Chương 51: Kiếp nạn

103K 2.7K 109

Chương 51: Kiếp nạn

Nhìn ánh mắt chuyên chú của Hướng Thanh Lam, vừa rồi lại được nghe cô khen ngợi, Thanh thấy mặt mình có chút nóng lên. Cảm giác mặt đỏ tim đập này thật đúng là không sai, nhưng anh lại muốn nó kịch liệt hơn chút nữa, nhưng phải làm như thế nào đây, anh chẳng có chút kinh nghiệm nào cả.

Đúng rồi, hỏi Lam đi, cô nhất định sẽ biết. Anh vừa định mở miệng, nhưng lại theo bản năng ôm lấy Hướng Thanh Lam, xoay người đem cô đứng ở phía sau. Đây là một loại trực giác, anh không biết nó cụ thể là gì, nhưng có thể chắc chắn rằng nguy hiểm ở ngay gần đây.

'Thanh...' Hướng Thanh Lam nắm chặt tay anh, dường như sự khẩn trương của anh khiến cô cũng lo lắng theo, lòng bàn tay bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Rốt cuộc là làm sao vậy, sao sắc mặt anh lại trầm trọng như vậy, còn có thân thể anh, khẩn trương đến ngay cả cơ bắp cũng bắt cứng lên.

"Bộp bộp bộp..." Rất nhanh, bọn họ nghe được một tràng vỗ tay, âm thanh như vậy đột nhiên vang lên làm không khí có chút nặng nề.

"Không ngờ một tên ngốc lại có độ cảnh giác cao như vậy, thật sự khiến cho người ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa."

Nam nhân khoanh tay trước ngực đứng ở dưới tàng cây, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ khóe mắt xuống tới gò má. Kể ra nếu như không có vết sẹo này trông hắn sẽ bình thường hơn một chút, nhưng vì có nó, khuôn mặt vốn thô kệch nay lại càng phát ra nguy hiểm cùng âm ngoan, nhất là nụ cười kia, thực lạnh lùng!

Hướng Thanh Lam không hiểu nhìn nam nhân này, cô chưa từng gặp hắn, cho nên hẳn là không có xích mích gì đi? Vậy chẳng lẽ là ăn cướp?

Hướng Thanh Lam trầm mặc một chút, cuối cùng lấy ra hết tiền lẻ trong người, vươn tay, đưa cho nam nhân.

"A..." Mà hắn ta chỉ nở nụ cười, vết sẹo trên mặt run lên, càng phát ra hung ác, "Này câm điếc, cô thật đúng là một tên ăn mày." Hắn có chút châm chọc nhìn mấy tờ tiền lẻ trong tay cô. Một đứa câm đi với một thằng khờ, dùng đầu gối nghĩ cũng biết bọn họ nghèo kiết xác, hơn nữa nhìn chiếc quần bò cô ta đang mặc, không biết đã giặt đến bao nhiêu lần, gấu quần đều có chút rách nát. Bọn họ có tiền? Điên mới tin.

Hướng Thanh Lam nắm chặt tay, càng cảm thấy lo lắng. Hắn không cần tiền, vậy hắn cần gì?

Nam nhân không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm bọn họ, âm thầm suy tư, ánh mắt của tên ngốc kia  không sai, đủ lạnh lùng, đủ ngoan độc.

Mặt sẹo đứng một hồi cũng cảm giác có chút nhàm chán. Phải ra tay với một đôi như vậy thật đúng là hạ thấp tiêu chuẩn của hắn, nhưng cũng đâu còn lựa chọn khác.

Chậm rãi rút ra một thanh côn gỗ dài chừng 30 cm, phải biết rằng bình thường 'dạy dỗ' người khác hắn đều dùng côn sắt, hôm nay làm vậy đã là rất nhân từ với bọn họ, nếu không về sau tên ngốc này sẽ càng ngớ ngẩn hơn. Về phần Hướng Thanh Lam, cô nàng kia cũng không nói rõ phải ra tay thế nào, cho nên hắn chỉ cần đánh một chút là được, nhưng 'một chút' của hắn cũng không phải người bình thường có thể chịu nổi.

"Anh muốn làm gì?" Giọng Thanh đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Mặt sẹo không khỏi sửng sốt một chút, hơi híp mắt lại nhìn Thanh, không phải nói nam nhân này là một tên ngốc sao, như thế nào một chút cũng chẳng thấy giống? Hơn nữa ánh mắt của Thanh khiến hắn cảm thấy áp lực, dường như không khí xung quanh đều bị rút đi, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Lần đầu tiên đứng trước trước một người, trong mơ hồ, hắn thế nhưng cảm thấy sợ hãi.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!