Chương 61: Thức tỉnh

69.4K 1.3K 236

Chương 61: Thức tỉnh

'Làm sao vậy?' Từ lúc về tới giờ trông Thanh vẫn rất yên lặng, nét mặt cũng không được vui vẻ như mọi ngày, không biết lại có chuyện gì xảy ra rồi đây.

"Lam, anh không được tới công trường nữa, cũng không thể giúp em được nữa rồi." Anh nói rất nhẹ, nhưng cũng không thể giấu được bất đắc dĩ cùng đau lòng.

'Vậy Thanh đi giúp em được không?' Cô cũng không hỏi nguyên nhân, nếu Thanh muốn thì anh đã nói rõ ngay từ đầu rồi. Chuyện không lấy gì làm vui vẻ, chi bằng làm cho anh được thoải mái một chút đi.

"Ừ." Anh hào hứng gật đầu, vươn tay vuốt ve mái tóc dài của cô. Thật không ngờ, anh lại có thể đi giúp Lam, anh sẽ không vô dụng.

'Em đi nấu cơm đây, Thanh muốn ăn cái gì?' Nhìn đến tươi cười trên mặt Thanh, cô cũng cảm thấy được ấm áp.

"Thứ gì cũng được, anh không kén ăn."

'Ừ.' Hướng Thanh Lam vui vẻ gật đầu, hôm nay cô vừa mua được một con cá rất ngon, lát nữa nấu canh cá chua, nhất định anh sẽ thích...

Mỗi buổi sáng Thanh luôn dậy từ rất sớm, chẳng qua trước kia phải giả vờ ngủ say để chờ Hướng Thanh Lam yên tâm đi trước mà thôi, đương nhiên hiện tại đã không cần.

"Đi thôi, mình đi làm đi." Thanh hào hứng kéo tay Hướng Thanh Lam ra ngoài, nhưng lúc vừa mở cửa ra thì lại có một cơn gió mạnh thổi đến, dường như đã mang theo lạnh lẽo của mùa đông.

"Chờ anh một chút." Thanh đột nhiên dừng lại, quay về phòng ngủ lấy ra một chiếc khăn lụa màu xanh lục, mặt trên có thêu mấy đóa hoa nho nhỏ, xinh đẹp cực kì.

Anh đi tới, nhẹ nhàng đem khăn lụa quàng trên cổ Hướng Thanh Lam. Thứ này anh nhìn thấy ở bên đường, lúc ấy có một chàng trai mua khăn tặng cho người yêu của anh ta, thế nên, anh cũng mua một chiếc.

Chỉnh lại khăn cho vừa vặn, anh hài lòng gật đầu, "Ừ, được lắm, vừa đẹp lại vừa không sợ bị gió lùa."

'Đẹp không?' Cô vuốt ve chiếc khăn, ánh mắt lại đột nhiên có chút đau đớn, thật là... Chỉ cần một hành động nho nhỏ của anh thôi là cũng có thể khiến cô cảm động phát khóc, Thanh thật xấu.

"Đẹp lắm, rất được, Lam là xinh đẹp nhất." Thanh đương nhiên nói xong, Lam của anh tất nhiên là đẹp nhất rồi, không cần phải bàn cãi. 

Hướng Thanh Lam cười gật đầu, kéo tay anh đi tới tòa soạn báo. Nhìn từ xa, bóng dáng của hai người trông phá lệ hài hòa, có loại ánh sáng dịu dàng dừng trên người bọn họ, giống như hàng ngàn sợi tơ quấn quít đan xen, nhẹ nhàng mà sạch sẽ.

Vào trong kho hàng, Thanh thực nhẹ nhàng khiêng lên một chồng báo lớn, chỉ để lại cho Hướng Thanh Lam một tập nhỏ ôm trên tay, tuyệt đối không nặng. Mấy người đàn ông xung quanh thỉnh thoảng liếc nhìn Thanh, dường như đang cố nhớ lại điều gì.

Nam nhân này, hình như bọn họ đã từng thấy ở đâu rồi thì phải, nhưng lúc này cố nghĩ thế nào cũng không ra. Mà thôi, chắc cũng chẳng có gì quan trọng, có người đến giúp Hướng Thanh Lam là bọn họ vui rồi, công việc này với cô mà nói, thật sự quá vất vả...

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!