Chương 86: Tranh đoạt

75.4K 1.3K 151

Chương 86: Tranh đoạt

Tô Triết Thác bước nhanh trên hành lang bệnh viện, luôn cảm giác không khí ở đây hôm nay có gì đó kì lạ. Nhưng lạ ở chỗ nào, chính anh cũng không rõ lắm.

"Này, cô biết gì chưa, gian phòng VIP của vị phu nhân kia vừa xảy ra chuyện lớn rồi đấy!"

"Sao? Chuyện gì? Chẳng lẽ bệnh tình của cô ấy đột nhiên trở nên nghiêm trọng à?"

"Đừng có gở miệng chứ! Tôi nói cho cô biết, ban nãy có người định giết cô ấy, nhưng may mà bị phát hiện kịp thời. Mà người phát hiện ra ấy à, anh ta đẹp trai lắm nhé, đôi mắt còn là màu xanh lục nữa cơ..."

Hai người tiếp tục nói rất nhiều, nhưng anh đã không còn hứng thú muốn nghe thêm nữa. Chạy nhanh về phía thang máy, anh cố gắng tự trấn an mình.

Không sao hết, nhất định không phải là Lam Lam. Lương thiện như cô ấy làm sao có thể bị người hãm hại được. Chỉ là... Một anh chàng có đôi mắt màu xanh lục?

Không, không thể nào!

Anh chạy càng lúc càng nhanh, thậm chí khi va vào người khác cũng chẳng hề hay biết. Anh muốn đến gặp cô, muốn ôm cô vào lòng, anh không thể để hắn ta cướp đi thứ quý giá nhất của mình một lần nữa.

"Thác?" Vũ Văn Thần khó hiểu nhìn Tô Triết Thác liều mạng chạy như điên, ngay cả lúc va vào anh cũng không chịu dừng lại lấy một phút. "Thác, cậu sao đấy? Thanh Lam có bay mất đâu mà cậu hốt hoảng thế làm gì?" 

"Thác!!!" Thấy cậu ta vẫn chẳng thèm để ý đến mình, Vũ Văn Thần lúc này cũng đã hơi sốt ruột. Anh biết, Tô Triết Thác không phải là người dễ mất bình tĩnh. Một lần gần đây nhất thấy cậu ta như thế này chính là lúc Thanh Lam bỏ đi, nhưng hiện giờ cô ấy đâu thể đi được nữa? Vậy thì cậu ta lo lắng cái gì?

Năm... Bốn... Ba...

Tô Triết Thác đứng trước cửa thang máy, nhìn dấu mũi tên chậm chạp di chuyển xuống mà không khỏi cảm thấy tức giận. Anh xoay người chạy lên cầu thang bộ, nhưng mới đi được vài bước, cánh tay đã bị giữ lại.

"Thác, cậu sao vậy?" Thật vất vả mới đuổi kịp Tô Triết Thác, Vũ Văn Thần không ngừng thở hổn hển.

"Không sao." Tô Triết Thác hơi mím môi, gạt tay Vũ Văn Thần ra, tiếp tục chạy lên tầng ba. Trong không gian im lặng, tiếng bước chân của hai người có vẻ rõ ràng và áp lực đến lạ thường.

"Không sao là thế nào? Thác, sao cậu lại lo lắng thế kia?" Vũ Văn Thần hiển nhiên không tin. Bạn bè với nhau bao nhiêu năm, chẳng lẽ anh lại không biết lúc nào thì cậu ta lo lắng hay sợ hãi?

Cơ thể Tô Triết Thác hơi run lên, bước chân nặng nề như đã không thể nào bước tiếp được. Anh thẫn thờ tựa vào tường, để mặc cơ thể vô lực trượt xuống.

Tại sao lại như vậy, tại sao hắn ta lại đến đây, chẳng phải hắn đã có Y Nhược rồi ư? Hắn đã chiếm mất trái tim của Lam Lam, bây giờ ngay cả thân thể của cô cũng muốn cướp mất. Anh không cam lòng! Rõ ràng chỉ mình anh mới biết được mọi chuyện, chỉ mình anh mới có thể nói cho hắn đâu là sự thật.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!