Chương 21: Say rượu hôn trộm

1.5K 142 0

Hồ Mộ Y đau lòng nhìn Lãnh Y, phải bị tổn thương tới mức nào mới khiến nàng đau lòng đến vậy, phải yêu đến khắc cốt ghi tâm đến đâu mới làm cho nàng nhớ đến tận bây giờ.

Cố nén nỗi chua sót trong lòng, Hồ Mộ Y tiến lại, hai tay luồn xuống sô pha, vòng tay ôm lấy Lãnh Y, hít vào làn hương lành lạnh quen thuộc, chóp mũi hơi lạnh chạm nhẹ vào gò má nhợt nhạt của Lãnh Y cọ nhẹ, thì thầm nói nhỏ: "Y Y, tôi còn chưa được nắm tay em, em muốn tôi buông ra thế nào đây?"

Mùi hương cây vải đặc trưng thơm ngát trên người Hồ Mộ Y bay vào mũi, cái ôm mềm mại khiến thân mình Lãnh Y cứng đờ, nghiêng người muốn giãy khỏi vòng tay nàng, lại bị Hồ Mộ Y dùng cánh tay siết càng chặt.

Thân mình khẽ run trong vòng tay khiến hốc mắt Hồ Mộ Y đỏ lên, ôn nhu cầu xin: "Y Y, đừng trốn tránh được không?"

Hồ Mộ Y từng nghĩ chỉ cần nàng có thể hóa thành hình người canh giữ bên cạnh Lãnh Y là Lãnh Y có thể không phải chịu đựng tổn thương gì, không cần rơi lệ, không đau lòng, cuộc sống chỉ tràn ngập tiếng cười. Nhưng là nay, nước mắt của nàng lại bởi vì chính mình mà rơi, trái tim cũng bị thương tích vì mình. Nỗi tự trách cùng áy náy khiến Hồ Mộ Y hoàn toàn suy sụp, trái tim đau đớn không kìm nổi, nhưng lại không có biện pháp nào để xoa dịu.

Y Lãnh Y ngửa đầu, đã lệ rơi đầy mặt, đưa tay dùng sức đẩy Hồ Mộ Y, muốn tạo khoảng cách giữa hai người, bất đắc dĩ vẫn bị nàng ôm chặt, thân thể bị siết đến đau đớn, tình trạng kiệt sức cực kỳ, hai tay dùng sức đánh Hồ Mộ Y, phát tiết hết toàn bộ nỗi ủy khuất suốt mấy ngày nay.

"Hồ Mộ Y, chị buông tay! Chị căn bản không hiểu cái gì là yêu! Chúng ta mới quen biết mấy ngày?! Hả? Chị dựa vào cái gì mà nói yêu tôi? Buông tay –"

Y Lãnh Y trách mắng đến lời cuối cùng, thanh âm đã trở nên khàn khàn, cánh tay vòng quanh mình nhưng lại không có chút lơi lỏng, ngược lại càng siết chặt hơn. Nàng biết điều này nghĩa là gì, sợ hãi bản thân lại sa vào thứ dịu dàng thấu xương không thể tự thoát ra được. Không muốn bị tổn thương nữa, dù mình đầy thương tích nàng cũng không thể bị tổn thương lần nữa. Chỉ có thể liều chết giãy dụa, dùng hết toàn lực chống cự. Trong lúc giằng co, thứ chất lỏng lạnh như băng từng giọt rớt xuống hai má, Y Lãnh Y ngừng động tác, giơ tay ra đón lấy, ngơ ngác nhìn chất lỏng trong suốt lạnh như băng trên mu bàn tay.

"Y Y, em đừng như vậy được không, tôi khổ sở lắm – thật sự rất kổ sở –" Hồ Mộ Y gắt gao ôm lấy Lãnh Y, vì cái gì phải như vậy? Y Lãnh Y, em yêu Tử Phong Ngưng đến vậy ư? Vì cái gì ngay cả tư cách để yêu cũng không cho Hồng nhi...Hồng nhi canh giữ bên cạnh em biết bao lâu, em biết không? Y Y...đừng đẩy Hồng nhi ra được không, đừng cướp đoạt quyền yêu em của Hồng nhi...

Dưới nước mắt của Hồ Mộ Y, Lãnh Y rốt cục ngừng giãy dụa, như thể con mèo nhỏ, thân thể mềm mại rúc vào lòng Hồ Mộ Y, kịch liệt thở dốc, run rẩy.

Hồ Mộ Y lẳng lặng ôm Lãnh Y, trong vòng tay thỉnh thoảng truyền ra từng trận nức nở. Không nói thêm gì an ủi, Hồ Mộ Y chỉ gắt gao ôm Lãnh Y, yên lặng rơi lệ, nước mắt hai người rốt cục hòa vào nhau, nỗi bi thương đồng dạng lẳng lặng chảy xuôi giữa hai người.

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ