*Psst* Notice anything different? 👀 Find out more about Wattpad's new look!

Learn More

Chương 67: Gặp nhau, như đôi người xa lạ

110K 2.6K 464

Chương 67: Gặp nhau, như đôi người xa lạ

[Lược bỏ một đoạn Tô Triết Thác đưa chị Lam đến bệnh viện khám thai.]

Đứng trước cửa bệnh viện, Hướng Thanh Lam nhìn chằm chằm dòng xe qua lại, đột nhiên không biết phải trở về đâu. Thế giới một người, dường như luôn quá trống trải.

Mà cô không hề chú ý tới, có một cô gái đang đi rất nhanh về phía này, trên tay cầm điện thoại bấm liên tục, không để ý trên đường có ai hay không.

Đến tận khi va vào Hướng Thanh Lam, chiếc di động 'Bộp' một tiếng rơi xuống đất, bung thành hai mảnh, cô ta mới ngẩng đầu lên.

"Cô có mắt không hả? Sao tự nhiên đứng giữa đường giữa lối thế này?" Giọng nói cao vút vang lên, cao tới mức làm Hướng Thanh Lam có chút đau tai.

Hướng Thanh Lam lui về sau mấy bước, cô hoảng sợ dùng hai tay bảo vệ bụng. Tai nạn lần trước khiến cô bị ám ảnh thật lâu, giờ đây mỗi bước đi đều phải đắn đo cẩn thận, nhưng cô không va vào người khác, không có nghĩa là người khác cũng sẽ không va vào cô.

Cô gái cúi đầu nhặt di động lên, hai hàng lông mày khó chịu nhíu chặt lại. Di động vừa mới mua của cô, cứ như vậy đã tan thành hai mảnh.

"Trên thế giới chỉ có vài chiếc như thế này, cô đền nổi không?" Uông Tiểu Lam xem cô gái trước mặt ăn mặc tuềnh toàng, vừa nhìn đã biết là dân lao động, chẳng đền nổi cho cô thứ gì. Thật là mất hứng!

Hướng Thanh Lam khẽ cắn môi, thật ra, cô không đứng giữa đường, là cô gái kia đột nhiên va vào mới đúng, vì sao bây giờ lại đổ hết trách nhiệm lên người cô?

Mà mấy người bên cạnh đứng xem thấy Hướng Thanh Lam cúi đầu trầm mặc, đương nhiên nghĩ cô là người có lỗi, bởi vì quá chột dạ nên mới không dám giải thích gì.

"Đụng vào người ta thì nói một câu xin lỗi đi, đứng đấy giả câm chắc?"

"Đúng rồi đấy, làm sai thì nhận lỗi đi chứ, định giả câm giả điếc cho xong chuyện à, kém quá."

"Nhưng tôi lại không nhìn thấy như vậy, làm sao bây giờ?" Đột nhiên phía sau xuất hiện một thiếu niên tóc vàng, cậu có nụ cười đẹp như thiên sứ, chẳng qua, đôi mắt lại bắn ra vài phần lạnh lùng. Cậu chậm rãi đến gần, cao ngạo đứng trước mặt Uông Tiểu Lam. 

"Ngân Táp, cậu lại muốn làm gì?" Uông Tiểu Lam nghiến răng nghiến lợi hỏi, cái tên Ngân Táp này, đúng là âm hồn không thể tiêu tán của cô.

"Cô nghĩ tôi muốn đến đây chắc, nếu không phải chủ nhân yêu cầu, tôi thà đi gặp một con lợn còn hơn!" Người hầu quả nhiên chỉ là người hầu, lòng dạ hẹp hòi như vậy, làm sao có thể xứng đáng đứng bên cạnh chủ nhâ? "Uông tiểu thư, làm sao vậy, xuất thân là người hầu thì sẽ không biết nói có chừng có mực?"

"Ngân Táp!" Uông Tiểu Lam cảnh cáo một tiếng, cậu ta ghét cô đến vậy sao, trước mặt bao nhiêu người nhục nhã gọi cô là người hầu? Ngân Táp, cậu cứ đợi đấy, đợi đến một ngày...

"Làm sao vậy, cô có sao không?" Ngân Táp đi về phía Hướng Thanh Lam, dịu giọng hỏi, đồng thời cũng âm thầm đánh giá cô, chỉ cao tới bả vai của mình, rất nhỏ bé, nhưng cũng rất thuận mắt.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!