Chương 33: Không Nhìn Thấy.

53K 2K 459

Nói đùa xong Cao Trí liền trở lại dáng vẻ nghiêm túc của một vị bác sĩ chuyên nghiệp, anh nhìn Thần Phong nói với giọng cẩn trọng.

- Phong đầu cô ấy bị va chạm mạnh nên võng mạc mắt đã bị tổn thương, khiến thị lực của cô ấy xảy ra vấn đề.

Nghe Cao Trí nói vậy Thần Phong lo lắng bước tới giữ chặt cánh tay anh.

- Có trị được không?

Thần Phong vừa nói ánh mắt vạn phần lo lắng nhìn vào Chung Hân lúc này vẫn nằm mê mang trên giường.

- Cậu đừng quá lo lắng...

Cao Trí vỗ vỗ tay của Thần Phong trấn an anh, Thần Phong chợt ý thức được phản ứng của mình hơi lố liền buông tay Cao Trí ra hắng giọng nói.

- Ah um.......Tôi nhìn giống lo lắng lắm sao?

Cao Trí thật sự bó tay với người bạn này, quan tâm người ta thì cứ nói cần thiết phải tỏ ra lạnh lùng đến như vậy không?

- Không cậu không hề lo lắng.
Chặc... Chặc....Tôi thấy mắt cô ấy.......

Cao Trí tặc lưỡi cố tình bày ra bộ mặt rất nghiêm trọng, khiến lòng của Thần Phong nóng như lửa đốt.
Thần Phong bị Cao Trí chọc đến không thể kiềm chế được bản thân của mình, anh nóng nảy quát lên.

- Mắt cô ấy như thế nào?
Nói mau!

Chẳng lẽ mắt cô ấy không thể nào nhìn thấy được nữa.

Nhìn thấy nét mặt tái xanh của Thần Phong, Cao Trí biết mình hơi quá đáng, việc này đâu thể đem ra làm trò đùa anh liền nhìn Thần Phong giải thích.

- Mắt cô ấy không nghiêm trọng, thời gian đầu hầu như cô ấy không thể nhìn thấy được gì cả, nhưng tôi sẽ cho cô ấy một số thuốc để uống và thuốc nhỏ mắt vài tuần sau sẽ khỏi.
Còn những vết thương ngoài da, cậu hãy dùng thuốc này bôi lên.

Cao Trí vừa nói vừa đưa cho Thần Phong một tuýp thuốc mỡ, túi thuốc viên màu trắng và một chai thuốc nhỏ mắt.

Thần Phong ngây người vì lời nói của Cao Trí, hiện tại mắt cô ấy sẽ không nhìn thấy gì.
Lúc này anh mới nhớ đến lời nói của Chung Hân trên xe.

-Phong...... Em......em không nhìn.....

Thì ra cô ấy muốn nói với mình rằng, mắt cô ấy không nhìn thấy rõ.

Sau khi Cao Trí hoàn thành nhiệm vụ của mình, anh liền rời khỏi.
Trước khi đi Cao Trí nghiêm túc căn dặn Thần Phong.

- Phong, tuy nói là vết thương không đáng ngại nhưng cũng phải được chăm sóc tận tình.
Không thể để mắt của cô ấy bị thêm tổn thương gì hoặc thấm nước, bằng không hậu quả sẽ khó mà lường.

- Tôi biết.

Thần Phong chậm rãi nói, sau khi đưa Cao Trí ra cửa Thần Phong ngồi trầm lặng bên cạnh giường, gương mặt tuấn lãnh giờ chỉ còn lại sự phân vân, anh thật sự không hiểu cảm xúc hiện giờ trong lòng mình là gì.
Anh cảm thấy thương hại cho cô, hay cảm thấy áy náy vì hành vi của mình, hoặc trái tim của anh đã rung động vì cô?

Tổng Tài Máu Lạnh Và Cô Vợ Trên Danh Nghĩa. (Ngôn tình, hắc bang,ngược, sủng,HE)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!