[Dã Sử Việt] Nào Hay Xuân Mên...

By doanh2305

61.8K 4K 767

Nào Hay Xuân Mênh Mông, nguyên gốc Hán Việt là Bất Tri Xuân Dĩ Quy, là một câu trong bài Xuân Hiểu của Trần N... More

Chương 1: Đầu Tiên Là Một Đóa Hoa Si
Chương 2: Thứ Hai Là Thiền Sư Đạt Đạo
Chương 3: Có Một Tên Phóng Túng, Nhưng Cũng Có Kẻ Mặt Lạnh Như Tiền
Chương 4: Tiếp Theo Là Cái Đồ Miệng Quạ
Chương 5: Có Kẻ Bị Giáo Đâm Đùi
Chương 6: Lại Có Người Tương Tư Thành Bệnh
Chương 7: Còn Thêm Một Tên Gian Phu Kỳ Quặc
Chương 8: Có Cành Hồng Hạnh Kịp Quay Đầu
Chương 9: Lúc Nào Cũng Có Thể Gặp Được Một Cuộc Tình Tay Ba
Chương 10: Đêm Hoa Đăng Bất Ổn
Chương 11: Đàn Ông Đẹp Trai Chưa Chắc Là Đàn Ông Tốt
Chương 12: Dưới Bóng Cây Bạch Trà
Chương 13: Bứt đi thì dạ không đành
Chương 14: Cách xa nhân ngãi như chỉ mành thắt gan
Chương 15: Cơ Duyên Từ Cái Nghiên Mực
Chương 16: Sen Trong Giếng Ngọc
Chương 17: Ông Hoàng Năm Và Ông Hoàng Sáu
Chương 18: Nguyệt Vô Sự Chiếu Nhân Vô Sự
Chương 19: Đêm Giao Thừa
Chương 20: Nào Hay Xuân Mênh Mông
Chương 21: Hoạn Nạn Mới Thấy Chân Tình
Chương 22: Quan Gia Là Kẻ Lừa Gạt
Chương 23: Cuộc Hội Ngộ Của Hai Tên Trộm
Chương 24: Linh Lan
Chương 25: Rắc Rối Bắt Nguồn Từ Con Cá Chép
Chương 26: Thì Ra Là Khởi Binh Vấn Tội
Chương 27: Đạo Vợ Chồng
Chương 28: Vở Kịch Diễn Hai Lần
Chương 29: Dẫn Lửa Thiêu Mình
Chương 30: Thà Rằng Ăn Nửa Quả Hồng
Chương 31: "Anh Chàng Này Thật Thú Vị"
Chương 32: Việc Nước Trước, Việc Nhà Sau
Chương 34: Nước Non Một Gánh Chung Tình
Chương 35: Cô Thương Nhớ Ai Ngơ Ngẩn Đầu Cầu
Chương 36: Thanh Phúc
Chương 37: Quan Gia Lại Là Kẻ Trộm
Chương 38: Khai Quốc Có Vật Báu
Chương 39: Dâm Đàm Có Hỗn Loạn
—Chương 40: Chàng Trai Năm Ấy
Chương 41: Tin Tưởng Và Thành Thật
Chương 42: Dù Gió Ào Ạt, Dù Mưa Mịt Mù
Chương 43: Bắt Gian Trên Hồ Thuỷ Tinh
Chương 44: Người Đứng Dưới Tây Hiên
Chương 45: Ngoảnh Đầu Lại Đã Chẳng Thấy Bóng Người
Chương 46: Thiên Hạ Tam Kỳ Tuyệt
Chương 47: Giặc Tới Nhà Thì Đánh, Nước Lên Thì Đắp Đê
Chương 48: Sài Thung
Chương 49: Thứ Trong Cung Diệu Hoa
Chương 50: Chỉ Đâu Mà Buộc Ngang Trời
Chương 51: Chuyện Gì Cũng Phải Có Thứ Tự
Chương 52: Tuyết Rơi Ở Đại Đô
Chương 53: Một Người Đem Gạo, Một Người Thổi Cơm
Chương 54: Nguồn Ánh Sáng Duy Nhất
Chương 55: Trát Lạt
Chương 56: Chân Tướng
Chương 57: Đoàn Tụ
Chương 58: Là Người Quen!
Chương 59: Oan Gia Thường Hay Ngõ Hẹp
Chương 60: Trẻ Nhỏ Không Dạy Sẽ Hư
Chương 61: Cung Quan Triều Giấu Rồng Giấu Hổ
Chương 62: Hoài Văn Quân
Chương 63: Trống Trận Vang, Tập Hợp
Chương 64: Tại Núi Phả Lại
Chương 65: Trong Làn Nước Lạnh
Chương 66: Lịch Trình Di Chuyển Phức Tạp
Chương 67: Trâu Buộc Ghét Trâu Ăn
Chương 68: Kẻ Ác Cáo Trạng Trước
Chương 69: Gióng Trống Khua Chiêng Làm Bậy
Chương 70: Gióng Trống Khua Chiêng Cướp Vợ
Chương 71: Trong Thành Bố Vệ
Chương 72: Hai Đầu Chiến Tuyến
Chương 73: Tình Chị Em Cây Khế
Chương 74: Chiến Thắng Từ Cơn Đau Bụng
Chương 75: Vỡ Chậu Tan Gương
Chương 76: Trời Xanh Mới Biết Tấm Lòng Son
Chương 77: Mưa Rơi Tháng Tư
Chương 78: Mai Phục
Chương 79: Tập Kích
Chương 80: Lại Lâm Vào Hiểm Cảnh
Chương 81: Khởi Giá Hồi Kinh
Chương 82: Về Vấn Đề Con Trẻ
Chương 83: Bàn Về Câu Chuyện Nhan Hồi Ăn Vụng Cơm
Chương 84: Kể Cả Đi Ăn Cưới Cũng Có Thể Gặp Được Sơn Tặc
Chương 85: Cô Gái Này Là Ai?
Chương 86: Câu Chuyện Chó Ngáp Phải Ruồi Của Thì Kiến
Chương 87: Cô Gái Nhà Ai Đi Lấy Chồng
Chương 88: Trận Mã Cầu
Chương 89: Nỗi Khổ Tâm Của Chị Trinh
Chương 90: Xe Đến Chân Núi Ắt Có Đường
Chương 91: Khổng Dung Nhường Lê
Chương 92: Quả Báo Đến Sớm
Chương 93: Thả Tương Nhất Tiếu Duyệt Phùng Niên
Chương 94: Có Người Đi Cũng Có Người Đến
Chương 95: Con Gái Mới Tốt
Chương 96: Trận Chiến Bên Ngoài Và Trận Chiến Trong Nhà
Chương 97: Có Nội Gián?
Chương 98: Em Vẫn Không Tin Tôi
Chương 99: Rút Khỏi Thành
Chương 100: Cuộc Đuổi Bắt Trên Biển
Chương 101: Không Sợ Kẻ Địch Mạnh Như Hổ
Chương 102: Sống Cùng Sống, Chết Cùng Chết
Chương 103: Đêm Nằm Gốc Thị Mơ Màng
Chương 104: Xẻ Gỗ Đóng Cọc
Chương 105: Trận Phục Kích Trong Đêm
Chương 106: Đại Thắng Sông Bạch Đằng
Chương 107: Nỗi Canh Cánh Của Quốc Hiện
Chương 108: Niềm Trăn Trở Của Đĩnh Chi
Chương 109: Chuyện Lông Gà Vỏ Tỏi Trong Phủ Văn
Chương 110: Những Việc Cần Làm
Chương 111: Mỗi Câu Chuyện Đều Có Kết Cục
Chương 112: Nhưng Có Quá Quan Trọng Không? (Hết)
Bạch Đằng Giang Phú
Ngoại Truyện 1: Là Ai Trồng Cây, Là Ai Chăm Bẵm (1)
Ngoại Truyện 2: Là Ai Trồng Cây, Là Ai Chăm Bẵm (2)
Ngoại Truyện 3: Là Ai Trồng Cây, Là Ai Chăm Bẵm (3)
Ngoại Truyện 4: Công Chúa Hòa Thân (1)
Ngoại Truyện 5: Công Chúa Hòa Thân (2)
Ngoại Truyện 6: Công Chúa Hòa Thân (3)
Ngoại Truyện 7: Công Chúa Hòa Thân (4)
Ngoại Truyện 8: Nguyên Đào (1)
Ngoại Truyện 9: Nguyên Đào (2)
Ngoại Truyện 10: Nguyên Đào (3)
Lời kết

Chương 33: Ở Trên Cành Là Lá

576 43 28
By doanh2305

Dù tự bào chữa rằng mình trở về chỉ là vì việc nước nhưng tôi không thể dối gạt bản thân là Trần Khâm cũng chiếm một vị trí không nhỏ trong lòng, thậm chí là ngày càng lớn mạnh.

Thế nên mới có cảnh tôi bất lực nhìn Trần Khâm cứ ngồi ở đối diện chống cằm nhìn mình không chớp mắt, ấy thế mà tôi cảm giác anh ta nhìn rất say sưa mê mẩn, không một chút chột dạ nào.

Tôi sờ sờ mặt mình đã nóng ran lên như muốn cháy rụi, rồi bỗng vỗ vào vết thương của anh ta, gắt gỏng nói:

"Anh mà còn nhìn tôi nữa thì tôi đổi ý đấy nhé!"

Trần Khâm rên lên một tiếng, ai oán nói:

"Tôi chỉ muốn kiểm chứng đây là thật hay mơ thôi mà." – Nói xong lại cười hì hì – "Nhưng bây giờ thì biết là thật rồi."

Tôi nhìn Trần Khâm cười như kẻ ngốc kia, cảm giác như mình đã bị lừa.

Sau đó anh ta bỗng nhiên gác lại ánh mắt thâm tình, lại cau mày nói:

"Vậy bây giờ nói tôi nghe, vì sao em lại ở đây?"

Quả nhiên đây mới là Trần Khâm của mọi khi, luôn có cách khiến người ta bức bối đây này.

Tôi lại rơi vào trạng thái luống cuống, vụng về đáp:

"Là.. là hiểu lầm... tôi.."

Lần này ngược lại Trần Khâm không cố làm cho ra ngô ra khoai nữa, anh ta chỉ kéo đầu rúc vào lồng ngực ấm áp của mình, như thở hắt ra thủ thỉ:

"Thôi, là gì cũng được, miễn em chấp nhận trở về bên cạnh tôi là được rồi."

Nói tóm lại thì chuyện trước đây ra sau, cả hai đều đồng ý gác lại. Tôi cảm nhận được anh ta cố gắng hít thở đều, nhưng quả tim trong lồng ngựa lại đập bang bang.

Ban nãy Trần Khâm bị Trịnh Giác Duy đâm một dao, tuy vết thương không đến nỗi nào nhưng cũng không nhẹ, vẫn cần phải đắp thuốc băng bó. Anh ta vén quần lên cho tôi băng bó, tôi lại ngại không dám nhìn.

Trần Khâm bật cười, xoay mặt tôi qua:

"Có gì đâu mà ngại, sau này có những chuyện khác còn ngại hơn phải làm nữa kia."

Cũng không cần phải nói thẳng ra như vậy được không?

Đang đỏ mặt tía tai bỗng liếc qua thấy đùi anh ta ấy vậy mà lại có cả một hình xăm rồng đen to tướng, hình xăm bao phủ hết phần đùi đến gần tới bắp chân. Hình xăm tinh xảo ấy toát ra vẻ oai phong và khí thế không thể tả bằng lời, sống động đến nỗi có thể tưởng tượng một giây sau liền phá bỏ lớp mực để chui ra. Mặt tôi lại càng đỏ thêm, tại sao tôi lại thấy hình xăm này lại quyến rũ và nam tính thế này nhỉ, trời ơi thật là ma xui quỷ khiến.

Trần Khâm nghe tôi hỏi thì ngó xuống đùi mình, à một tiếng giải thích:

"Nhà ta vốn là người sông nước, nếp nhà theo nghề võ đời đời chuộng dũng cảm nên thường xăm hình rồng vào đùi để tỏ là không quên gốc."

Sau đó lại kề sát vào tôi, ngón tay chỉ lên bả vai tôi trầm giọng nói:

"Ở đây, hình như cũng có một hình xăm hình chiếc chuông nhỏ, không biết có ý nghĩa gì?"

Vừa đỏ mặt ngại ngùng xong tôi lại chuyển sang hoang mang, bèn lục lại ký ức mà mình nhớ được thì hình như cũng không có đoạn nào nói rằng trên người tôi có hình xăm. Có vẻ là do vết xăm ở phía bả vai nên bình thường tôi cũng không chú ý lắm. Mà khoan,..

"Ơ nhưng mà... anh nhìn thấy hình xăm đó khi nào vậy?"

Trần Khâm thấy tôi có vẻ khó chịu thì mới hạ giọng, đằng hắng một tiếng, nói:

"Là cái hôm chúng ta nói về đạo vợ chồng!"

Lúc này tôi thật muốn đấm cho anh ta một cái.

"Con mắt của quan gia đúng là rất tinh!"

Trần Khâm cười cười:

"Đó là lẽ dĩ nhiên, những thứ mình yêu thích tôi thường quan sát rất kỹ."

Đêm nay Trần Khâm ôm tôi rất chặt, giống như sợ tôi sẽ bất thình lình bỏ anh ta mà đi. Gương mặt của anh ta rất đẹp, ngay từ lúc đầu gặp anh ta đã thấy như trăng thanh gió mát, khiến tôi phải ngẩn ngơ.

Sau đó bên ngoài vang lên tiếng kèn lá, ở vùng Đà Giang thô sơ này người ta vẫn thường hay dùng nó để thổ lộ tâm tình với nhau. Tôi vẫn còn nhớ ban nãy cô con gái mới mười ba tuổi của Trịnh Giác Mật còn nhìn Trần Nhật Duật bằng đôi mắt miên man tình ý mà hát rằng:

"Ở trên cành là lá, đặt lên môi em thành lời

Lời tâm tình dịu êm, từ trong con tim em vấn vương

Gọi mùa xuân sang từ lung linh hương sắc

Gọi tình yêu về từ lòng em... say mê"...

Tích xưa kể rằng Chiếc kèn lá là thứ mà tiên ông ban tặng cho chàng trai vốn là con trai của vua thủy tề và công chúa để đôi trai gái bày tỏ tâm tình với nhau khi công chúa đang bị giam giữ bởi sợi dây thần của quỷ. Khi tiên ông biến mất, công chúa đặt chiếc lá lên môi và thì thầm vào đó những lời yêu thương thắm thiết, nỗi khổ đau và mong chàng trở lại cứu nàng. Nhờ âm thanh chiếc kèn lá, chàng trai đến cứu được người mình yêu khỏi nanh vuốt của quỷ thần và cùng nhau sống cuộc đời hạnh phúc.

Tiếng kèn giống như ngầm hỏi, có ai ở bên đó không?

Có thể do đi đường mệt nhọc nên Trần Khâm ngủ rất say, tôi bất giác hôn lên trán anh ta một cái, sau đó đứng dậy mặc thêm áo khoác, chậm rãi bước ra bên ngoài. Hiện giờ đã là lúc nửa đêm.

Không ngờ người thổi kèn lá là Trần Nhật Duật, anh ta đang đứng khoanh tay tựa vào gốc mận từ lúc nào không rõ, vừa thổi kèn là vừa nhìn miên man tận đâu. Nếu như cô con gái của Trịnh Giác Mật mà nghe được thì hẳn là sẽ có một đêm không ngủ.

Tôi bước lại gần anh ta, cười bảo:

"Ngày mai về kinh rồi mà chú Văn giờ này vẫn còn ở đây ngắm trăng thổi kèn, thật là có hứng thú!"

Trần Nhật Duật xoay người lại nhìn tôi, nhếch môi:

"Chỉ sợ có người thắc mắc trong lòng nên đành nán lại một chút."

Phải công nhận là từ trước đến nay không khí của tôi và Trần Nhật Duật vẫn luôn hòa hợp cho dù gặp phải chuyện như thế nào. Đứng cạnh anh ta giống như mọi thứ trở nên trầm tĩnh, trầm tĩnh như con người anh ta vậy.

Tôi giả vờ trịnh trọng nói.

"Vậy phiền chú Văn giải đáp cho kẻ ngu khờ!"

Trần Nhật Duật lườm tôi một cái, rất phá lệ không cất giọng mỉa mai mà đi thẳng vào vấn đề:

"Trịnh Giác Duy chết rồi."

Tôi thoắt cái sững người, vậy là manh mối cuối cùng cũng mất.

Nhưng tại sao đột nhiên Trịnh Giác Duy lại chết, là không chịu nổi tra khảo hay bị thủ tiêu, hay hắn ta vì đại nghĩa quên mình mà chọn con đường tự sát?

Thấy tôi trầm ngâm, Trần Nhật Duật lại nói tiếp:

"Đã tra hỏi được là do nó cấu kết với bọn Thát Đát, người ta cho nó lợi lộc rồi sai khiến, mà nó thì chỉ biết người đó có địa vị rất cao chứ chưa từng biết thân phận của gã là gì. Số người mà Giác Duy đưa về Thăng Long ẩn nấp trong dân gian, nghe theo sai khiến của người trong cung. Đúng lúc nó đang nói về thân phận của người đó thì bị phát độc chết."

Trần Nhật Duật lại thở hắt ra:

"Lúc tôi phát hiện ra thì nó đã trúng độc rồi, nhưng tôi chỉ có thể giúp nó giữ được tính mạng bao lâu đó thôi. Còn về lợi lộc, cô đoán xem là lợi lộc gì?"

Tôi suy nghĩ, hẳn là cũng chỉ vàng bạc châu báu thôi chứ chi. Tôi nói, Trần Nhật Duật lại đáp:

"Là một bộ võ nghệ cùng với Đà Giang này!"

Ồ, thế thì cũng thật hấp dẫn, hèn gì có thể biến Trịnh Giác Duy thành một con chó trung thành sai gì làm đó. Nghe nói Trịnh Giác Duy thể chất bình thường, đầu óc cũng bình thường, vậy mà từ chuyến đi đó trở về thì võ nghệ lẫn thể lực đều tiến bộ hơn hẳn. Sau đó còn bí mật mua chuộc được lòng người, gần một nửa Đà Giang trở thành nô bộc của anh ta. Xem ra về sau Trịnh Giác Mật muốn khắc phục hậu quả cũng không dễ dàng gì.

Đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên Trần Nhật Duật nói:

"Vậy là quyết định trở về à?"

Tôi bĩu môi:

"Chứ tôi cũng đâu có muốn đi."

Trần Nhật Duật lại nói:

"Nhưng không ngờ được là quan gia lại chạy đến tận đây đấy. Thật mở mang tầm mắt một phen."

Nghe Trần Nhật Duật nói thế, cảm giác của tôi lại thay đổi, giống như là gì ý nhỉ, Trần Nhật Duật này muốn thử lòng Trần Khâm chăng?

Tôi thấy mặt mình hơi nóng, giả vờ ho mấy tiếng, chống chế:

"Chú cũng thấy tình hình hiện tại đấy thôi, bọn Thát Đát càng ngày càng quá đáng, nếu như bên cạnh quan gia không có một người đáng tin thì chỉ e tai họa đến trong chớp mắt, không kịp trở tay."

"Ồ, thật là một người biết vì nghiệp lớn!"

Trần Nhật Duật đánh giá. Nhưng tôi chưa kịp cười thì anh ta lại vạch trần tôi:

"Tôi lại thấy có người bị làm cho cảm động rồi."

Không ngờ Trần Nhật Duật lại nói thẳng thừng như thế, thật khiến người ta ngại ngùng. Tôi nhất thời cũng không biết phải đáp ra sao, bị nói trúng tim đen thật làm cho người ta khốn đốn.

Nói không cảm động với Trần Khâm thì không phải. Ngày trước tình cảm của tôi với Quốc Tảng đã dỡ dang rồi, dạo đấy anh ta thích tôi nhưng đến lúc tôi nhận ra mình cũng rung động với anh ta thì đã là quá muộn, giữa hai chúng tôi có quá nhiều thứ ràng buộc và chính những thứ đó khiến tôi dần dập tắt lửa lòng. Giữa tôi với anh ta chỉ còn chấp niệm bởi vì một lời hứa.

Tôi những tưởng mình sẽ mãi mãi như vậy, nhưng không, cho đến hôm nay thì ngọn lửa trong lòng tôi như được đốt lên một lần nữa. Tôi nhìn vầng trăng hôm nay to tròn sáng rõ, cảm thấy lòng mình cũng bớt mịt mù như ngày xưa.

Trần Nhật Duật thấy tôi im lặng, bỗng nhiên ôn tồn:

"Giờ hai người đã là vợ chồng, đạo vợ chồng thì không cần câu nệ, hãy tương trợ lẫn nhau."

Đầu tôi lại ong ong. Được rồi, đừng nói mấy chuyện đạo vợ chồng với tôi nữa, làm ơn đi!

Gà đã gáy canh ba, Trần Nhật Duật cũng không định đứng đây thêm nữa, lúc sắp đi, anh ta bỗng quay lại bảo tôi:

"Còn một chuyện, võ công của cô và Trịnh Giác Duy có điểm tương đồng. Tôi... không hi vọng cô có điều gian dối!"

Trần Nhật Duật nói xong thì mất hút trong đêm đen, bỏ lại tôi với sự nghi hoặc trong tâm trí.


Continue Reading

You'll Also Like

44.1K 2.1K 51
Lần đầu viết truyện nên có nhiều sai sót! Nếu có gì thì xin mọi người bỏ qua!!
9.2K 990 58
Trong cuộc sống có nhiều thứ không giống với tự nhiên, và còn nhiều điều kỳ bí hơn trí tưởng tượng của nhân vật chính. Cô gái này không muốn chấp nhậ...
265K 16.7K 197
Tác giả: Phủ Thiên Thể loại: Cổ đại, Ngôn tình, Cung đình, Hào môn, 2S, HE Số chương: 392 chương chính truyện Nguồn: converted by Leo Sing ở Wiki dịc...
5.4K 343 4
𝟬𝟯. 𝚐𝚘𝚒𝚗𝚐 𝚘𝚗 ◟Câu chuyện vui của những kẻ kì lạ, ◟câu chuyện nhàn hạ của những kẻ tương tư. 𝟷𝟽.𝟸.𝟸𝟶𝟸𝟸