Chương 42: Quấy rầy

1.2K 117 3

Y Lãnh Y ngồi trên xe Tử Phong Ngưng, cúi đầu, cầm di động nhìn nhìn, màn hình vẫn tối đen như trước, không có chút tin tức. Y Lãnh Y thở dài, quay đầu đi chỗ khác.

Lúc quay đầu, Y Lãnh Y nhìn thấy một hình nộm hồ ly treo phía trên bên cạnh tay lái của Tử Phong Ngưng, không khỏi sửng sốt, nghi hoặc nhìn Tử Phong Ngưng. Nàng biết Tử Phong Ngưng cũng không phải loại người mà không có việc gì lại treo hình nộm trên xe cho vui. Hồ ly, chẳng lẽ có liên quan tới Hồng nhi sao?

Tử Phong Ngưng vỗ vỗ tay lái, nhìn ngoài cửa sổ, cảm thấy cái nhìn chăm chú của Y Lãnh Y, khoé miệng hơi cong lên: "Y Y, thích không? Hồ ly đấy."

"Chị treo nó làm gì?" Y Lãnh Y vội hỏi, bàn tay hơi siết chặt.

"Trừ tà." Tử Phong Ngưng không chút biến sắc phun ra mấy chữ, tay mạnh mẽ đánh tay lái một chút, vượt qua chiếc xe phía trước. Cuối cùng quay đầu lại cười cười với Y Lãnh Y: "Gần đây đột nhiên tôi cực thích hồ ly."

Nói xong, Tử Phong Ngưng vươn tay phải nắm lấy mặt hình nộm con hồ ly, cười nhẹ nhàng với Y Lãnh Y: "Không đáng yêu sao?"

Y Lãnh Y không nói, siết chặt tấm đệm xe, khuôn mặt bao phủ một tầng giận dữ nhàn nhạt, mà lòng đã sớm loạn thành một đoàn. Chị ta đã biết hay chỉ là trùng hợp thôi?

Tử Phong Ngưng nhìn, biết nàng nghĩ gì, cũng không nhiều lời nữa, khẽ cười, tiếp tục lái về nhà.

Vừa vào cửa, ba Tử, mẹ Tử liền ra đón, lôi kéo tay Y Lãnh Y hỏi han ân cần, rất thân thiết. Y Lãnh Y miễn cưỡng cười cười, không chịu nổi sự nhiệt tình của hai người, bị kéo vào phòng, xấu hổ ngồi trên sô pha, miễn cưỡng ứng phó với mấy câu hỏi của hai ông bà, mà trái tim lại sớm không ở trên người mình. Chẳng lẽ Tử Phong Ngưng đã sớm biết thân phận của Hồng nhi? Với tính tình của chị ta nhất định sẽ tìm cách đối phó nàng, phải làm sao bây giờ......

Sau khi Tử Phong Ngưng xuống xe rồi chỉ mỉm cười đứng một bên nhìn, cũng không nói gì, chờ đến khi Y Lãnh Y vào nhà rồi ánh mắt liền biến đổi, nháy mắt trầm mặt, hai tay đút túi, nhìn con đường phía sau, khẽ giễu cợt: "Từ khi nào thì Hồ tổng trở nên khúm núm như vậy? Nếu đã đến đây thì đi ra lộ cái mặt đi."

Phía sau Tử Phong Ngưng vẫn như trước không một bóng người, nàng ngửa đầu đợi thật lâu, rốt cục không kiên nhẫn: "Không phải ngươi là yêu tinh sao? Yêu tinh cũng sợ người? Sao, không dám gặp ta? Sợ ta ăn thịt ngươi?!"

"Không dám gặp ta cũng có thể, chẳng lẽ — ngươi không muốn gặp Y Y sao?"

"Hừ hừ, Hồ Mộ Y, ngươi làm người thật thất bại, ngươi cho là tất cả mọi thứ ngươi làm với ta ta đều không biết sao? Ngươi không khỏi quá ngây thơ rồi!"

Rốt cục, dưới liên tiếp tiếng mắng chửi của nàng, Hồ Mộ Y sắc mặt âm trầm đi ra, lạnh lùng quét mắt liếc Tử Phong Ngưng một cái, nhưng không vì lời của nàng mà có chút thay đổi, ánh mắt vẫn như trước vô cùng lo lắng dõi về phía Y Lãnh Y rời đi.

Tử Phong Ngưng ngừng mắng, dựa vào cửa xe nhìn Hồ Mộ Y nghiền ngẫm: "Muốn gặp nàng?"

Ánh mắt Hồ Mộ Y ảm đạm, yên lặng cúi đầu, không nói một lời.

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ