Chương 9: Thực hiện mưu kế nho nhỏ

1.6K 144 1

"Mấy đứa các ngươi định làm gì ta?" Lão bạch hồ nức nở khiến nếp nhăn hằn trên khuôn mặt già nua, nước mũi từng hàng từng hàng.

Đại tỷ, nhị tỷ không nói lời nào, đồng thời nhìn tiểu hồng hồ. Tiểu hồng hồ liền cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội, ưỡn ưỡn bộ ngực nho nhỏ, tiến đến bên cạnh lão bạch hồ, ngọt ngào cười hề hề làm nũng: "Mỗ mỗ, đừng giận mà, người biết Hồng nhi thực thương thực thương người –"

Một lời thấm vào lòng, lão bạch hồ tuy mặt còn nhăn nhó cho có lệ, lửa giận lại tiêu tan không ít, nhìn nhìn vẻ mặt thành khẩn của tiểu hồng hồ, coi như tiểu tử ngươi có lương tâm.

Tiểu hồng hồ nhìn sắc mặt mà ướm lời, dương khuôn mặt nhỏ nhắn tiếp tục nịnh nọt: "Mỗ mỗ người liền tiểu nhân không chấp đại nhân đi, tha cho mấy đứa nhỏ đáng thương chúng ta."

"Phì –" Hai hồ lại phì cười, lại nhìn mỗ mỗ, khuôn mặt già nua thoạt trắng thoạt xanh, nó không hiểu được, thời gian ngắn ngủi một tháng Hồng nhi xuống núi kia đến tột cùng đã xảy ra cái gì? Đang từ một cục cưng ngoan ngoãn đáng yêu, như thế nào lại biến thành một tên khốn miệng phun đầy phân thế này?

Tiểu hồng hồ rốt cục đã kinh hãi phát hiện ra mỗ mỗ thập phần khó chịu với mấy lời nịnh hót của mình, đôi mắt nhỏ xoay chuyển, thay đổi sách lược. Hai tay nhỏ bé nhanh tóm lấy cái chân nho nhỏ, đầu dùng sức chúi vào bụng, miệng ngậm lấy đuôi mình, dùng sức cong tròn thân mình, biến mình thành một quả cầu lông chính tông, chậm rãi lăn đến trước mặt mỗ mỗ, đáng thương hề hề nói: "Mỗ mỗ –"

Ban đầu lúc Y Y bởi vì chuyện mình trộm thịt bò nhà hàng xóm mà nổi giận cũng không thèm quan tâm đến mình giống mỗ mỗ lúc này, nhưng mà sau mình học được chiêu giả bộ đáng thương, tuyệt đối giả vờ là chỉ có chuẩn, Y Y thông minh như vậy cũng đều mắc mưu, càng miễn bàn mỗ mỗ, chắc chắn không thành vấn đề!

Khóe miệng lão bạch hồ hơi giật giật, chậm rãi tiến lên, tung thẳng một cước vào quả cầu lông màu đỏ ngứa mắt trước mặt: "Ngươi nha! Ta là giống cái! Ngươi quyến rũ ai hả???"

"A!!!!"

Đại tỷ, nhị tỷ không đành lòng nhìn, đồng thời lấy tay che mắt, thẳng đến khi chân trời xẹt qua một tia hồng như thể pháo hoa ngày lễ, rồi không còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tiểu hồng hồ thì mới dám buông tay. Đại tỷ nhìn bầu trời mênh mông vô bờ mà lắc đầu, aish, tiểu muội, ngươi còn có thể ngu ngốc đến mức ấy cơ à? Tiểu hồ ly dĩ nhiên lại dám dùng mị công với lão tổ tông, xứng đáng ngươi bị dùng làm banh để đá!

Buổi tối, đại tỷ, nhị tỷ, mỗ mỗ như thường lệ cùng ngồi quanh bàn ăn cơm với nhau, đang ăn ăn thì nghe được tiếng bước chân, ai nấy buông đũa nhìn về phía cửa động, thấy tiểu hồng hồ lưng khoác cái sọt, phụng phịu từ bên ngoài uốn éo tiến vào, ngoài ý liệu, không hề nịnh nọt mè nheo nữa, nó cũng không nhìn lão bạch hồ, trực tiếp đi đến bếp nổi lửa lên.

Ba con ngân hồ mắt to trừng mắt nhỏ ngó nhau, ngay sau đó lại như thể được trải qua huấn luyện, nhất loạt xoàn xoạt quay đầu nhìn tiểu hồng hồ đang ngoáy mông quạt lửa, vẻ mặt mờ mịt, nó đây là làm sao vậy? Bị đá đến hỏng đầu rồi?

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ