Chương 42: Người Thần Bí.

45.4K 1.7K 376

Tại một căn phòng VIP xa hoa trong khách sạn Phoenix (Phương Hoàng), một cô gái với mái tóc dài màu nâu, nhàn nhã cầm trên tay một ly rượu đỏ, ngồi trên lan can ngoài ban công.
Trên người cô là cái váy ngủ màu đen thật mỏng mái tóc dài phất phơ theo làn gió đêm lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén nhìn ra cảnh tượng hoành tráng của Thành Phố X dưới chân cô.
Một người đàn ông tuấn tú từ trong phòng bước ra ban công, áo chòang tắm màu trắng khoác trên người anh không hề làm giảm đi vẻ nam tính, ngược lại càng tôn lên sự hấp dẫn trên người anh.
Bước chân anh hơi khựng lại khi anh nhìn thấy con bươm bướm thật xinh đẹp thật mê ly, lúc ẩn lúc hiện dưới lớp đầm ngủ màu đen mỏng manh trên người cô.
Ánh mắt yêu thương không rời khỏi thân hình tuyệt mỹ của cô gái, anh bị dáng vẻ quyến rũ của cô làm cho say đắm, cô ngồi thật thoải mái, thanh thản trên tầng 120 như việc khoảng cách xa thăm thẳm giữ cô và mặt đất chẳng là gì cả.

- Em ngồi trên đó rất nguy hiểm.

Người đàn ông bước tới sau lưng cô gái, bàn tay thản nhiên choàng qua vòng eo thon gọn khoá chặt cô vào lòng.
Mùi hương quen thuộc bao bọc cô trong vòng tay cường tráng, cô gái hạnh phúc cong môi.

- Em rất thích cảm giác kích thích tự do tự tại, khi ở trên cao như thế này.

Cô gái với gương mặt lạnh lùng xoay đầu lại nhìn người đàn ông nói, bàn tay bất giác lắc lắc ly rượu đỏ trên tay, chất lỏng màu đỏ sẫm trong ly xoay vòng theo hành động của cô, cuối cùng trở về sự phẳng lặng vốn dĩ của nó.

- Chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh sẽ cho em sự tự do tự tại mà em hằng mong ước.

Người đàn ông đặt cằm mình trên bờ vai mềm mại của cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra cảnh tuyệt đẹp trước mặt.

- Có thể sao?

Cô gái nói với giọng đều đều, sự tự do đã không thuộc về cô từ lâu.

- Có thể!

Lời nói một trăm phần trăm khẳng định vang lên bên tai cô, người đàn ông nói xong liền khom xuống cắn nhẹ vào vành tai của cô gái.

Cô gái không hề cảm thấy vui vẻ vì lời nói của anh, phải anh có thể cho cô sự tự do mà cô đã không ngừng mơ ước, nhưng có thể sao?
Không phải vì tổ chức không buông tha cho cô, mà vì cô đã mang ơn của tổ chức của thủ lĩnh.
Cô là người trọng tình trọng nghĩa không phải nói quên là có thể quên đi tất cả.

-Em không cần lo, về phía Nam Ca cứ giao lại cho anh.

Người đàn ông dịu dàng đặt lên đầu cô một nụ hôn nhẹ, cặp mắt hơi khép lại hưởng thụ mùi hương dịu dàng tỏa ra từ mái tóc dài của cô.

- Không cần, em đã hứa với chủ nhân đợi đến khi thiếu chủ trưởng thành em mới rời khỏi tổ chức.

Cô gái nắm lấy bàn tay của người đàn ông nói, Nam Liệt và Hàn Mạc đã có ơn cứu mạng cô, cô đã hứa đợi đến khi Nam Cường tròn 16 tuổi, đủ trưởng thành để chính thức tiếp nhận tổ chức cô mới rửa tay gác kiếm rút lui ra khỏi giới sát thủ, tay nhuộm đầy máu tanh.
Tuy những người bị cô giết chết toàn là những kẻ đáng chết sống chỉ hại người khác, nhưng việc giết người không hề dễ chịu chút nào.
Cô gái nép gương mặt xinh đẹp của mình vào lồng ngực ấm áp của anh.

Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh Nghĩa. (Ngôn tình, hắc bang,ngược, sủng,HE)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!