Chương 39: Tuyệt vọng

1.3K 118 1


Mọi người thấy Hồ Mộ Y té xỉu, toàn bộ đều vọt tới, Hồ Liễu dành trước vài bước, vươn tay ôm nàng vào lòng.

Khuôn mặt trắng bệch của Hồ Mộ Y cho dù ngất xỉu cũng vẫn nhuốm nhàn nhạt sầu bi, vết máu tươi trên môi đã khô cứng lại, vết thương đỏ sậm khiến tim người ta đập vội. Mọi người im lặng không nói, đều vẻ mặt đau lòng. Hồ Liễu thở dài, ôm Hồ Mộ Y ra ngoài, Lôi Thiên Thụ cùng Vị Ương theo sau. Hồ Linh lại dừng chân tại chỗ, đôi mắt đẹp hơi nheo lại, nhìn hướng Y Lãnh Y rời đi, ánh mắt lộ ra nét nghi hoặc nhàn nhạt. Một lát sau, thi triển khinh công đuổi theo mọi người.

Giờ này khắc này, trừ mỗ mỗ ra sợ là không ai có thể "quản" nổi một Hồng nhi thất tình, cũng chỉ có thời điểm này mấy đứa nhỏ vô tâm mới nhớ tới mỗ mỗ thực lòng yêu thương các nàng.

Bốn người cũng không cố kỵ nhiều, đều biến trở về chân thân nhanh chóng chạy tới động Hồ Liên [mọi người trăm ngàn lần không cần nghi hoặc, Thiên Thụ là ngồi trên người miêu yêu, tay nắm hai cái tai nó để giữ thăng bằng]. Một đoàn người ngựa không dừng lại, mất một ngày một đêm chạy tới nơi. Hồ Liễu biến trở lại hình người, lau mồ hôi trên mặt, thở hổn hển ôm Hồ Mộ Y dẫn đầu chạy vào động Hồ Liên, vừa mới vào động, một màn trước mắt khiến nàng sợ ngây người.

Thì ra thừa dịp tam tiểu hồ không ở đó, mỗ mỗ triệt để trang hoàng lại toàn bộ động Hồ Liên.

Băng sơn thanh tuyền ngàn năm ở bên ngoài không biết bị bà dùng yêu thuật gì tạo nên tiếng động, nước suối chảy rào rào diễn tấu ra tiếng nhạc du dương, xoa dịu cơn nóng bức của mùa kè gay gắt, nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người. Bên cạnh con suối là một dàn đèn neon cao cấp nhiều màu, đang không ngừng chớp lóe, phối hợp với tiếng nhạc khiến cho một nơi nguyên bản là tu tiên thánh địa rất có cảm giác như một phòng khiêu vũ phong trần. Bàn trà cẩm thạch cùng ghế ngồi đã tổ truyền mấy trăm nay giờ toàn bộ cũng bị đổi thành đá cẩm thạch được điêu khắc tinh xảo, trong suốt bóng loáng, làm lóa mắt người ta. Nền đất được trải một tầng thảm trắng tinh, tiện cho việc đi lại bằng chân trần trong động. Cái giường được dựng lên cao cao, phía trên được trang trí bằng kí hiệu hình đầu hổ, bên hai sườn là ngà voi màu bạc tượng trưng cho quyền thế. Toàn bộ cái động hiển lộ một sự xa xỉ đầy bất ổn.

Trên cái giường tuyết trắng lớn, trên tấm chăn màu đỏ thêu uyên ương nghịch nước có một nữ nhân chỉ mặc một tầng sa y mỏng manh gợi cảm đang nằm, không cần phải nói người nằm nghiêng bên cạnh bà chính là Đào gia gia mà sớm bị mỗ mỗ nói là "rách nát".

Hồ Liễu híp mắt, ánh mắt ẩn ẩn lộ ra lửa giận, nhìn chằm chằm mỗ mỗ. Giỏi, hiếm hoi chúng ta đều nhớ trên đời chỉ có mỗ mỗ tốt, nhưng mà lúc này Hồng nhi đã biến thành như vậy mà bà còn có tâm tình ở chỗ này ăn chơi trác táng? Bên tai Hồ Liễu truyền đến tiếng nhạc dâm đãng, mặt liền đỏ lên, đây, đây là cái gì thế???!!! Quả thực là già mà không nên nết!!!

Mỗ mỗ đang trên giường vui cười với Đào gia gia, nghe được động tĩnh liền quay đầu nhìn lại, liếc một cái nhìn thấy Hồ Liễu vẻ mặt tức giận, "á" một tiếng thét chói tai, cầm lấy chiếc váy màu tím bên cạnh che lên người, một chưởng vung lên, âm thanh nháy mắt bị dẹp tan. Mỗ mỗ đỏ mặt, như thể bị bắt gian tình hoảng sợ nhìn Hồ Liễu. Đào gia gia cũng ngồi dậy, nhưng thật ra cũng không kích động chút nào, thản nhiên cao thấp đánh giá Liễu nhi mà Vi nhi [mỗ mỗ] vẫn nói là nghe lời nhất.

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ