Chương 10: Huyễn hoá thành người

1.6K 139 6

"Tiểu muội, ngươi muốn làm gì?" Nhị tỷ không yên cùng bất an nhìn nhìn tiểu hồng hồ vẻ mặt đầy tự tin.

"Chẳng lẽ muốn dùng cột thu lôi?" Đại tỷ vốn chung sống lâu với nhân loại xen mồm vào.

Nhị tỷ lắc đầu: "Cột thu lôi của phàm gian sao có thể chịu nổi 'cửu lôi oanh' của thần tiên?"

Tiểu hồng hồ không để ý đến hai hồ kia, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên quang mang tính kế, khẳng định tuyên bố: "Ta muốn dùng là mỹ nhân kế!"

"......"

Hồ Liên động trong phút chốc một mảnh yên tĩnh, trầm mặc, im ắng như tờ bao trùm tổ tôn tam hồ, ba đạo ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú vẻ mặt kiêu ngạo của tiểu hồng hồ, có kinh ngạc, khó có thể tin cùng bất đắc dĩ, mà càng nhiều là vẻ khinh bỉ muốn giấu cũng không giấu được.

"Sao chứ? Các ngươi không tin?" Tiểu hồng hồ thập phần khó chịu với phản ứng của tam hồ.

Đại tỷ thở dài: "Tiểu muội, Thiên Lôi sẽ không thích thứ gì đó cả người toàn lông đâu......"

Nhị tỷ lắc đầu: "Tiểu muội, Thiên Lôi là thiên thượng đại thần, ngươi đừng có vũ nhục thẩm mỹ của hắn được không......"

Mỗ mỗ nhếch miệng cười: "Hồng nhi, đừng sợ, mỗ mỗ ủng hộ ngươi, giấc mộng đời người luôn tươi đẹp mà......"

Hồng nhi lặng yên rơi lệ: "Ta thế nào mà lại gặp ba kẻ ngu ngốc đến vậy chứ, mỹ nhân kế nhất định phải là ta làm sao??? Mà lại nói, Hồng nhi kém chỗ nào chứ hả? Hả?! Hả??!!"

***

Tiểu hồng hồ chọn một ngày nắng đẹp thích hợp để xuất hành, móng trái cắp "tĩnh tâm khẩu phục dịch"*, tay phải ôm một cái gói to màu tím, miệng lẩm nhẩm hát, cầm thư giới thiệu của mỗ mỗ, lặng lẽ đi vào nhà của Thiên Lôi.

(*thuốc dành cho phụ nữ thời kì mãn kinh)

Sau khi tiểu hồng hồ nói ra ý đồ đến, liền được vị thần trông cửa dẫn vào nhà, nhìn thấy Lôi mẫu liền cung kính trình thư lên.

Lôi mẫu híp mắt cao thấp đánh giá tiểu hồng hồ một phen, rồi mới mở phong thư ra, cẩn thận đọc.

"Lôi bà, hôm nay lão Bạch ta có một chuyện muốn nhờ, đứa cháu gái vô lương tâm đầu bị lừa đá kia của ta không biết thế nào lại cứ khăng khăng cố chấp đòi huyễn hóa thành người để tới nhân gian hoàn thành nghiệt duyên. Ta biết lão Lôi nhà ngươi thiết diện vô tư, sẽ không vì lời nói của một bên mà mở lòng tốt, ta chỉ cầu hắn lưu lại cho nó một người còn sống, có què có điếc gì thì ta cũng đều chấp nhận, cám ơn! Thập phần cảm tạ!

Lão Bạch trân trọng."

Lôi mẫu đọc thư giới thiệu xong, nắm trong tay cũng không nói gì, chính là chăm chú đánh giá cái kẻ vô lương tâm trong miệng lão Bạch.

Tiểu hồng hồ lại rất bình tĩnh, cung kính đứng bên cạnh, còn không quên len lén ngắm Lôi mẫu, có chút kinh ngạc. Vốn tưởng Lôi mẫu kia sẽ là kiểu phúc hậu ung dung giống như trên truyền hình diễn, một bà cô không có việc gì thì nằm ườn trên ghế mềm, sai hạ nhân phe phẩy quạt, hưởng thụ từng làn gió mát, nhưng không ngờ dĩ nhiên lại là một thiếu nữ thanh xuân cực có mị lực. Một kiện ngoại sam màu hồng nhạt thêu đôi bướm vườn hoa, trên cổ áo bằng gấm sắc hoa đào có thêu những đóa hoa mai li ti, phía dưới mặc một kiện váy lụa dài xếp nếp màu đỏ rực rỡ, vòng eo buộc một dải nơ kim tuyến màu trắng như tuyết, mái tóc buông lơi trên vai, khuôn mặt kiều mỵ như ánh trăng rằm, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng, câu dẫn lòng người. Tiểu hồng hồ nhìn mà không khỏi kinh thán, trời ah, đây không phải là tình nhân của Thiên Lôi, tiểu tam trong truyền thuyết đấy chứ? Vậy...chẳng phải còn cần đi biếu một nhà nữa sao!

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ