngờ cũng là loại cẩu quan ỷ thế hiếp người, khắp nơi ức hiếp lương dân."

 Tục ngữ nói, dân không cùng quan đấu. Mọi người thấy Thái Nghiên lớn mật dám mắng Tri phủ như vậy, ai nấy đều há hốc miệng. Họ đều là dân bản địa Tê thành, dù gì đều phải nể mặt quan phủ. Tóm lại, bọn họ lựa chọn sai lầm rồi. Mỹ nhân đẹp thì đẹp thật, nhưng vì thế mà chết thì rất không đáng giá. Nhưng dù không giúp Thái Nghiên nói chuyện, nhưng ai nấy đều dùng ánh mắt lên án mà nhìn chằm chằm vào đám nha dịch.

 Nha dịch bị đám đông nhìn trừng trừng thì sợ nổi da gà. Bọn chúng ngang ngược ở Tê thành quen rồi, rất ít khi nào gặp quần chúng phản kháng. Dám lớn tiếng mắng Tri phủ như Thái Nghiên chúng lần đầu tiên gặp phải. Nhưng nghĩ đối phương chỉ là một nha đầu mạnh miệng thế thôi nên bọn nha dịch không hề sợ hãi, trong lòng nghĩ, nhất định phải giáo huấn nha đầu này một chút.

 "Dám nhục mạ Ngô đại nhân, cô nương lá gan lớn thật! Bắt nàng ta lại, cho ngồi vài ngày đại lao, xem nàng ta còn kiêu ngạo như thế nữa không." Nha dịch trưởng nhóm vừa nói ra, cả đám liền ùa lên tưởng bắt được Thái Nghiên dễ dàng.

 Gan lớn sao? Lá gan của Nghiên nhi luôn rất lớn. Quyền Chí Long không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

 Thấy nha dịch đồng loạt ùa lên phía Thái Nghiên, Quyền Chí Long cầm lấy ống đũa đồng, rút ra năm chiếc đũa, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng bắn về phía bọn chúng. Động tác của Quyền Chí Long thập phần tùy ý, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn đám nha dịch một cái, tất cả đều dựa vào thanh âm mà phán đoán vị trí của mấy người này.

 Dám trêu vào người của hắn, cũng phải lén ngó xem hắn có đồng ý hay không.

 "Tìm Tri phủ bọn bây tới đây." một câu lạnh băng, làm tứ chi người ta phát lạnh.

 Năm chiếc đũa chuẩn xác không hề sai lệch cắm vào búi tóc của mấy tên nha dịch. Độ chính xác cao như vậy cực ít người trên đời có thể làm được.

 Chân cẳng của đám nha dịch run lẩy bẩy không kìm lại được. Nếu đối phương cố ý lấy tính mạng bọn họ, chiếc đũa này chắc chắc không cắm vào búi tóc của bọn họ rồi, mà là vào trái tim. Nỗi sợ hãi trước nay chưa từng có lan tràn trong lòng bọn chúng. Quá khủng khiếp, nên tay chân cùng thanh âm của bọn nha dịch đều run run, cố cứng giọng: "Có bản lĩnh thì đừng đi. Chờ đó cho ta! Chờ Ngô đại nhân của bọn ta đến đây cho các ngươi biết mặt."

 Mãi đến khi ra khỏi cửa khách điếm, chân của vài nha dịch vẫn còn run run, đi đường cũng chao đảo. Nghĩ bụng, bọn họ chắc chắn phải đi bẩm báo Tri phủ rồi, nhưng thuận tiện cũng kêu thêm viện binh đi.

 Thái Nghiên thu hồi khí thế mãnh liệt vừa rồi, cười xấu xa. "Phụ Vương, ngươi lại dọa người rồi."

 Ai có thể ở trước mặt Phụ Vương mà không khiếp đảm? Ngay cả chính mình còn răm rắp cúi đầu làm theo cơ mà. Nếu Phụ Vương thật sự nổi giận, Thái Nghiên cũng không chắc mình có thể thu phục hắn. Dù sao, nam nhân này so với mình cường ngạnh hơn rất nhiều.

 Nhìn một đám nha dịch toàn là nam tử cao lớn tráng kiện kia đi, trước mặt Phụ Vương còn không giống như chuột thấy mèo mà cúp đuôi chạy trốn đó sao.

Dưỡng nữ thành phi (Edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!