Chương 54: Hồng nhi uy vũ

1.4K 96 7

Thiên Thụ bị ép nhét đầu vào giữa hai ngực Phách Nhã, như bị điện giật dãy dụa khỏi cái ôm của nàng, đỏ mặt ngẩng đầu, khẩn trương nhìn Hồ Linh. Thiên Thụ buồn bực phát hiện ra ra là bởi mình sợ Hồ Linh hiểu lầm nên đầu giãy dụa với tốc độ nhanh đến nỗi sắp chóng mặt ngất đi, thế nhưng Hồ Linh lại vẫn tỏ vẻ như không liên quan tới mình. Thiên Thụ lòng đầy phiền muộn, cũng có chút hờn dỗi. Linh nhi, nàng thật sự không bận tâm sao, thật sự không cần ta sao? Thấy ta và nữ nhân khác thân mật như vậy cũng không ghen tị?

Phách Nhã nhìn ra sự mẫu thuẫn của hai người, bởi vì phản ứng quá khích của Thiên Thụ, nàng vốn định ác miệng vũ nhục người kia một phen, nhưng lúc hình ảnh gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy chua xót của Thiên Thụ rơi vào mắt Phách Nhã, lòng nàng lại âm ỷ nhức nhối, thở dài, ngậm lại cái miệng quạ đen. Quên đi, mặc kệ thôi, dù sao ta cũng đã nhìn ra, hồ ly này căn bản không nguyện ý quan tâm tới Thiên Thụ, cơ bản có thể kết luận là hai người không diễn trò, cuối cùng còn phải cần Phách Nhã ta đến hái mỹ nhân về. Thụ Thụ, nàng là người của ta, nhất định không chạy thoát được đâu!

Hồ Mộ Y bên kia đã mặc xong y phục, một thân hồng cánh sen làm nổi bật khuôn mặt trắng nõn gần như trong suốt của nàng. Da như gốm sứ, môi như hoa đào, dùng một dải lụa màu bạc nhẹ nhàng búi mái tóc lên. Sửa sang lại xong, Hồ Mộ Y liền ngẩng đầu thản nhiên cười với Y Lãnh Y.

Thế này không chỉ Y Lãnh Y ngẩn người, mà ngay cả Phách Nhã trong nhất thời cũng có phần khó có thể chấp nhận, nhe răng nhếch miệng kinh ngạc nhìn Hồ Mộ Y thăm dò. Này, đại mỹ nữ này thật sự là do cục thịt béo kia biến thành???!!!

Hồ Mộ Y phóng điện với Y Lãnh Y một lát, xong rồi mới quay đầu, chưa nguôi cơn tức nhìn Phách Nhã. Hai người chơi chung với nhau từ nhỏ tới lớn, sao nàng có thể không biết tình cảm của Phách Nhã dành cho Thiên Thụ đây. Trước kia khi nhị tỷ chưa động lòng, nàng vốn cực lực tán thành hai người kia tới với nhau, nhưng cố tình lại hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Thiên Thụ lại si tình với nhị tỷ nhà mình. Giờ thì tốt lắm, qua nửa năm, Thiên Thụ dựa vào tinh thần cao vút không ai hiểu nổi của mình bổ ra một cái khe thật to trên núi băng, nhị tỷ dĩ nhiên lại động tình với một tên tiểu bạch không đầu không não như vậy. Hồ Mộ Y cũng không thể ngồi đấy để mặc cho sự tình tự do phát triển, tính tình bảo vệ người cùng Hồ gia lại bộc phát, nàng thế nào còn thèm quản xem ngươi có cùng lớn lên từ nhỏ hay không, cái miệng nhỏ bắt đầu ba hoa: "Bà nương, ta khuyên ngươi sớm chết tâm tư này đi, người Thiên Thụ thích là nhị tỷ ta, mọi người đều biết cả, ngươi mau chạy nhanh đi thiên đình tìm binh ca ca, binh đệ đệ của ngươi sinh hạ vài hài tử đi thôi. Sinh nhiều chút, rồi chia cho mỗi người chúng ta một đứa cũng không tệ."

Phách Nhã nghe xong biến sắc, quay đầu nhìn Hồ Mộ Y phun nước miếng: "Tử tiểu Hồng, ngươi ít đứng đó nói nhảm thôi, phóng rắm lung tung!"

Hồ Mộ Y quét mắt nhìn nhị tỷ trầm mặc không nói gì, ưỡn ngực tiếp tục nói: "Ta đánh rắm? Ngươi đánh đi! Đôi thần miết ngươi nuôi chính là do Thiên Thụ mang tới để lấy lòng nhị tỷ ta! Ta nói cho ngươi biết, nếu nhị tỷ ta thích thì Thiên Thụ đều có thể lấy máu ngươi đem đến hiếu kính nàng!"

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ