Chương 13: Không thể nề hà

1.6K 157 10

Vẻ tươi cười hớn hở trên mặt lập tức biến mất, Hồ Mộ Y bĩu môi bất mãn nhìn Lãnh Y: "Nào có con hồ ly như vậy chứ?"

Khóe miệng Lãnh Y hơi cong lên, điểm chút ý cười ôn nhu: "Đúng vậy, tôi cũng luôn nghi ngờ không biết nó có phải là lợn khoác da hồ ly không. Chị không biết đâu, một chút kiêu ngạo của hồ ly nó cũng không có, không ít lần sang nhà hàng xóm ăn trộm."

"......" Hồ Mộ Y nhìn chằm chằm Lãnh Y, thì ra, ở trong mắt em tôi là như thế sao?

Lãnh Y kinh ngạc nhìn Hồ tổng, chẳng lẽ tôi nói Hồng nhi nhà tôi mà chị cũng muốn quản? Còn nữa, bộ dáng cô ấy bĩu môi sao lại quen thuộc đến vậy......

Đêm đó, Lãnh Y và Hồ Mộ Y lại tìm kiếm hồi lâu ở vùng phụ cận, như trước phí công mà về. Sau khi về nhà, Lãnh Y không có tinh thần ngồi ở sô pha, ngẩn người cầm cái yếm có hình Shin – cậu bé bút chì của Hồng nhi.

Hồ Mộ Y đứng ở ngửa ngơ ngác nhìn nàng, Lãnh Y ngẩng đầu, miễn cưỡng cười cười với Hồ Mộ Y: "Hồ tổng chắc cũng mệt rồi, để tôi đi thu dọn phòng dành cho khách. Phải rồi, chị có mang theo đồ đánh răng rửa mặt không?"

"Không có."

"Vậy...áo ngủ thì sao?"

"Không."

"Vậy..."

"Ai nha, Y Y đừng hỏi nữa, tôi chỉ mang mỗi bản thân mình tới thôi!"

= =! Lãnh Y quay đầu, nhìn Hồ Mộ Y từ trên xuống dưới đánh giá, chị ta còn dám nói thế? Trên đời này sao lại có người da mặt dày thế nhỉ?

"Còn có..." Hồ Mộ Y có chút ngượng ngùng nhìn Lãnh Y.

"Gì chứ?"

"Tôi đói quá......" Hồ Mộ Y ra vẻ đáng thương nhìn chằm chằm Lãnh Y, thanh âm thê lương, hơn nữa biểu tình ai oán kia nhất thời khiến Lãnh Y có cảm giác như mình là kẻ phụ lòng người, tội ác tày trời.

Thở dài, bất đắc dĩ nhìn Hồ Mộ Y: "Trong nhà không có đồ ăn gì, để tôi ra siêu thị mua một ít."

"Không cần, cứ lấy đùi gà trong ngăn lạnh tủ lạnh của em là được rồi." Hồ Mộ Y cực tâm lý nói.

"......Sao Hồ tổng biết?"

"Á......" Hồ Mộ Y ngẩn ra, ánh mắt đảo loạn, nói bừa: "Vừa rồi lúc em ngồi ngây người tôi có mở tủ lạnh ra nhìn."

"...Vậy Hồ tổng muốn ăn gì?"

"Y Y làm gì tôi ăn đó."

Lãnh Y thở dài một hơi, rốt cục cũng có thể làm một bữa ăn nhẹ: "Vậy tôi hấp gà nhé."

Hồ Mộ Y nịnh nọt cười: "Tốt nhất là đem nướng đi!"

"...Được rồi."

"Tốt nhất thêm đĩa cánh gà xào nữa!"

"...Được."

"Tốt nhất thêm một đĩa cơm chiên Dương Châu nữa!"

"......"

"Hồ tổng, chị còn muốn gì thì nói luôn hết ra đi!"

Hồ Mộ Y mím môi cười thẹn thùng: "Thế thì ngại quá."

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ