Chương 7:Kiên Cường.

49.6K 1.8K 345

Mọi việc xung quanh Chung Hân
hầu như vì lời nói của Thần Phong làm ngưng động, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Nhưng ngoài mặt Chung Hân vẫn cố giữ bình tĩnh, không để Thần Phong nhìn thấu tâm tư của cô.

Tiểu Thu nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của Chung Hân, trong lòng cảm giác áy náy vô cùng, nếu không phải vì cô Chung Hân sẽ không bị thiếu gia hiểu lầm, tuy trong lòng Tiểu Thu rất
sợ bị Thần Phong trách phạt nhưng cô không nỡ nhìn thấy Chung Hân gánh tội thay cho cô.

- Thiếu gia.........

Tiểu Thu muốn nói cho Thần Phong biết sự thật, nhưng không ngờ Chung Hân lại lên tiếng trước.

- Thật xin lỗi.

Chung Hân gượng người ngồi dậy cúi đầu nói khẽ trước mặt Thần Phong, cô biết dù cô có giải thích anh cũng không tin, ngược lại anh sẽ nghĩ cô chỉ muốn buông lời biện bạch.
Nếu đã như vậy thì tốt hơn cô âm thầm nhận lỗi cho qua, vả lại Chung Hân cũng không muốn Tiểu Thu bị Thần Phong trách phạt.

Cảm giác hồi hộp bối rối trong lòng thật sự khiến cô chịu không nổi, tại sao anh lại nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét đó? tại sao lại cố tình thốt ra những lời làm tổn thương cô?.
Chung Hân không nói gì thêm từ từ quay người lại, đi chậm rãi lên phòng của mình.

Thần Phong đứng bất động ánh mắt có phần kinh ngạc nhìn theo bóng lưng mảnh mai của Chung Hân, anh không ngờ Chung Hân lại là một người kiên cường không giống như vẻ bề ngoài yếu đuối của cô, chảy nhiều máu như vậy chắc phải đau lắm vậy mà Chung Hân không hề kêu than, hoặc khóc lóc như mấy người phụ nữ khác.
Con ngươi đen nhánh của Thần Phong chợt hiện lên sự khinh thường.

- Cô đừng nghĩ nói ra ba từ 'thật xin lỗi' là xong!
Từ nay trở đi cấm cô đụng vào những cây hoa Dạ Lý Hương trong Thần Viên này.

Trong lòng Thần Phong nghĩ cô thật không đơn giản muốn chơi trò tiểu bạch thỏ để cám dỗ anh ư?.
Ánh mắt sắc bén của Thần Phong chợt chuyển lên cành hoa Dạ Lý Hương nằm dưới mặt đất trong lòng hiện lên cảm giác xót xa, bàn tay đang đặt bên hông không tự chủ xiết chặt lại.

Giọng nói lạnh như băng của Thần Phong vang lên từ phía sau làm bước chân Chung Hân hơi khựng lại, đôi môi cô bất giác công lên thành một nụ cười chua xót.
Chung Hân không quay đầu cũng không nói gì thêm, bước đi đều đều về phía trước, cô cố hết sức gượng người tránh để mình ngã xuống, bước đi một cách loạng choạng lên từng bậc thang thường ngày chẳng là gì nhưng hôm nay vì cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay lan tỏa cả thân thể nhỏ bé, xông thẳng lên đầu khiến từng bước chân nặng trĩu như cực hình.

Anh Thần Phong, anh thật sự đã quên em rồi, anh không còn nhớ Hân Nhi nữa sao?
Vừa rồi khi cô đối diện với Thần Phong, cô cảm giác được Thần Phong thật sự có ác cảm với cô, bây giờ cô phải làm sao đây? Cô phải làm cách gì để giúp anh, để làm trái tim anh ấm áp trở lại?.

Chung Hân bước từng bước lên lầu, bàn tay nhỏ những giọt máu đỏ tươi theo từng bước chân cô.
Vừa bước vào phòng Chung Hân liền đi đến tủ đầu giường lấy ra hộp y tế, cô yếu ớt ngồi xuống mép giường làm sạch vết thương rồi tự băng bó lại, trong lòng thầm cầu nguyện vết thương này sẽ không ảnh hưởng đến việc sau này cô đánh đàn dương cầm.
Sau khi xử lý xong vết thương, Chung Hân mệt mỏi nằm dài xuống giường cô thật sự không chịu nổi cơn đau ở đầu, cặp mắt xinh đẹp từ từ khép lại.

Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh Nghĩa. (Ngôn tình, hắc bang,ngược, sủng,HE)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!