Chương 87: Không thể bắt đầu một lần nữa

79.5K 1.3K 185

Chương 87: Không thể bắt đầu một lần nữa

"Thật có lỗi quá, Tô tiên sinh, tất cả là do cô y tá hiểu lầm thôi, đã mang phiền toái đến cho anh rồi." Viên cảnh sát cười cười xin lỗi Tô Triết Thác, bởi vì thân phận đặc biệt của anh, từ đầu tới cuối bọn họ vẫn điều tra rất nể nang. Cũng may, sự việc vẫn chưa có gì quá nghiêm trọng.

"Là tôi đã mang phiền toái đến cho các anh mới đúng." Tô Triết Thác mỉm cười đáp lễ, đáy mắt lại hiện ra thâm trầm. Anh có rất nhiều cách để giải quyết việc này êm đẹp, với điều kiện tiên quyết là không có sự nhúng tay của Arthur Hoài Thụy.

Anh biết hắn sẽ không làm thêm bất cứ việc gì khiến Lam Lam tổn thương, lần này điều đó tốt cho anh, nhưng lại khiến anh cảm giác mình là kẻ thất bại.

Tô phu nhân đã đi ra, sắc mặt hiển nhiên không được tốt cho lắm. Dù sao bà cũng xuất thân từ nhà danh môn, lần này phải vào đồn cảnh sát, thật sự quá mất mặt.

"Triết Thác." Bà nhỏ giọng gọi Tô Triết Thác, nhưng anh lại quay mặt bước đi. Từ nhỏ bà đã biết Triết Thác là người lạnh lùng, vậy nên tình cảm mẹ con vốn chưa bao giờ quá mức sâu đậm. Vậy mà lần này... Dường như chính bà lại khiến nó trở nên xa cách hơn nữa.

"Mẹ, Lam Lam vô tội, tất cả những gì cô ấy phải chịu đựng hôm nay đều do một tay con tạo thành. Cô ấy đã không còn gì nữa, tại sao mẹ lại nỡ..." Tô Triết Thác đột nhiên dừng bước, có chút khó khăn nói với Tô phu nhân. Anh vốn đã rất tin tưởng giao Lam Lam cho bà chăm sóc, tại sao bà lại khiến anh thất vọng đến mức này?

"Mẹ xin lỗi, Triết Thác, mẹ cũng không hề muốn như vậy, chỉ là..." Tô phu nhân còn muốn biện hộ cho mình điều gì đó, nhưng hiển nhiên Tô Triết Thác đã không còn muốn nghe. Anh bước vào xe, nắm chặt tay lái, bất lực thở dài một hơi. Anh không thể chỉ trích mẹ của mình, nhưng muốn bình tĩnh đối mặt với bà vào lúc này, thật sự quá khó.

Tô phu nhân lặng lẽ ngồi vào xe, đặt hai tay lên đùi, chốc chốc lại liếc nhìn Tô Triết Thác. Suốt một quãng đường dài, bọn họ vẫn đều im lặng trong áp lực. Thật lâu sau, Tô phu nhân mới có dũng khí mở lời trước.

"Triết Thác, có điều này mẹ muốn hỏi con."

"Mẹ muốn hỏi về Arthur Hoài Thụy đúng không?" Tô Triết Thác vẫn nhìn về phía trước, giọng nói bằng phẳng đến lạnh lùng. 

Tô phu nhân gật đầu, "Chẳng phải anh ta đã mang Y Nhược sang Anh rồi sao, sao tự nhiên lại xuất hiện ở nơi này?" Hơn nữa, còn có vẻ rất quan tâm đến Hướng Thanh Lam.

"Y Nhược?" Tô Triết Thác thế này mới nghĩ đến, nếu Arthur Hoài Thụy đã khôi phục trí nhớ, như vậy nhất định Y Nhược sẽ không có được ngày lành. 

Vươn tay phiền não xoa trán, không phải anh không lo lắng cho cô, nhưng thật sự anh đã không còn hơi sức đâu để giải quyết rắc rối này. Dù sao lấy tính cách của hắn ta, Y Nhược cũng không đến nỗi phải mất mạng.

Có lẽ một chút giáo huấn cũng là tốt. Về sau cô hẳn phải biết điều hơn, hiểu được không phải lúc nào mình cũng là cái rốn của vũ trụ. Cô quá kiêu ngạo, nếu hiện tại không nặng tay một chút, mai sau không biết sẽ gây ra họa lớn gì.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!