Chương 92: Không cam lòng

92.3K 2K 240

Chương 92: Không cam lòng

Cô viết tên của anh.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cô viết tên của anh.

Liệu điều đó có phải là, cô thật sự đã bỏ qua tất cả?

Khóe môi của anh bắt đầu nhếch lên, cong hơn nữa, cong hơn nữa.

Hướng Thanh Lam bối rối xoay người đi, đặt tay lên bụng, dường như có thể cảm nhận được đứa bé cũng đã đồng ý tha thứ cho cha nó.

Là một cảm giác nói không nên lời. Tiến ra một bước này với cô cần rất nhiều dũng khí, tất cả đau xót vẫn đang còn lại, nhưng chung quy sẽ có một ngày mờ nhạt rồi mất đi. Anh đang tự trách, cô hiểu rất rõ ràng. Đứa bé kia đâu phải chỉ là cốt nhục của một mình cô, anh là cha của nó, cô biết, anh yêu nó rất nhiều.

Trong lòng dường như được ai đó tiếp thêm dũng khí, cô cắn nhẹ môi, trầm mặc xoay người đi đến sau lưng anh, vươn tay ra ôm anh thật chặt.

Thanh, một lần cuối cùng, nếu anh lại đánh mất em, như vậy nhất định em sẽ không quay đầu nhìn lại. 

Arthur kinh ngạc chớp nhẹ hai mắt, dường như không thể xác định được chính mình đang tỉnh hay đang mơ. Anh cúi đầu nhìn bàn tay của Hướng Thanh Lam, không dám động đậy dù chỉ một chút.

"Lam." Anh quay người lại nhẹ giọng gọi cô.

"Anh yêu em." Lần này đây, là dùng viết.

Từng nét chữ run rẩy hạ xuống lòng bàn tay của Hướng Thanh Lam, dường như mang theo vô vàn cảm xúc. Anh muốn nói cho cô biết tất cả tâm tình của mình, muốn cô hiểu được anh, mỉm cười với anh như ngày trước. Nhưng Hướng Thanh Lam vẫn trầm mặc, cô sâu kín nhìn vào đôi mắt anh, hai tay không hề động.

"Chỉ cần Lam hiểu lòng anh là đủ rồi, không cần phải nói thêm gì hết." Arthur ảm đạm cười, đáy mắt không thể giấu được chua xót, nhưng rất nhanh, anh đã lấy lại tinh thần, "Lam..." Lời đến bên miệng, đột nhiên lại trở nên có chút ngượng ngùng, "Anh... Anh hôn em một chút được không? Một chút là tốt rồi."

Hướng Thanh Lam giật mình nhìn anh, có lẽ không nghĩ anh đột nhiên lại hỏi điều này. Hai má hơi nóng lên, cô mất tự nhiên quay mặt đi, sau đó gật gật đầu.

Arthur nâng lên khuôn mặt của cô, cẩn thận hôn lên đôi môi còn mang theo chút lạnh lẽo, quý trọng giống như cô là tất cả mọi thứ với anh.

Yêu không phải đồng cảm, không phải đáng thương, anh muốn yêu, là linh hồn của cô. Cô không trả lời anh cũng được, chỉ cần anh yêu cô là đủ rồi.

Có chút yêu, cho tới bây giờ đều chưa từng mất đi, chỉ đơn giản là ẩn giấu trong chốc lát.

Hướng Thanh Lam biết, người kia đối với cô đã muốn trở thành một phần trong sinh mệnh, cho dù lại trốn tránh, cuối cùng cũng không thể bỏ xuống được. Tra tấn nhau lâu như vậy, có lẽ đã đủ nhiều rồi.

Cô mệt mỏi, yêu đến mệt mỏi, nhưng lại vẫn muốn tiếp tục được yêu.

Vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh, lại một lần nữa được không, cô nghĩ, nếu như lựa chọn lúc này đây là sai lầm, như vậy, tốt nhất hãy để cho cô được chết đi. Vết thương lòng này, thật sự cô không đủ dũng khí để chịu đựng thêm lần nữa.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!