Chương 46-50: Trả thù

94.2K 1.7K 246

Chương 46: Cô khóc

Hướng Thanh Lam mua rất nhiều đồ ăn, xách theo túi lớn túi nhỏ trở về, còn chưa chạm đến nắm cửa thì bên trong đã có người đẩy ra. Sau đó, một đôi tay thay cô đỡ lấy tất cả.

Thanh...

Ánh mắt cô cong lên, sức nặng trên tay hoàn toàn biến mất, cảm giác thực thoải mái.

"Em rất thông minh phải không?" Thanh nâng cao đồ ăn trên tay, ánh mắt chợt lóe chợt lóe, cực kì sáng ngời.

Thông minh? Hướng Thanh Lam không hiểu nhìn về phía anh.

"Lam ngốc!" Thanh đi vào, khóe môi xinh đẹp cong lên như một đứa nhỏ, "Em nghe thấy tiếng bước chân của Lam, cho nên biết Lam đã trở lại." Anh xoay người, chỉ vào mặt mình, "Lam thấy em có thông minh không?"

Hướng Thanh Lam cười nhẹ, thông minh, quả thật là thông minh, cô không tiếng động khen ngợi làm cho Thanh đắc ý cong lên khóe môi. Đương nhiên rồi, anh vốn dĩ là cực kì thông minh.

Hướng Thanh Lam đem tất cả đồ ăn đều bỏ vào phòng bếp rồi mới đi ra, cô lấy bộ quần áo, sau đó tới ngồi bên cạnh Thanh.

Vươn tay, đưa nó cho anh.

Thanh sửng sốt một chút, nhìn quần áo trong tay cô, trong mắt có chút ánh sáng chợt lóe mà qua.

"Là tặng cho em sao?" Anh có chút sung sướng hỏi, tuy quần áo của anh đều do cô mua, nhưng cái này vẫn rất đặc biệt. Anh từng thấy trên tivi có người mặc nó, sau đó nói cho Lam anh rất thích, không thể nghĩ được Lam thật sự mua nó cho anh.

Hướng Thanh Lam gật đầu một cái, nhà này chỉ có mỗi anh, không cho anh thì cho ai?

"Thật tốt quá, em đi thử xem." Thanh cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng cầm quần áo đi thay. Phải nói, anh thật đúng là một cái giá áo trời sinh, mặc gì cũng đẹp, bộ quần áo nào được khoác lên cũng nhiều thêm một phần tôn quý, hấp dẫn khiến người khác phải đui mù.

"Có đẹp không?" Thanh chỉnh lại vạt áo, ánh mắt màu xanh lục chỉ có một mảnh ý cười nhẹ nhàng. Anh rất thích bộ quần áo này, thật mềm, mặc vào rất thoải mái, đương nhiên quan trọng nhất vẫn là vì nó là quà Lam tặng cho anh.

Hướng Thanh Lam gật đầu một cái, 'Đẹp, đương nhiên là đẹp rồi, thật ra Thanh có thể đi làm người mẫu được đấy.'

Được cô khen ngợi, Thanh tựa như một đứa nhỏ, tiến lên ôm cô thật chặt, "Cảm ơn Lam, em thật sự rất thích."

Hướng Thanh Lam nhẹ nhàng vỗ lưng anh, đã muốn quen thuộc với kiểu cảm ơn này. Nhưng đột nhiên tay cô ngừng lại, ngón tay gắt gao nắm chặt, ánh mắt xẹt qua một tia chua xót.

Ăn cơm tối xong, Hướng Thanh Lam vào phòng bếp rửa bát, mà Thanh ngồi trước máy tính bắt đầu giúp cô phiên dịch tài liệu.

Hướng Thanh Lam rửa sạch tay, vốn muốn đi ra ngoài, cuối cùng lại dừng bước. Cô tựa đầu vào mặt tường lạnh băng, một giọt nước mắt yên lặng chảy xuống từ khóe mắt, theo gò má tái nhợt rơi xuống mặt đất. Cô không dám khóc lớn, chỉ biết đè nén cảm xúc thật chặt, tại sao, ngay cả nước mắt của mình cũng phải giấu đi?

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!