Chương 68: Lam, là em sao?

99.7K 1.9K 296

Chương 68: Lam, là em sao?

Hướng Thanh Lam vô thức nhìn cánh cửa đang kẽo kẹt ở đằng kia, có cảm giác như chỉ cần một cơn gió nhẹ vừa thổi qua thôi, nó sẽ yếu ớt ngã xuống. Thì ra, ngay cả một cánh cửa cũng muốn rời bỏ cô.

Nhà đã không còn là nhà, Thanh cũng chẳng phải là Thanh, như vậy, cuối cùng còn thứ gì là thuộc về cô nữa?

Tô Triết Thác sốt ruột đi ra ngoài muốn tìm Hướng Thanh Lam, đã thấy cô ngẩn ngơ đứng ở bên kia đường. Đồng tử của anh co lại, bước nhanh chạy về phía cô.

"Lam Lam, sao em lại tự ý đi ra ngoài như vậy? Không phải anh đã nói em nên ở nhà hay sao? Em cứ tiếp tục hành động thế này, làm sao anh có thể yên tâm được?" Tô Triết Thác lo lắng nói liền một hơi, cũng không để ý đến nét mặt khác thường của Hướng Thanh Lam.

Nhẹ nhàng chớp mắt, đến khi hai gò má ẩm ướt vì lệ, cô mới ngẩng đầu nhìn anh. Cô nhìn thấy môi anh đang không ngừng hé ra khép lại, nhưng hai tai lại không thể nghe thấy điều gì. Bất lực, thật là bất lực.

"Lam Lam..." Tô Triết Thác vươn tay bao lấy khuôn mặt của cô, cảm giác được sự ẩm ướt mà lạnh lẽo.

Cô khóc...

Vì sao?

"Lam Lam, em làm sao vậy? Đừng khiến anh phải sợ." Cô thoáng thoáng nghe được giọng anh, nhưng dường như nó đang phiêu xa thật xa, cuối cùng biến mất, im lặng.

Phải chăng, cô mất đi giọng nói của mình, hiện tại ngay cả giọng nói của người khác cũng không thể nghe được?

Câm điếc, một người câm điếc thực sự, không thể nói, cũng chẳng thể nghe.

"Lam Lam, em làm sao vậy?" Tô Triết Thác gọi cô to hơn, nhưng Hướng Thanh Lam vẫn chỉ đờ đẫn nhìn anh, không phản ứng.

Chẳng lẽ, cô đã biết được điều gì?

Tô Triết Thác đặt tay lên vai cô, ngón tay nắm chặt, chặt đến mức làm cô đau đớn, nhưng lại chẳng thể sánh được với nỗi đau ở trong lòng.

Đợi lâu như vậy, nếu bây giờ có người nói cho cô, cái gì cũng không có, chẳng thứ gì là thuộc về cô cả, như vậy, cô sẽ còn dũng khí tiếp tục chờ đợi sao?

Mệt mỏi nhắm mắt lại, cô cảm giác thân thể của mình rơi vào một vòng tay rộng lớn, rất ấm áp, nhưng... Không phải là của người kia.

Tô Triết Thác ôm chặt lấy Hướng Thanh Lam, đáy lòng không khỏi run rẩy. Từ khi chuyện ấy xảy ra đến nay, đây là lần đầu bọn họ có thể yên lặng tựa sát vào nhau như vậy, đã rất lâu, nhưng cảm xúc không chỉ có vui mừng, mà còn xen lẫn cả chua xót.

Cô rốt cuộc là làm sao vậy? Tuyệt vọng, hay là đau lòng?

...

Trong căn phòng nhỏ cũ nát, có một người đàn ông đang lo lắng nhìn xuống cô gái yếu ớt nằm trên giường. Hai mắt của cô vẫn nhắm chặt, nhưng anh biết, cô không hề ngủ. Đau đớn trên khuôn mặt cô rõ ràng như vậy, thậm chí, thỉnh thoảng khóe mắt còn ươn ướt một giọt lệ...

"Lam Lam, em đã gặp phải chuyện gì sao, nói cho anh biết được không? Chúng ta đâu phải người ngoài? Chỉ cần em đồng ý, anh sẽ trở thành người thân của em, có khó khăn gì em cứ nói cho anh biết, đừng nghẹn tất cả trong lòng như vậy." Tô Triết Thác kéo bàn tay lạnh lẽo của cô, nhẹ nhàng xoa xoa, muốn làm nó ấm áp hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn là vô dụng.

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, full)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!