Chương 24: Dùng thân hồ ly về nhà

1.5K 138 1

Tay phải Hồ Liễu xách tiểu hồng hồ, tay trái thì nắm kim sắc tiểu miêu vẫn còn nằm vặn vẹo dưới đất lên, híp mắt, nhìn chằm chằm mông cẩn thận xem xét.

"Cắn hỏng rồi?"

Cho dù mông bị cắn nở hoa rồi, kim sắc tiểu miêu vẫn muốn bảo trì tôn nghiêm của mình, tiểu móng vuốt ôm mông kêu gào với Hồ Liễu: "Nàng xem cái gì? Có gì mà xem?"

Hồ Liễu thấy kim sắc tiểu miêu còn có tinh thần đấu võ mồm với mình, biết nó không sao cả liền nhẹ nhàng thở phào, ha ha cười nhạo nó: "Cũng không phải chưa từng thấy qua mà, ta chỉ muốn nhìn một chút xem cúc hoa có bị cắn hỏng không, về sau còn dùng được nữa không thôi."

"Nàng!!!" Kim sắc tiểu miêu cuồng nộ, phát ra từng tràng tiếng thét chói tai.

Tiểu hồng hồ ở bên tay phải nhìn hai người bên kia phát sinh mâu thuẫn, thấy đúng thời cơ, liền bắt đầu liều mạng vặn vẹo thân mình như quả cầu căng tròn phủ lông béo mập của nó.

"Đại tỷ, buông ra, ta muốn cắn nát nửa cái mông của nó! Nó dĩ nhiên lại dám hung dữ với ngươi!"

Kim sắc tiểu miêu bị tỷ muội hai người chọc tức khiến thịt béo cả người rung rung: "Hồ Liễu, cho dù tử tiểu hồng cắn nát cả cái mông của ta thì nàng cũng là vạn năm thụ! Để cho ta áp cả đời!"

Đôi mắt đẹp của Hồ Liễu nheo lại, cười quyến rũ nhìn kim sắc tiểu miêu: "Thật không? Ah ah..."

Nói xong, hai tay đồng thời buông ra.

"Meo meo –"

"Chi –"

Một mạt hồng quang lóe lên, kim sắc tiểu miêu bị tiểu hồng hồ không chút lưu tình đè dưới thân, tiểu hồng hồ như thể chó săn cắn xé con mồi, liều mạng nhằm mông Vị Ương cắn. Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết, tiếng thét chói tai hòa thành một mảnh, lông mèo màu vàng bay đầy phòng. Hồ Liễu ngồi ở sô pha pha trà cười tủm tỉm xem cuộc chiến, đây không thể nghi ngờ là hỗ trợ thêm khí thế cho tiểu hồng hồ, nó dùng hết sức lực từ khi bú sữa mẹ dồn vào cái mông của kim sắc tiểu miêu, cắn thẳng đến khi cả người mỏi mệt mới bằng lòng buông tha con tiểu miêu đang hấp hối ra, trước khi rời móng vuốt còn không quên đe dọa: "Tử miêu yêu, nếu Y Y còn không chịu để ý ta, ngươi chứ chuẩn bị mông chờ để bị cắn tiếp đi!"

"Meo meo –"

***

Vị Ương khôi phục nhân hình, nửa người để trần ngả vào lòng Hồ Liễu, đáng thương nhìn nàng bôi thuốc lên mông mình.

Tiểu hồng hồ dựng thẳng móng vuốt, ngồi một bên lo lắng: "Đại tỷ, tỷ cũng mau biến ta trở lại đi –"

Hồ Liễu trợn mắt liếc nó: "Ta cũng đâu có khả năng đó, liền ngay cả vì sao ngươi lại tự mình biến thân ta còn không rõ nữa."

"Đại tỷ –"

"Ai da, đau chết mất." Vị Ương gân cổ thét chói tai, dời lực chú ý của Hồ Liễu.

Hồ Liễu bị dọa giật mình, vội vàng quay đầu nhìn Vị Ương, nhìn cặp mông trắng đầy dấu răng mà có chút đau lòng: "Hồng nhi ngươi cũng thật là, sao có thể cắn nhẫn tâm thế!"

[BHTT - Edit Hoàn] Hồ ly chẳng ra hồ ly - Diệp SápNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ