Chương 76:Giới Hạn Cuối Cùng.

48.8K 2.1K 322

Biệt thự Thần Viên lúc này dù có rất nhiều người đi đi lại lại canh chừng nghiêm ngặt, nhưng vì không có sự hiện diện của Chung Hân đã trở nên lạnh lẽo hiu quạnh đến nỗi khiến trái tim của Thần Phong đau khổ đến tột cùng.
Trong phòng ngủ chính lúc này tối om, Thần Phong ngồi trên giường lớn dựa lưng vào đầu giường trong lòng phiền muộn nên không có tâm trạng bật đèn.
Ánh sáng mờ nhạt tỏa ra từ mặt trăng trên bầu trời, thấp thoáng chiếu qua khe hở của màn cửa sổ làm bằng vải rọi thẳng lên người của Thần Phong.
Trong lòng Thần Phong nôn nóng như ngồi trên đóm lửa, tay thản nhiên cầm cái bật lửa hình con sói làm động tác xoay xoay, ánh mắt thâm thuý lúc này như một cái hố sâu không thể nhìn thấy đáy.
Đứng trước mặt anh chính là Hứa Thừa Anh và Lăng Triều, hai người cũng không khác gì với Thần Phong trong lòng sốt ruột chờ đợi tin tức của Chung Hân.
Lúc này tuy trong phòng chỉ có ba người, nhưng đứng ngoài cửa là một đám thuộc hạ tinh anh nhất của Hội Thần Hoa.
Sau lần tai nạn vừa rồi Lăng Triều muốn đảm bảo tuyệt đối chủ nhân sẽ không gặp chuyện rủi ro gì nữa, nên cố tình sắp xếp bọn thuộc hạ thay phiên nhau bảo vệ cho Thần Phong cả ngày lẫn đêm.
Sau khi gọi điện thoại cho Tần Gia Uy, Thần Phong đã ngồi yên đó chờ đợi kết quả.
Thần Phong vì lo lắng cho sự an nguy của Chung Hân nên không có tâm trạng để ăn gì cả, chỉ uống chút ít nước do Bác Phúc mang tới.
Hứa Thừa Anh lo lắng cầm khay tức ăn, buớc tới trước mặt Thần Phong nói.

- Chủ nhân, ngài nên ăn gì một chút sức khỏe của ngài còn chưa hồi phục hẳn nếu........

Lời nói của Hứa Thừa Anh còn chưa nói hết câu lập tức dừng lại, Thần Phong nhíu mày ánh mắt ưu tư đang nhìn vào cái bật lửa hình con sói trên tay, đột nhiên hiện lên nộ khí rõ rệt nhìn thẳng vào mặt của Hứa Thừa Anh.

- Nhiều chuyện!

Thần Phong lạnh lùng buông ra một câu, những gì Thần Phong đã quyết định không ai có thể khuyên can.
Hứa Thừa Anh tự giác đặt khay thức ăn lại trên bàn lui xuống đứng sang một bên, theo bên cạnh Thần Phong nhiều năm nên Hứa Thừa Anh là người hiểu rõ tính khí của Thần Phong.
Tuy Thần Phong không thốt ra những lời hùng hồn nhưng ánh mắt vừa rồi của Thần Phong đã nói lên tất cả, sự tức giận đau khổ cùng với bất an trong lòng đều để lộ ra ngoài.

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ nghe được tiếng hít thở nặng nề cùng với tiếng tích tắc vang ra từ cái đồng hồ treo trên bức tường màu trắng trước mặt.

"Reng...reng..."

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng.
Thần Phong lập tức khom tới không nghĩ ngợi gì nhắc máy ngay.

- Alo......

Ánh mắt loé lên chút hi vọng của Thần Phong bị giọng nói vang lên trong điện thoại dập tắt, khiến anh thất vọng vô cùng.

- Anh Thần Phong, anh có rảnh không cùng em tham gia một buổi vũ hội do Mạnh Thị tổ chức.

Lãnh Đồng nói với giọng vui mừng, cô đã gọi cho Thần Phong cả tháng nay nhưng lần nào người bắt máy cũng là Hứa Thừa Anh.
Hứa Thừa Anh luôn viện cớ Thần Phong đang bận chuyện nên không thể nghe điện thoại.
Hôm nay nghe được giọng nói của Thần Phong trong lòng cô vui đến khó tả.

Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh Nghĩa. (Ngôn tình, hắc bang,ngược, sủng,HE)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!