Chương 11: Đêm Tân Hôn.

55.7K 1.7K 386

Giọng hát truyền cảm hoà lẫn tiếng đàn tràn đầy cảm xúc, Chung Hân chìm đắm trong lời hát muốn trút hết những đau khổ trong lòng vào tiếng nhạc vu vơ.
Một giọt nước mắt trong suốt chảy nhẹ nhàng xuống gương mặt xinh đẹp, dừng lại trên phím đàn hai màu trắng đen.
Thời gian hai năm Chung Hân sống tại Mỹ niềm kiêu hãnh nhất trong lòng cô, không phải là trở thành một người nổi tiếng trong thế giới âm nhạc, việc cô đắc ý nhất chính là cô đã học được cách gửi gắm tâm hồn bị tổn thương của mình vào trong âm nhạc.
Chỉ có khi cô đàn dương cầm Chung Hân mới thật sự là chính bản thân cô, là một Chung Hân luôn mang trong mình nhiều nỗi tâm sự, nhiều thù hận xen lẫn nhiều nỗi nhớ nhung, nhớ mẹ nhớ ba nhớ những người trước đây làm việc tại Lãnh gia luôn yêu thương quý mến cô.
Đứng trước mặt mọi người bây giờ chính là một Chung Hân lúc nào cũng đeo cái mặt nạ giả tạo, khi nhìn vào cô mọi người đều lầm tưởng cô là một cô gái hạnh phúc vui vẻ, không ai có thể ngờ được đằng sau ánh mắt trong sáng đó chính là một tâm hồn yếu đuối với muôn ngàn tổn thương.

Không chỉ Chung Hân ngất ngây trong từng lời nhạc ngay cả những người đứng dưới khán đài cũng cảm nhận được sự bi ai, cảm giác xúc động làm mấy người phụ nữ bất giác rơi lệ.

Sau khi bản nhạc kết thúc Chung Hân lập tức trở về dáng vẻ ôn hoà của mình, một người phụ nữ tao nhã biết thu mình khép nép trước mặt người khác.

"Bốp.......bốp......bốp......"

Vài giây sau những tiếng vỗ tay tán thưởng lần lượt cất lên, họ chưa từng nghe qua người nào đàn ra một bản nhạc thấm vào lòng người như Chung Hân.
Thần Phong đứng đút hai tay vào trong túi quần tây của mình nhìn Chung Hân bằng ánh mắt phức tạp.
Tuy ngoài mặt anh vẫn giữ thái độ lạnh nhạt nhưng trong lòng đã bị dáng vẻ kiêu ngạo cùng với cảm xúc đau thương trên gương mặt Chung Hân vừa rồi làm trái tim anh đập loạn nhịp.
Cho dù Lãnh Đồng đàn rất hay nhưng Lãnh Đồng chưa từng trải qua sự đau thương thống khổ nên không biết phải thể hiện cảm xúc đó như thế nào, chỉ có những người đã từng bị tổn thương mới có thể nhập mình vào lời nhạc.

Chung Hân đứng trên khán đài tỏa sáng như những vì sao trên bầu trời, nét mặt xinh đẹp không hề vì sự thắng cuộc mà trở nên đắc ý.
Cô lịch sự cúi đầu chào khán giả ánh mắt thâm thuý nhìn vào Thần Phong lúc này thật bình tĩnh đứng ngay chính giữa khán đài nhìn cô.

- Bản nhạc này tôi xin tặng cho ông xã Thần Phong của tôi.

Thần Phong đứng bất động, cái gì là ông xã Thần Phong, người phụ nữ này cái gan quả thật rất lớn.
Thần Phong nghiến răng ken két, trong lòng anh chưa từng công nhận cô là vợ.

Lãnh Đồng đứng bên cạnh sắc mặt tái xanh vì tức giận, còn tưởng mình sẽ làm Chung Hân mất mặt ai ngờ cô mới chính là người mất mặt ngày hôm nay.
Lãnh Đồng bước đi nặng nề xuống khán đài, đến bên cạnh Triệu Nhàn phàn nàn.

- Cũng tại mẹ, bày ra cái trò này để làm gì?
Chắc bây giờ trong lòng cô ta rất đắc ý vì đã thắng con.

Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh Nghĩa. (Ngôn tình, hắc bang,ngược, sủng,HE)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!