Chương 33: Nguy cơ sơ hiện

1.2K 103 0

Nghe được thanh âm Hồ Mộ Y, Vị Ương vừa nói dù xảy ra chuyện gì cũng muốn liều mạng bảo hộ mỗ mỗ lập tức nhảy dựng lên, đầu chui vào lòng mỗ mỗ.

"Hồng nhi –" Mỗ mỗ vẻ mặt hắc tuyến, đẩy cái đầu vô dụng trong lòng ra, đứng lên, hung ác nhìn chằm chằm Hồ Mộ Y: "Hồng nhi, ngươi hung dữ cái gì, Ương tử nói có chỗ nào sai chắc?"

Hồ Mộ Y vốn đau đầu vì chuyện Lãnh Y đi tìm Tử Phong Ngưng, giờ người hiểu rõ mình nhất là mỗ mỗ lại nói nàng như vậy, nỗi ủy khuất trong lòng hoàn toàn bùng phát: "Mỗ mỗ, sao ta có thể không thương người được? Chẳng lẽ chỉ có ngoài miệng nói thương thì mới là thương sao? Lúc ở động Hồ Liên, người bế quan luyện công, mỗi lần chính là một tháng, là ai mạo hiểm bị sét đánh, giữa trời mưa giông bão lên núi bắt thỏ cho người? Người sinh bệnh, là ai ngày ngày canh giữ bên giường? Người sợ già, là ai xuống núi trộm mặt nạ cho người? Người cãi nhau với Đào gia gia, là ai làm chỗ dựa?!"

Mỗ mỗ bị mắng á khẩu không trả lời được, nhìn Hồ Mộ Y nước mắt đầy mặt, ngượng ngùng cười: "Ầy, ai khi dễ Hồng nhi nhà chúng ta vậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này khóc kìa."

Hồng nhi không bị lừa bởi vẻ giả vờ giả vịt này của bà, quay đầu không thèm nhìn, đi đến sô pha bên cạnh, đẩy Thiên Thụ đang kè kè bên nhị tỷ ra, chính mình rúc vào: "Nhị tỷ –"

Hồ Linh cúi đầu nhìn Hồ Mộ Y khóc lóc, thở dài: "Lãnh Y lại làm gì ngươi?"

"Nàng đi tìm Tử Phong Ngưng, thăm gia gia."

"Gia gia?!" Nghe xong lời này, mỗ mỗ phản xạ có điều kiện giật mình. Hồ Liễu giận dữ quét mắt lườm mỗ mỗ, mỗ mỗ ủy khuất cúi đầu, không nói gì.

"Y Y...Y Y nàng và Tử Phong Ngưng có thực nhiều ràng buộc, ta có chen thế nào...cũng không chen vào được. Tỷ nói ta không thể ép nàng, nhưng Hồng nhi thực sợ, sợ nàng một đi không trở lại......"

Hồ Linh vươn tay vỗ nhẹ lưng Hồ Mộ Y, thử an ủi: "Hồng nhi, ngươi phải tin tưởng Lãnh Y."

Hồ Mộ Y không nói, cúi đầu nức nở.

Thiên Thụ ở bên cạnh thực không vui vẻ gì, vươn tay kéo Hồ Mộ Y từ trong lòng Hồ Linh ra: "Hồng nhi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Còn làm nũng với tỷ tỷ? Đi đi, tìm mỗ mỗ của ngươi đi!"

Nhắc tới mỗ mỗ, Hồ Liễu ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn bà: "Mỗ mỗ, lần này người đến vì cái gì?"

Mỗ mỗ thu liễm vẻ tươi cười, nghiêm trang ngồi ngay ngắn trên sô pha: "Ta đến là muốn nhắc ba tỷ muội các ngươi đề cao cảnh giác, đừng có mải mê yêu đương. Mấy bữa nay lang bà tử luôn vô cớ khiêu khích ta, tuyên bố muốn quy mô tiến công gia tộc hồ ly."

Hồng nhi lau khô lệ, đứng dậy từ lòng nhị tỷ: "Lang bà tử? Nàng dựa vào cái gì mà khiêu khích chúng ta? Chỉ dựa vào tên công lang bỉ ổi kia sao?"

Mỗ mỗ lắc đầu, tức giận trợn mắt lườm Hồ Mộ Y: "Lang tộc trước kia quả thật thực lực bạc nhược, nhưng mà hài tử nhà người ta không chịu thua kém, ít nhất có 'công'. Hừ hừ, không giống ba đứa các ngươi, đều lớn tuổi như vậy rồi mà một thằng nhãi con hồ ly cũng chưa sinh cho ta! Người ta không chịu thua kém, giờ đều sinh một con, thực lực hơn xa năm đó nhiều, không thể khinh thường!"

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ